Có chạy đằng trời – chương 65 (Hoàn chính văn)

10 Jun

Tác giả: A Đào Đào

Edit: Panda đào hoa

Chương 65

“Đang cười gì thế?” Sơ Vân đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn, sau đó bị hắn kéo xuống bãi cát.

“Không có gì, đang nhìn Hạo Hạo chơi với em trai thế nào thôi.” Bên môi Lục Tiến nở nụ cười khẽ.

Sơ Vân quay đầu lại nhìn hai tiểu bảo bối trên bãi cát, khóe môi lập tức hiện lên một nụ cười vui vẻ. Hạo Hạo đang kiên nhẫn đút nước trái cây cho cục thịt nhỏ, thỉnh thoảng còn cẩn thận dùng khăn mặt lau nước nhiễu ra khóe miệng cho em trai. Cục thịt nhỏ liếm hương vị trái cây ngọt ngào, vui vẻ hoa tay múa chân.

Sơ Vân nhìn người mình yêu cùng hai con bên cạnh, đôi mắt đẹp trên gương mặt tinh tế cong cong, vô cùng ngọt ngào. Vẻ mặt cô thỏa mãn không nói nên lời, Lục Tiến thấy thế thì đáy lòng cũng mềm nhũn ra.

“Hạo Hạo vẽ gì thế?” Sơ Vân quỳ một chân trên đệm xoay người hôn một cái thật kêu lên khuôn mặt non nớt của Hạo Hạo rồi lại ôm lấy cục thịt nhỏ yêu thương khẽ hôn lên mái tóc đen mềm mại của bé, sau đó nhìn vào bức tranh của Hạo Hạo hỏi thăm.

Hạo Hạo hé miệng cười với mẹ một cái, vươn tay kéo bức tranh lại gần một chút. Bức tranh của cậu vẽ là một bãi biển. Bầu trời bao la xanh thẳm, từng đám mây trắng, đàn chim biển bay lượn, còn có vùng biển xanh mênh mông. Trên bãi cát, một đôi nam nữ nắm tay nhau lẳng lặng đứng trên bờ biển nhìn về phương xa, phía sau bọn họ còn có hai bóng dáng nhỏ nhắn đang nắm tay nhau.

“Bức tranh rất đẹp.” Sơ Vân không nhịn được kinh ngạc khen ngợi, vừa nhìn bức tranh lại vừa quay sang nhìn Hạo Hạo. Đứa bé này thật sự quá thông minh, bất kể là học cái gì đều tiếp thu rất nhanh, điều này khiến cho mấy thầy cô giáo Lục Tiến mời về dạy riêng cho cậu nhóc vừa kinh ngạc lại vừa khó xử. Kinh ngạc vì học sinh của mình là một thần tài nhi đồng hiếm thấy, dạy một biết mười, khó xử ở chỗ ngày nào cũng phải đối phó với những vấn đề phức tạp của cậu nhóc.

Nhưng mà cũng tốt, bây giờ Hạo Hạo không còn mê mẫn vũ khí như trước nữa mà hứng thú yêu thích rất nhiều thứ, đàn dương cầm hội hạo điêu khắc, cái gì cũng học được. Điều này khiến cho Sơ Vân rất vui vẻ, bởi vì ngày nào cô cũng có thể đánh đàn dương cầm với Hạo Hạo, mà lúc ấy chính là thời điểm mẹ con hai người nói chuyện thân mật nhất.

Sơ Vân kinh ngạc khen ngợi màu sắc Hạo Hạo dùng rất hài hòa, sau đó hào hứng bừng bừng thảo luận với Hạo Hạo phải làm thế nào để điều chỉnh độ hài hòa, bên kia Lục Tiến chuẩn bị đứng dậy nhìn kiệt tác của con trai thì điện thoại trên bàn gỗ lại vang lên. Hắn dừng động tác đứng dậy, rướn người lấy điện thoại trên bàn.

Trong nháy mắt Sơ Vân đang ôm cục thịt nhỏ quay đầu lại nhìn Lục Tiến. Lục Tiến mỉm cười với cô, chỉ ừ một tiếng với đầu bên kia điện thoại rồi cúp máy.

“Không có gì chứ?” Sơ Vân đặt con xuống, giẫm trên mặt cát đến bên cạnh hắn nhẹ giọng hỏi.

“Không có gì đâu, chỉ là ngày mai anh phải đến kho hàng một chuyến.” Lục Tiến vươn tay kéo cô dựa vào mình.

“Sao thế? Bên công ty có chuyện gì sao?” Đôi mắt to của Sơ Vân tràn ngập lo lắng.

Cô cũng không hiểu lắm về việc làm ăn của Lục Tiến, chỉ biết là hắn thành lập một công ty xuất nhập cảng, thuê một vài chiếc máy bay vận tải tại một sân bay nhỏ, mua một nhà xưởng bị bỏ hoang tại ngoại ô thành phố sau đó cải tạo thành kho hàng thịt gà đông lạnh rồi vận chuyển thịt gà đông lạnh cho vài nước chung quanh, có khi cũng nhận một vài đơn hàng thí dụ như vận chuyển hàng cho khách người châu Phi đến châu Á.

Vào những lúc cao điểm, Lục Tiến thường xuyên về nhà vào tối khuya, có khi còn đi hai ba ngày, mỗi lần trở về đều mệt mỏi đến độ hai mắt vằn tơ máu khiến cho cô rất đau lòng nhưng không biết làm thế nào mới giúp đỡ được hắn. Bắt một người đàn ông cho tới bây giờ chỉ biết đến chơi súng và chiến tranh bắt đầu sự nghiệp thật sự là làm khó cho hắn.

Thật ra cô không cần hoàn cảnh sống quá tốt như vậy. Bãi biển tư nhân, du thuyền xa hoa, biệt thự lộng lẫy, những thứ này đều không thể bù được một ngày ở bên cạnh hắn. Cô cũng có thể đi làm, cố gắng hết mình vì cái nhà này và cả bọn nhỏ. Nhưng sau mỗi lần cô nói về việc này thì Lục Tiến đều cười ha ha nhéo mặt cô đến đỏ bừng, sau đó thở dài ôm lấy cô hôn rồi lại hôn, còn cắn lỗ tai cô gọi cô là bảo bối ngốc.

“Thật sự không có việc gì mà.” Lục Tiến cười kéo cô qua.

“Đôi vận chuyển gặp phải kẹt xe trên đường nên không thể kịp vận thời đưa hàng đến sân bay, bên khách hàng không bằng lòng cho nên ngày mai anh phải đến đó xử lý.” Hắn mỉm cười, nắm tay Sơ Vân nhẹ nhàng vuốt ve giải thích với cô. Sơ Vân nghe vậy thở dài một hơi, nhưng vẫn không nhịn được mà vươn tay xoa lên mặt hắn.

“Vất vả cho anh rồi.” Cô dịu dàng nói. Lục Tiến nhìn cô khẽ cười xòa, tay kia không tự chủ được chiếm lấy vòng eo cùng bờ mông mị hoặc của cô.

“Nếu cảm thấy anh vất vả thì tối nay khao anh cho thật tốt đi, được không?” Hắn nhìn vào đáy mắt ướt át không thể nào che giấu hết của cô, cười tà với cô, gợi cảm đầu độc cô.

Sơ Vân bị ánh mắt trần trụi của hắn nhìn chằm chằm khiến hai má đỏ bừng, khi bàn tay của hắn vuốt ve ra ám hiệu với cô, cô đỏ mặt cắn môi nhẹ nhàng gật đầu.

“Ba ba” Hạo Hạo đang ngồi trên đệm chơi với em trai ngẩng đầu lên gọi Lục Tiến thật to.

“Hửm?” Lục Tiến nhướn mày nhìn con.

“Ngày mai ba đến kho hàng ạ? Con đi với ba được không?” Hạo Hạo nháy đôi mắt đen láy nhìn hắn.

Lục Tiến còn chưa lên tiếng thì bé đã nói tiếp, “Tối này con sẽ dỗ em trai ngủ để ba có thể nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai làm việc cho tốt.” Bé nhìn ba, khuôn mặt nhỏ xinh xắn tỏ vẻ rất chân thành.

Lục Tiến ngẫm nghĩ một chút rồi nuốt trở lại lời muốn nói. Sau khi liếc qua Sơ Vân đang tựa vào lòng mình, hắn nhướn mày nhìn con, “Cứ dao kèo vậy đi.”

Màn đêm dần dần buông xuống, ánh trời chiều ở lâu không muốn xuống cuối cùng cũng trở thành ánh hoàng hôn đậm màu. Dưới bầu trời thanh tịnh, ánh trăng treo khẽ cong cong uyển chuyển. Ánh trăng chiếu vào hành lang, hành lang vừa sâu vừa dài. Trong ngôi biệt thự màu trắng, bọn nhỏ đã ngủ thật say từ lâu. Trong phòng ngủ chính u ám, chỉ nghe thấy từng tiếng kêu yêu kiều.

“Ưm…á…đừng mà…đừng như vậy…” tiếng kêu yêu kiều làm cho lòng người rung động không ngừng phát ra từ cánh môi xinh đẹp.

Trên chiếc giường ngủ rộng lớn, hai cánh tay trắng như tuyết bám chặt lấy tay vịn đầu giường, hai chân mở rộng ra quỳ trên giường, cả người vì tư thế này mà tạo thành một đường cong vô cùng xinh đẹp, mái tóc dài xõa tung trên da thịt non mịn, hai màu trắng đen hòa vào nhau khiến cho dục vọng của người đàn ông phía sau càng thêm rừng rực.

“Lục Tiến…anh…chậm một chút…” Cô khó chịu không ngừng cầu khẩn.

Sau lưng, cơ thể cường tráng dán chặt vào tấm lưng trắng nõn của cô hung hãn tiến công cô, bàn tay nóng hổi đang xoa nắn hai bầu ngực mềm mại của cô không ngừng dùng hai ngón tay thô ráp chà xát đỉnh nụ hồng yếu ớt của cô, ép cô ngửa đầu phát ra tiếng rên rỉ yêu kiều, sau đó thút thít khóc khi hắn thẳng tiến vào.

“Thích không? Có thích không hả? Bảo bối?” Hắn rút ra, dùng cậu em của mình ma xát vào nơi mẫn cảm của cô, sau đó hung hăng thẳng tiến vào trong tiếng hô kinh ngạc của cô, tiến thật sâu vào thiên đường làm cho hắn tiêu hồn tới cực điểm.

“Á…hic hic…” cô khóc lóc cầu xin tha thứ trong sự mãnh liệt của hắn.

“Ngoan nào, mở chân ra chút nữa.” Hắn không để ý đến lời cầu xin tha thứ của cô, chỉ thẳng tiến mãnh liệt, chà đạp một cách thô bạo.

Trong cơn dục vọng mãnh liệt, hắn đẩy mái tóc đen trên tấm lưng trắng nõn trước mắt ra, cuồng loạn cúi người cắn phần da thịt thơm mềm sau cổ cô, lần lượt in những dấu đỏ lên, cẩn thận gặm cắn vành tai cô, tham lam hưởng thụ từng đợt run rẩy của cô.

“Đừng mà…Lục Tiến…em muốn…muốn nhìn thấy anh…” Toàn thân cô vì bị hắn gặm cắn mà run rẩy, sự xâm nhập quá mức căng trướng khiến cô không nhịn được giãy dụa muốn lùi bước.

“Đừng nhúc nhích mà bảo bối…” Trán hắn nổi gân xanh, khó khăn chịu đựng cau chặt hàng chân mày, nhanh chóng duỗi tay đè chặt vòng eo nhỏ mềm mại của cô rồi cắn răng dừng động tác mãnh liệt lại rút mình ra!

Thật là muốn chết mà! Cô chỉ nhẹ nhàng uốn éo một chút mà thiếu chút nữa đã lấy mạng của hắn.

Ngực của Lục Tiến không ngừng phập phồng dồn dập thở hổn hển, cơ thể tráng kiện đầm đìa mồ hôi. Sau khi lấy lại bình tĩnh, hắn duỗi một canh tay sắt ra ôm lấy thân thể xinh đẹp đang nằm sấp trước mặt lên xốc qua. Cơ thể trắng nõn của cô gái tuyệt sắc bên dưới dường như có thể trông thấy mạch máu màu xanh nhạt, trắng nõn như loại gấm thượng hạng.

Lục Tiến hít một hơi thật dài, duỗi bàn tay to lớn cẩn thận mở rộng đôi chân không tỳ vết của cô ra, sau đó hạ người xuống, từ từ vùi mình vào trong cơ thể cô lần nữa.

Mắt hắn đỏ ngầu, nhìn mình chui vào cô từng chút một, cắn răng chịu đựng thân thể chặt khít của cô tạo cho hắn cảm giác rạo rực mà đâm sâu vào, nghe thấy tiếng nức nở của cô càng làm cho toàn thân hắn nhũn ra. Thân thể nhỏ xinh run rẩy trong sự tấn công nặng nề, hưởng ứng sinh lực dã tính mà hung mãnh của hắn.

“A…” Sơ Vân khóc ròng vươn cánh tay ra ôm lấy cổ hắn, cặp đùi bé xíu run rẩy quấn quanh bờ hông cường tráng của hắn.

“Đi theo anh này, bảo bối, đừng nghĩ đến cái gì cả, chỉ đi theo anh là được.” Lục Tiến yêu chiều phả hơi thở nỉn non bên tai cô, sau đó cúi đầu hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô, dần dần tăng tốc động tác.

Thân thể bên dưới làm dịu lại nhiệt độ cơ thể, mỗi lần tiến vào đều có cảm giác dục tiên dục tử, thoải mái vô cùng, hắn thấy cho dù chết trên người cô cũng cam tâm tình nguyện.

Hắn thích cô không khống chế được vì hắn, thích cô khó chịu cầu khẩn, thích ánh mắt say mê của cô khi nhìn hắn, thích biểu lộ kiều diễm khi cô lên đỉnh.

Hắn bắt đầu không ngừng dùng vòm ngực của mình vuốt ve bộ ngực yêu kiều của cô, làm cô cơ thể trắng trẻo của cô hồng nhuận, mồ hôi hắn đầm đìa ôm lấy cô, làm cho toàn thân cô bị bao phủ bởi mùi của mình.

Không lâu sau, một dòng điện đánh sâu vào khiến cho thân thể mềm mại bên dưới hít thở thật mạnh co tấm lưng lại, theo bản năng duỗi thẳng người, kẹp hai chân lại. Vì vậy, khi bị tầng tầng da thịt non mịn của cô hút lấy rồi xoắn chặt, hắn vội vã không kịp chuẩn bị, phát ra tiếng gầm rú dữ dằn không cam lòng. Sau một lúc tiêu hồn choáng váng, hắn nhắm mắt lại, mạnh mẽ bắn ra trong tiếng khóc không thể khống chế được của cô…

Ngoài cửa sổ, ánh trăng dìu dịu, ung dung chiếu rọi lên bãi cát yên tĩnh. Mà trong phòng ngủ ngập lửa nóng, cảnh tượng kiều diễm chỉ mới bắt đầu…

Lúc sáng sớm

Chân trời nổi lên tia sáng nhàn nhạt, sương mù trong rừng chuyển thành từng giọt sương trong suốt, không khí trong rừng cây xanh tươi vô cùng thanh mát.

Trên chiếc giường lớn mềm mại, Sơ Vân bị giằng co cả đêm mới vừa chìm sâu vào giấc mộng ngọt lịm, hàng lông mi thật dài hạ xuống tạo thành bóng râm xanh nhạt đáng thương.

Lục Tiến sảng khoái tinh thần bước ra từ nhà tắm yêu thương nìn thân thể nhỏ xinh đang co rúc trong góc giường nhỏ, vươn tay kéo tấm chăn bông phủ lên bờ vai mượt mà của cô, sau đó yên lặng rời khỏi phòng ngủ.

Trong phòng khách, Hạo Hạo đã thức dậy từ sớm mặc một chiếc áo thun cùng quần jean, đang ngồi trên ghế salon đợi hắn. Lục Tiến khẽ mỉm cười, bước lên dắt tay bé ra khỏi biệt thự.

***

Vùng ngoại thành Cape Town

Trên bãi cỏ cực lớn bên ngoài kho hàng đông lạnh, mười người đàn ông gốc hoa mặc đồng phục cung kính đứng im như đang đợi ai đến.

Không lâu sau, nương theo tiếng vang cực lơn, bầu trời xuất hiện một chiếc máy bay trực thăng tư nhân màu bạc. Máy bay hạ xuống, cánh quạt quay làm không khí xung quanh xoáy lên khiến thảm cỏ không ngừng nhấp nhô, nhưng mấy người đàn ông đứng trên thảm cỏ không  hề nháy mắt, chỉ có một thiếu niên cao gầy đứng đầu không đợi khí lưu hoàn toàn dừng lại đã đi về phía chiếc máy bay.

Cửa khoang máy bay mở ra, người đàn ông điển trai mị hoặc mặc quần áo màu đen xuất hiện trước cửa, khí thế toàn thân cường hãn khiến những người đàn ông đang đứng chờ trên bãi cỏ không tự chủ được phải nín thở. Chỉ có hai người sau khi nhìn thấy sự xuất hiện của hắn thì kích động nên không nhịn được bước về phía trước vài bước.

Người đàn ông xoay người lại, một tay bế lấy một cậu be xinh xắn bước ra xuống máy bay.

“Hàng đâu?” Người đàn ông vừa đi về phía kho hàng vừa nghiêng đầu hỏi thiếu niên theo sau hắn.

“Đã đưa về kho hàng rồi, hôm qua trên đường cao tốc xảy ra tai nạn xe cộ liên hoàn, chúng em bị kẹt phía sau.” Nham Đương tỉnh táo trả lời.

Lục Tiến gật đầu, nhàn nhạt nói, “Ừ, thông báo với người đưa hàng, đám hàng kia chuyển hướng giao cho khách hàng này trước, nếu không đủ thì vài ngày sau giao tiếp, bên phía Euler giao đợt sau, tôi sẽ nói với anh ta.”

“Vâng!” Nham Đương gật đầu.

Hai người kia nhanh chóng đi dọc theo bãi cỏ, những người còn lại đã chia làm hai hàng thẳng tắp.

“Xảy ra chuyện gì thế?” Đột nhiên Lục Tiến dừng lại, nheo mắt nhìn hai người đàn ông sắc mặt kích động đứng trong hàng.

“Bọn họ không tin anh gặp chuyện không may, chết sống đòi đến đây gặp anh.” Nham Đương bất đắc dĩ cúi đầu xuống, chờ đại ca trách cứ.

Hai người đàn ông da ngăm đen cố gắng đè nén vẻ kích động trên mặt, đứng nghiêm thực hiện nghi thức chào theo kiểu quân đội với Lục Tiến.

Lục Tiến quét mắt qua nhìn bọn họ, khóe miệng hơi nhếch lên, “Đã tìm tới rồi thì giữ lại đi, vừa khéo chỗ của tôi cũng thiếu người.” Hắn nói bằng giọng điệu bình thản nhưng đáy mắt sâu thẳm lại hiện lên một vẻ ôn hòa. Không đợi hai người kia mừng rỡ xong, hắn đã dắt tay con trai đi vào kho hàng.

Mấy tên cấp dưới theo sau lưng, hốc mắt hai người đàn ông mới gia nhập đỏ bừng, giơ nắm tay lên chạm vào nhau sau đó đi vào kho hàng. Vừa đi một người vừa lẩm bẩm trong miệng, “Tôi biết mà! Làm sao có thể…”

Sau khi đi qua từng kho ướp lạnh san sát nhau, Lục Tiến bế con trai vào kho hàng dưới tầng hầm. Khi đến tầng hầm, đôi mắt xinh xắn của Hạo Hạo lập tức sáng bừng lên.

Trong không gian rộng lớn, từng chiếc thùng gỗ xếp chồng lên nhau một cách chỉnh tề, mỗi cái thùng đều được lót rơm rạ hoặc bọt biển.

“Ba à, cái kia, con muốn cái kia!” Hạo Hạo rướn người ra, ngón tay nhỏ chỉ vào con quái thú màu đen đặt trong góc dùng để làm mẫu.

“Cái kia lớn quá bảo bối à.” Lục Tiến xoay người nhìn xuống con trai, vuốt mái tóc mềm mại của bé cười nói. Khẩu súng bắn tỉa hạng nặng 128099, cậu nhóc kia có nằm ngửa ra cũng không dài bằng lại còn muốn bắn à?

Hạo Hạo không để ý tới hắn, nhanh chóng chạy về phía con quái thú, vô cùng yêu thích sờ lên nó.

Sau khi xuất hàng đi hết, Lục Tiến lấy điện thoại ra gọi cho Euler, “Euler à, đám hàng kia đến muộn khoảng hai ngày.”

“À há, muộn hai ngày cũng không sao, nhưng mà A Tiến này, có phải sẽ được giảm giá 5 triệu đô không?” Đầu bên kia điện thoại, Euler vừa trở về doanh trại đang cố sống cố chết nằm bẹp trên giường rầm rì.

“Công ty vừa mới thành lập, tôi còn phải nuôi hai đứa con trai nữa, Euler à.” Lục Tiến nhếch khóe miệng lên.

“Tiền của cậu cũng sắp chất đầy tầng hầm nhà cậu rồi còn gì?” Euler hừ một tiếng, tránh ne hai chữ “con trai”, miễn cưỡng nói.

“Tôi vẫn rất ngạc nhiên, cậu đi đâu mà kiếm được cái giấy phép vận chuyển vũ khí hợp pháp thế?” Euler vừa quăng giày ra khỏi chân vừa hỏi hắn.

“Có người giúp tôi liên hệ, vì thế tôi chỉ phải trả vài chục ngàn đô la Mỹ cho một số quan viên thôi.” Lục Tiến khẽ cười trả lời, dùng ánh mắt ý bảo Nham Đương bắt đầu chuẩn bị thùng đựng hàng.

“Đương nhiên, mục đích trên giấy phép không phải là vận chuyển hàng quốc cấm, nhưng chỉ cần cẩn thận một chút thì cũng không có vấn đề gì.”

“…” Euler không nói gì.

Một lúc sau, anh ta mới hỏi, “A Tiến này, cậu thật sự không có ý định trở về à?”

Lục Tiến mỉm cười nhìn con trai đang nghiên cứu xem phải làm sao để tháo hết súng ra bỏ vào thùng mang về nhà, đáy mắt hiện lên một vẻ dịu dàng. Một lúc sau, hắn mới trả lời Euler đang lo lắng chờ đợi câu trả lời của hắn, “Yên tâm đi Euler, nếu có một ngày bên kia có người muốn phá vỡ sự hòa bình hiện nay mà khơi mào chiến tranh, tôi sẽ đưa vũ khí miễn phí rồi lập tức xuất hiện trước mặt anh.”

***

“Ba à, từ nay về sau con có thể đợi mẹ ngủ rồi xuống tầng hầm chơi cái này không?” Trở về máy nay, Hạo Hạo hưng phấn nhìn cái thùng gỗ vừa chiếm được phía sau, bịt lỗ tai hỏi Lục Tiến.

“Ừ, tốt nhất là đừng để cho mẹ biết.” Lục Tiến tựa người vào ghế ngồi, vuốt đầu con cười khẽ.

“Dạ biết rồi! Con sẽ cùng mẹ vẽ tranh đánh đàn dương cầm, lúc mẹ không nhìn thấy con mới đi chơi.” Hạo Hạo gật đầu thật mạnh.

“Rất tốt” Lục Tiến tán thưởng vuốt vuốt cái đầu nhỏ của bé.

Hạo Hạo nhận được sự cho phép nên ngoan ngoãn ngồi vào chỗ, Lục Tiến thì cười mệt mỏi chống hai tay ra sau đầu, nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài cửa sổ, vạn dặm trời không, thanh tịnh không mây.

Ừm, bây giờ Sơ Vân đang làm gì nhỉ?

Đang đánh đàn? Hay là đang tản bộ trên bãi cát?

Hoặc là nằm trên cái võng thật to ngoài cửa đọc sách?

Hay là cô ấy đang ôm tiểu bảo bối ngồi trên bãi cỏ chờ hắn về?

Thật là muốn chạy nhanh về bên cạnh cô ấy…

Dưới bầu trời rộng lớn vô ngần, chiếc máy bay màu bạc rầm rầm bay qua, chở theo hai cha con đang nóng lòng muốn về nhà, bay thẳng về hòn đảo nhỏ ấm áp…

 

23 phản hồi to “Có chạy đằng trời – chương 65 (Hoàn chính văn)”

  1. aininh2601 10/06/2014 lúc 10:48 #

    Chúc mừng nhà nàng hoàn chính văn nhé! Hôm nay, mình mới biết chuyện này. Mò mẫm đi đọc đây hihi

  2. Ha My 10/06/2014 lúc 12:07 #

    Hay quá trời, các chương thì gay cấn, dữ dội nhưng chương cuối thì nhẹ nhàng, trọn vẹn, cảm ơn bạn editor.

  3. mai anh 10/06/2014 lúc 13:03 #

    Ôi chảy máu nhiều quá đi.
    Một cái kết thật đẹp!

  4. Tatuyetnhu 10/06/2014 lúc 13:15 #

    truyen hoan roi cam on Panda, doc xong that la mat mau rat nhieu truyen rat mau lua , hay va loi cuon ca tinh nam chinh rat manh me

  5. amber 10/06/2014 lúc 13:15 #

    từ hwa đến giờ mình cứ lượn wa web mãi để hóng chap mới :)) thanks nag
    lót dép hóng ngtruyện của Tiểu Huyên và Euler ^^

    • Panda đào hoa 10/06/2014 lúc 20:13 #

      haizz ta cũng canh mãi mới post dc chap mới, biết các nàng đợi ta cũng nóng ruột lắm🙂

  6. duonglamhangmaimailabaoxa 10/06/2014 lúc 16:37 #

    ôi. Thế là hoàn rồi…. truyện hay quá editor ui….. tớ thích bạn rùi đó…. thanhk bạn edit bộ này hay vậy nhé!❤❤❤
    hy vọng sẽ có nhiều bộ tiếp theo hay nữa…….❤ mình hóng tiếp các chương ngoại truyện🙂

  7. Ớt 10/06/2014 lúc 21:58 #

    Vậy là đã hoàn rùi, vừa có chút tiếc nuối vì phải chia tay với các nhân vật lại vừa vui vì từ h ko còn phải hồi hộp chờ đợi đến chương sau:) Cảm ơn Panda đã edit, mình luôn sẵn sàng nhảy vào những hố bạn đào tiếp theo hehe

  8. phuongcankudo 10/06/2014 lúc 23:30 #

    hoàn rùi hoàn rùi, hay quá, tung hoa nào, cám ơn panda nhé

  9. Tiểu Bình 10/06/2014 lúc 23:45 #

    Hú hú hoàn rồi hoàn rồi là lá la. E iu mọi ng :* :* :*

  10. Kat 11/06/2014 lúc 03:11 #

    Chuc mung em hoan truyen nha ! Ket cuc nhe nhang qua ! Mot nha vui ve, that la hoan my !

  11. PhamLoan1991 11/06/2014 lúc 12:57 #

    thaks bạn nhé.đợi hoàn rồi mới thaks ngại ghê,hihi, bạn edit hay lắm,mà hết truyện này bạn có làm truyện khác không, mong bạn sẽ edit của tác giả đản đản 1113, thaks alot

    • Panda đào hoa 11/06/2014 lúc 19:43 #

      ta thì chỉ mê tr sủng nên dg tìm, tr của đản đản ta chả dám đọc🙂

  12. jenee tran hoa 11/06/2014 lúc 13:21 #

    Èo.. Mới đầu e còn tưởng a Tiến chuyển nghề đi buôn gà đông lạnh thật..:((.

  13. nana0703 11/06/2014 lúc 14:51 #

    Đọc một lèo luôn. Lâu lâu mới đọc được một truyện ưng thế này. Thank nàng đã làm truyện. Edit rất mượt luôn. Chúc mừng nàng đã lấp xong hố. Hóng ngoại truyện của nàng tiếp🙂

  14. Rina 11/06/2014 lúc 19:51 #

    Cái này có ngoại truyện k nàng?

  15. bachytu 16/06/2014 lúc 23:16 #

    thanks nàng… ^^… truyện hay, edit rất mượt…. ^0^….

  16. PhungTrankim 24/07/2014 lúc 19:18 #

    Oi hay qua cuoi cung cung co mot ket thuc tron ven ,cam on ban nhieu vi da bo ra rat nhieu thoi gian de post truyen

  17. Lang 28/08/2014 lúc 23:31 #

    tớ muốn xin truyện ở nhà bạn để qua bên mình đăng được không bạn ơi

    http://hoingontinh.com/threads/list-tong-hop-ngon-tinh-trung-quoc-hay-nhat.163/

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: