Có chạy đằng trời – chương 41

14 Apr

Tác giả: A Đào Đào

Edit: Lazyfox & Siêu nhân hồng

Beta: Panda đào  hoa

Chương 41 – Đứa trẻ trầm tính

Sau khi Lục Tiến đưa cô về lại căn cứ ẩn trong cánh rừng, vẫn chưa tới hai tiếng đã nhận được cuộc điện thoại hắn vẫn đang mong chờ. Trong nháy mắt khi hắn nhấn nút nghe, ngón tay vẫn nắm quyền sinh sát cho tới bây giờ luôn vững như đá lại có hơi run run.

Đầu bên kia chỉ báo cáo với hắn vài câu đơn giản đã khiến cho hắn từ trước đến giờ vẫn luôn giữ vẻ tỉnh táo nay giữa hai hàng chân mày lại hiện lên vẻ vui mừng cùng sợ hãi.

Sau khi đối phương nói xong, hắn kìm chế tâm trạng của mình lại, dùng giọng trầm thấp hạ lệnh, “Dùng tốc độ nhanh nhất đưa thằng bé về đây.”

Để điện thoại xuống, hắn ngửa đầu lên, nhắm mắt lại, sau đó lại dùng lực hít một hơi thật sâu. Bàn tay phải chống trên bệ cửa đã sớm nắm thành quyền, bởi vì kích động nên đốt ngón tay còn phát ra vài tiếng rắc rắc.

Không có tin tức nào khiến cho hắn kích động hơn điều này nữa. Bởi vì, con của hắn…đã tìm được rồi.

Hắn trở về phòng ngủ của mình, hé mở cửa thì nhìn thấy cô gái nhỏ nhắn của hắn đang ngủ trên giường, cũng vì do mệt mỏi đến cực độ nên Sơ Vân chỉ kịp rửa mặt qua loa rồi nằm ngủ mê man trên giường.

Căn phòng cực kì nam tính vì sự xuất hiện của cô mà tràn đầy hương vị ngọt ngào nữ tính, ngay cả làn gió thổi vào cửa sổ cũng trở nên dịu dàng hơn.

Lục Tiến đi lên trước, quỳ một chân xuống sàn nhà cạnh giường, duỗi tay ra nắm chặt bàn chân nhỏ lộ ra ngoài chăn của cô. Bàn chân trắng trẻo tinh tế, lòng bàn chân hơi sưng đỏ, sờ vào cảm thấy vô cùng mềm nhẵn.

Lục Tiến dùng bụng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chỗ sưng đỏ trên lòng bàn chân cô, trong lúc ngủ cô hơi mơ màng cau mày lại, phát ra một tiếng ưm thật nhỏ.

Nhìn cô gái đang ngủ say trên giường, sắc mặt hắn vẫn bình tĩnh nhưng đôi con ngươi đen lại kích động đến phập phồng. Một cô gái mảnh mai, thân thể bé xíu xiu như vậy mà lại sinh con cho hắn. Niềm vui sướng điên cuồng trong lòng không thể khống chế được, hắn cúi đầu xuống khẽ hôn lên lưng bàn tay ngọc của cô.

Một lúc sau, hắn mới ngẩng đầu lên, vẻ mặt dịu dàng nhìn cô gái nhỏ trên giường. Cô gái của hắn rốt cuộc cũng đã trở về, lại còn mang đến cho hắn một niềm vui bất ngờ nhất trên đời này. Chỉ vì điểm này hắn mới có thể tha thứ cho việc năm đó cô đã trốn đi, thậm chí tha thứ cho việc cô từng có ý niệm đính hôn với tên đàn ông khác trong đầu.

Từ nay về sau, chỉ cần cô tình nguyện toàn tâm toàn ý ở bên cạnh hắn, hắn cũng sẽ toàn tâm toàn ý với cô.

***

Phụ cận trường đại học S

Nằm giờ rưỡi chiều, cánh cửa lớn của nhà trẻ công náo nhiệt những tiếng xôn xao, người lớn lục đục tới đón tiểu bảo bối của nhà mình về.

Bọn nhỏ ở trường cả ngày được nhìn thấy người nhà bắt đầu giở các trò làm nũng, lôi kéo tay người lớn đòi cái này cái kia, các bác bảo vệ trước cửa ra vào vui vẻ hớn hở nhìn bọn trẻ lần lượt ra về.

Trước cửa ra vào phòng bảo vệ, một bé trai lưng đeo cặp sách màu xanh nhạt đang lẳng lặng ngồi trên ghế đợi người nhà tới đón. Bàn tay nhỏ nhắn của bé đặt trên đầu gối, tư thế ngồi nghiêm chỉnh, mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng và chiếc quần ngắn, các đường nét trên gương mặt có chiều sâu, hơi giống một đứa bé lai, làn gió khẽ lướt qua mái tóc đen mềm mại của bé, trông vô cùng đáng yêu.

Vì ngoại hình quá xinh xắn nên hầu hết người qua đường đều không tự chủ được quay lại nhìn bé vài lần, nhưng gương mặt nhỏ nhắn của bé trai xinh đẹp lại không hề có cảm xúc gì. Chỉ khi cậu bạn nhỏ ngồi cạnh bé lao chạy ra ngoài cửa chính lao vào trong lòng ba mẹ thì đôi mắt sâu và đen như ngọc thạch mới hiện lên một vẻ hâm mộ cùng khát vọng.

“Hạo Hạo à, ông của cháu tới đón cháu kìa!” Bác bảo vệ ngoài cửa thò đầu vào, cười ha hả ngoắc tay với bé, sau đó quay đầu ra vội vàng chào hỏi ông giáo già: “Giáo sư Trần, hôm nay tan lớp muộn ạ!”

Ông giáo già tóc hoa râm, gương mặc hiền hậu, đeo mắt kính, trên tay còn cầm một tập giáo án dày cộm cười gật gật đầu với bác bảo vệ, sau đó xoay người dắt tay cậu bé đã đi đến trước cửa.

“Đi thôi Hạo Hạo.”

“Ngạy mai gặp lại nha Hạo Hạo.” bác bảo vệ vừa cười nói lời tạm biệt với cậu bé vừa không nhịn được mà định dùng tay sờ đầu cậu nhỏ một cái. Nhưng cậu bé lại nghiêng đầu đi, tránh né bàn tay bác, không cho bác sờ vào, đi được vài bước rồi mới vươn cánh tay nhỏ bé vẫy vẫy với bác.

Ông giáo già xin lỗi bác bảo vệ, bác bảo vệ cười cười, ông nắm tay cậu bé rời đi.

Người dân cư trú ở đây đa phần đều là giáo viên công chức trong thành phố, mọi người rất thân thiện với nhau, dọc đường đi thỉnh thoảng lại có vài người quen biết chào hỏi nhau. Ông giáo già nắm tay cậu bé chậm rãi đi trong con ngõ nhỏ, có vài chiếc ô tô ấn còi inh ỏi rồi lướt qua, thỉnh thoảng còn nhìn thấy một đám con nít tranh nhau khoe khoang món đồ chơi trên tay mình.

Ông giáo già nghiêng đầu nhìn cậu bé tên Hạo Hạo. Trên gương mặt nhỏ nhắn của cậu bé hoàn toàn không có vẻ hâm mộ với những món đồ chơi của các bạn nhỏ. Ông lão thở dài trong lòng. Không biết ba mẹ nhẫn tâm thế nào là có thể đành lòng bỏ rơi một đứa trẻ đáng yêu thế này?

Năm đó trong lúc vô tình đã nhặt được một đứa trẻ bị người ta bỏ ngoài cửa, mà đôi bạn già bọn họ lòng đã chết từ khi đứa con gái ra đi, vì vậy bọn họ đã nhận nuôi đứa trẻ này. Không ngờ tới đứa trẻ đi theo hai người họ lại là đứa trẻ ít nói, lại còn trưởng thành rất sớm.

Từ nhỏ, Hạo Hạo đã rất ít nói, trầm mặc, không hoạt bát, không non nớt như những đứa trẻ cùng tuổi cả ngày chạy theo người lớn đòi kẹo, cũng không đáng yêu chạy đi chơi đùa với bạn cùng tuổi. Đứa trẻ không có ba mẹ bên cạnh giống như mấy ngày liền không có thức ăn vào bụng.

Đáy mắt ông giáo già hiện lên một chút thương xót, vuốt ve bàn tay của cậu bé, “Hạo Hạo, hôm nay bảo bà nội làm vằn thắn cho chúng ta ăn được không?” Ông dùng giọng nói từ ái hỏi.

Cậu bé nghe thấy thì mấp máy môi, gật gật đầu, “Vâng ạ!”

Một già một trẻ nắm tay nhau, chuẩn bị quẹo vào ngã ba phía trước, đột nhiên, đầu bên kia ngõ có một chiếc mô tô đi qua, vì tốc độ cao nên ông giáo già chỉ kịp xoay người bảo vệ cậu bé, mắt thấy chiếc mô tô sắp tông vào hai người, người lái xe vội đảo tay lái để chiếc xe lệch sang bên kia.

“Rầm!” một tiếng, đối phương cùng chiếc xe ngã xuống trước mặt hai người!

“Aizzz!” Người lái xe ngã xuống đất vô cùng chật vật.

“Không sao chứ cậu trai trẻ?” Ông giáo già hoảng sợ, sau khi lấy lại tinh thần thì tranh thủ vươn tay đỡ đối phương lên.

Người kia cùng lắm chỉ là một cậu thanh niên mười mấy tuổi, tay dài chân dài, màu da hơi đen, ngoại hình cũng rất khá. Cậu ta khoát tay với ông giáo, xoa cái mông rồi từ từ đứng lên, vẻ mặt rất đáng thương.

Chắc là do dáng vẻ xoa mông của đối phương quá khôi hài nên gương mặt nhỏ của bé trai đứng một bên không nhịn được mà hiện ra vẻ vui vẻ đáng yêu.

“Cậu nhóc kia, trông thấy anh đấu vật em vui thế cơ à?” Thiếu niên ngồi xổm xuống trước mặt bé, vừa cẩn thận nhìn ngắm gương mặt bé vừa xoa xoa vai đáng thương hỏi.

Bên kia ông giáo già buông sách trong tay xuống, chuẩn bị giúp cậu ta nâng xe mô tô dậy.

Cậu bé chớp chớp mắt, nhìn thiếu niên không nói lời nào. Đôi mắt đen của thiếu niên xẹt qua một chút vui mừng, sau đó cậu ta cứ ngồi xổm trước mặt cậu bé như vậy, mỉm cười với bé, hàm răng trắng lộ ra, “Chào em, nhóc con, rất hân hạnh được biết em. Anh tên là Nham Đương.”

***

Xế chiều hôm đó sau khi Chu Cảnh Diệu gọi điện xong, cấp dưới đã đưa cho anh một bản điều tra về người nuôi dưỡng đứa trẻ kia. Xem hết bản tư liệu, anh trầm mặc một lúc lâu, sau đó cho người điều tra thêm nhiều hồ sơ cũ.

Vào lúc nửa đêm, anh đảo hết những hồ sơ kia xem được hơn một nửa, tâm trạng trở nên nặng nề.

Về ông giáo già, rất nhiều năm trước ông là giáo sư được các trường đại học cao đẳng tranh nhau thuê. Nhưng mười năm trước, người con gái duy nhất của hai vợ chồng, mới tốt nghiệp chuẩn bị vào cơ quan nhà nước thực tập đột nhiên rơi từ trên cửa sổ tầng cao nhất của một khách sạn H hào hoa bỏ mạng. Cùng thời gian đó trong phòng còn có một tên lãnh đạo của đơn vị cô mới vừa vào, còn có một lãnh đạo của ủy ban thị chính địa phương.

Hai vợ chồng già nghe tin chạy đến vô cùng bi thương, nhưng rồi họ còn phát hiện ra quần ào trên người con gái bị rách, ngực có vết cào, hai cổ tay có màu tím đen. Lúc ấy, người đến xem cũng chụp ảnh lại làm chứng.

Cảnh sát địa phương không tiến hành khám nghiệm từ thi, chỉ kết luận là “vụ tự sát”, cũng đưa thi thể đến nhà tang lễ cưỡng chế hỏa táng.

Hai người cả đời làm nghề giáo, mà lúc đến nhà trang lễ cố gắng đòi điều tra lại bị những tên cảnh sát đoạt thi thể đi dùng côn đánh vào đầu đến chảy máu, hai người còn bị bọn chúng kéo từ lầu ba xuống lầu một ném ra ngoài. Từ cầu thang ra đến cửa lớn của nhà tang lễ, vết máu của bọn họ đã kéo dài đến mấy chục mét. Hai vợ chồng chưa tới năm mươi nhưng trong vòng một đêm đầu đã bạc trắng, trông già đi đến gần mười tuổi.

Trong vài năm, hai người đã mấy lần khiếu kiện nhưng không hề có bất kì kết quả nào. Trong lúc đó, hai người bị trường học cho thôi việc, bị những kẻ không biết tên đe dọa, cửa nhà bị ném xác mèo chết, bị điện thoại quấy rầy, thậm chí vừa ra khỏi cửa đã vô duyên vô cớ bị hành hung.

Rốt cuộc, năm năm trước khi nhận nuôi đứa bé kia, hai người mới ngừng việc khiếu kiện lại. Lục đục chuyển nhà mấy lần, hai người đến thành phố S ở, an phận tiếp tục dạy học trong một trường đại học bình thường, trải qua cuộc sống nghèo khó.

Mà hai tên nhân viên chính phủ kia hôm nay lại càng thăng quan tiến chức, càng ngồi càng vững. *ôi cái bọn ko bằng con chó này >:<*

Chu Cảnh Diệu nhìn tư liệu trong tay, gần một chồng dày lại ép anh đến thở không nổi.

Nhìn đồng hồ, đã là ba giờ sáng, anh thu dọn mọi thứ lại, bỏ vào túi văn kiện, định trời vừa sáng sẽ đến thành phố S. Đã không còn cách nào khác, anh chỉ hy vọng có thể thuyết phục được hai vị nhà giáo già tạm thời giao đứa trẻ cho anh, để cho anh có lí do tiếp xúc với đứa trẻ kia, tìm cơ hội cứu Sơ Vân về. Về phần vụ án thương tâm của hai người, mặc dù hai tên kia quyền cao chức trọng không thể động tới được nhưng anh cũng sẽ nghĩ cách thu thập chứng cứ, tìm cơ hội lật lại vụ án giúp bọn họ.

***

Tầng thượng của khách sạn hoa lệ, trong căn phòng xa hoa tại một nhà hàng xoay nổi tiếng, cửa sổ bị dùng sức kéo ra, gió thổi xôn xao, thoáng cái đã thổi vào giữa phòng, thổi rơi hết những món ăn tinh sảo trên chiếc bàn tròn sang trọng.

Cô gái quần áo rách nát, gương mặt thanh tú dùng sức đẩy những bàn tay đang định bắt lấy cô, chảy nước mắt kiên quyết xoay người nhảy xuống từ cửa sổ.

Giữa không trung, mái tóc dài của cô gái như đang nhảy múa, mỗi một sợi tóc tựa như cũng đang gào thét nỗi oan khuất của mình.

“Rầm!” ngay cửa lớn của khách sạn nặng nề vang lên một tiếng rơi, bốn phía vang lên tiếng người sợ hãi kêu lên rồi dần dần xúm lại.

Cô gái hai mắt trợn lên dùng tư thế văn vẹo nằm ngửa trên mặt đất, toàn thân cùng đầu lập tức tuôn ra một dòng máu tươi, dần dần vào kẽ hở đá cẩm thạch hoa lệ.

Khóe mắt cô gái cũng chảy ra một dòng máu tươi, đôi mắt to của cô trừng lớn, chậm rãi nâng cánh tay mềm mại, há miệng gầm thét, “Ba ơi! Cứu con!”

“Tiểu Du!” Trong căn phòng ngủ nhỏ hẹp, ông giáo già tóc bạc trắng mở mắt ra.

Ngoài cửa sổ tối đen, bên ngoài mơ hồ nghe thấy tiếng mèo kêu, lúc này chỉ còn cách hừng đông vài tiếng nhưng ông đã không thể nào ngủ được nữa.

Vị trí bên cạnh lại trống không, ông lão thở dài, đeo mắt kính lên, đứng dậy đi vào một góc nhỏ trên sân thượng ngoài phòng khách.

Quả nhiên, một bà lão tóc cũng bạc trắng đang nằm trên xích đu yên tĩnh thiếp đi, ôm một khung hình nho nhỏ trong lòng.

Lúc ông giào già đắp chăn cho bà lão, bà lão tỉnh lại, không nói gì, chỉ vươn tay cầm lấy tay ông, khẽ hỏi, “Trên đời này, thực sự công lý sao?”

“Có, nhất định là có!” ông giáo già nắm lấy tay bà, vỗ nhẹ lên bờ vai nhỏ gầy của bà, khóe mắt cay cay trả lời.

“Vâng, tôi sẽ chờ, chờ bọn chúng bị báo ứng.” lão bà gật gật đầu.

“Đi thôi, về phòng ngủ thôi.” Ông giáo đỡ bà dậy, hai người dắt nhau vào phòng.

Lúc đi ngang qua căn phòng nhỏ, ông lão nhìn vào cửa phòng, ngẫm lại chắc thằng bé không có thói quen đá chăn nên lắc đầu vào phòng mình.

Đến sáng sớm ngày hôm sau, hai ông bà mở cửa phòng cậu bé chuẩn bị gọi bé dậy mới phát hiện ra trong căn phòng nhỏ đã không còn bóng dáng đứa trẻ đâu.

Tất cả cửa sổ trong phòng đều đóng chặt, không hề có dấu vết bị người khác đột nhập. Chỉ có trên chiếc giường trược trang trí hình thú vô cùng ấm áp dựa vào bức tường cũ kĩ là một tờ giấy, trên giấy viết hai chữ nắn nót: cảm ơn.

Đến khi Chu Cảnh Diệu cầm tư liệu đến khu nhà chung cư cũ tìm được đôi vợ chồng già thì chỉ nhìn thấy hai người già tóc trắng đang ngồi run sợ trong căn phòng trẻ em trống không.

Một khắc ấy, Chu Cảnh Diệu biết chỉ chậm một buổi tối nhưng đứa trẻ đã bị người ta đưa đi mất. Mà anh cũng đã mất đi cơ hội gặp lại Sơ Vân.

Sau khi biết đứa trẻ được người thân đưa đi, hai người già thật lòng mừng cho đứa trẻ, sau đó họ lại tiếp tục cuộc sống cô đơn.

Một tuần sau, thành phố H đã xảy ra hai vụ trọng án làm chấn động cả nước. Tên quan lớn họ Tôn khống chế toàn bộ quyền lực trong hệ thống tài chính và ngân sách thành phố cùng một tay bí thư thành ủy họ Lương trong một buổi tối chỉ khác giờ nhau đã cùng bị người ta phanh ngực mổ bụng, bụng nhầy nhụa nằm trên chiếc giường xa hoa, mà hai tay đều bị chặt đứt.

Pháp y chứng kiến hiện trường vụ án chỉ nói ra bốn chữ: vô cùng thê thảm.

Vụ trọng án này làm cho tất cả quan chức cấp cao của thành phố H hoảng sợ ít nhất cả tháng, cho đến khi vụ án không tìm được manh mối để phá, Chu Cảnh Diệu lại gửi lên chứng cứ  điều tra tham ô hối lộ cùng mấy lần gian dâm với nữ thực tập sinh của bọn chúng đã dấy lên một làn sóng chỉnh đốn tác phong của các lãnh đạo ở thành phố H.

Sau khi nghe tin, hai vợ chồng đầu bạc trắng đã ở trong căn phòng trẻ em ôm nhau khóc đến chết đi sống lại.

Đêm đó, sau khi bọn họ từ thành phố H trở về ngôi nhà nhỏ ở thành phố S, dưới ngọn đèn vàng yếu ớt nhìn thấy trên bàn cơm có một chiếc cặp da màu đen, trong chiếc cặp để bốn cánh tay vô cùng tái nhợt, đường cắt gãy gọn gàng, trong một chiếc cặp khác đặt một chồng đô la Mỹ chỉnh tề. Bên trên vẫn để một tờ giấy, chữ viết vẫn như trước: Cảm ơn.

 

12 phản hồi to “Có chạy đằng trời – chương 41”

  1. quỳnh hương 14/04/2014 lúc 12:48 #

    Yeah yeah.
    anh bạn Đường của chúng ta thiệt là hoành tráng
    thank bạn nha

  2. nhocphich 14/04/2014 lúc 13:45 #

    troi oi, cu nhu bo phim kinh di may hom truoc minh duoc xem, may la hom nay doc vao ban ngay, chu doc vao ban dem la khoi di WC roi, hom nay me vang nha huhu, cam on panda nhe

    • Panda đào hoa 15/04/2014 lúc 10:13 #

      hehe ngày nào mà nhắm tối ko dám đi wc là nguyên cả tối m` ko uống nước =))

  3. Neetu 14/04/2014 lúc 13:47 #

    Anh Tien ra tay nhanh gon le qua! Truyen den hoi gay can roi, ngay nao cung chay ra chay vo may lan hong chuong moi. Thanks editor nhe.

  4. chipmaikhoi 14/04/2014 lúc 14:02 #

    Lục Tiến không những trả ơn cho 2 vợ chồng già một cách hết sức ý nghĩa và thiết thực, mà CS Diệu cũng là một người tốt, hy vọng sau nầy Anh sẽ tìm được người con gái xứng đáng với Anh.

  5. amber 14/04/2014 lúc 18:10 #

    nhanh, gọn, lẹ … anh LT hành động hết chỗ chê :))

  6. Ớt 14/04/2014 lúc 19:47 #

    Đọc truyện lúc thì như phim hành động lúc thì như phim kinh dị;))))

  7. hong 14/04/2014 lúc 20:46 #

    cach cam on cua anh tien that la lam nguoi ta kho quen

  8. kat 15/04/2014 lúc 04:37 #

    Nham Duong khong ho danh de tu cua a Tien nhi, lam viec nhanh chong gon gang! Chap nay y nhu horor movie a! Thanks may em nhieu!

  9. Thaiha 15/04/2014 lúc 05:05 #

    Hay qua toi chuong sau hoi hop roi day

  10. Mima Mimo 15/04/2014 lúc 23:52 #

    thank you!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: