Có chạy đằng trời – chương 15

14 Th2

Tác giả: A Đào Đào

Edit: Panda đào hoa

Chương 15- Euler đáng thương

Quân y mặc áo trắng chân tay như nhũn ra dưới ánh mắt soi mói lạnh băng rút kim tiêm ra, sau đó lắp bắp giải thích nguyên nhân  làm cô gái kia chóng mặt là do dinh dưỡng không đủ chứ không phải do bệnh tình trở nặng với Lục Tiến đang ngồi xếp bằng trên sàn nhà. Lục Tiến không kiên nhẫn phất tay bảo anh ta đi xuống, quân y như trút được gánh nặng tranh thủ thời gian xoay người lui ra khỏi phòng.

Sau khi được tiêm thuốc hạ sốt, Sơ Vân ngủ thật say, đôi môi anh đào sưng lên, bên gáy vẫn còn lại dấu vết vừa rồi bị hắn tàn sát bừa bãi.

Mặt trời ngoài cửa sổ đã ngả về tây, ánh tà dương xuyên qua phiến lá thưa thớt in bóng lên sàn nhà gỗ, bóng ảnh loang lổ. Bên kia trời đã dần dần biến thành màu xanh đậm, lộ ra vài đóa mây trắng đẹp đến mức làm cho người ta nghẹt thở. Xa xa truyền đến tiếng người xôn xao mà bên trong nhà gỗ lại vô cùng yên tĩnh, chỉ có một thân hình tráng kiện ngồi xếp bằng đối diện với cô gái đang ngủ, lặng lẽ bảo vệ.

Màn đêm buông xuống, sơn trại đã được chỉnh đốn dần dần khôi phục lại nguyên khí. Trên bãi đất trống cách tòa nhà chính không xa, một bó củi dài gần hai thước bị đốt thành một ngọn lửa khổng lồ. Một vạc rượu gạo cũng được bày đầy trên mặt đất. Sau khi thắng lợi đám lính bắt đầu một bữa tiệc cuồng hoan.

Đang lúc Lục Tiến lảo đảo đi lên tầng hai của căn nhà nhỏ cách bãi đất trống không xa thì bên trong đã nâng ly cạn chén, ăn uống linh đình. Trong căn phòng rộng rãi, đèn treo xa hoa, vài chiếc bàn vuông thấp đặt đầy thức ăn. Chính giữa là những cô gái ăn mặc diễm lệ đang biểu diễn một điệu múa Xiêm La, kĩ thuật múa mềm mại, thần sắc vũ mị.

Trên vị trí trung tâm, Euler đang nửa nằm nửa dựa vào ngực một cô gái mặc chiếc áo voan mỏng màu đen, một cô gái xinh đẹp khác đang dùng môi mớm một miếng thịt đỏ vào trong miệng anh ta. Bên dưới lớp voan mỏng, đường cong kinh người từ bộ ngực của cô gái thần bí như ẩn như hiện.

Thấy Lục Tiến tới, Euler kéo cô gái vừa mớm cho anh ta xong thì vươn đầu lưỡi liếm liếm yết hầu anh ta, đẩy cô ta sang một bên rồi ngoắc Lục Tiến ngồi vào bên trong, vài chỉ huy mặc quân trang khác cũng  hoặc nóng hoặc lạnh chào hỏi Lục Tiến.

Thấy Lục Tiến ngồi vào, mấy cô gái xinh đẹp quỳ xuống đất dùng mu bàn tay đặt lên đầu gối hành lễ  với hắn, sau đó lui sang một bên, đợi hắn ngồi xuống mới quỳ ở phía sau, thân thể đẹp đẽ tràn ngập sắc dụ chuẩn bị đưa ra cho hắn làm chỗ dựa.

Chóp mũi truyền đến mùi hương nồng đậm làm cho Lục Tiến nhíu mày, hắn không kiên nhẫn phất tay bảo cô ta tránh ra, cô gái xinh đẹp chỉ có thể lùi sang một bên rót rượu cho hắn.

“A Tiến này, con mèo nhỏ của cậu được dỗ ngủ rồi à? Tôi cứ nghĩ cả đêm nay cậu sẽ không để cho cô bé ngủ chứ.” Euler nhả hột trong miệng vào tay cô gái  phía sau, cười hì hì nhận lấy ly rượu cô ta đưa cụng ly với Lục Tiến, sau đó uống cạn ly rượu.

Lục Tiến cũng uống cạn, nhắm mắt lại, đợi dòng rượu mạnh đi qua, hắn nghiêng người nhìn chỗ nổi lên cao cao dưới đũng quần, “Cứ lo chuyện của anh trước đi, chuyện của tôi tạm thời chưa cần quan tâm.”

Euler nhún vai, nhìn sang phía dưới của mình, cũng lười che giấu, cứ như cậu ta nói vậy.

“Tổng tư lệnh nói cậu về nhà cũng được nhưng xong việc phải đến thủ phủ đưa tin.” Euler nhìn Lục Tiến, dặn dò: “Đừng ở đó quá lâu, trở về giúp tôi sớm một chút.”

Lục Tiến nhướn mày cười, hai người cụng ly lần nữa.

Lúc này tiếng nhạc ngoài quảng trường tạm dừng, sau đó đột nhiên truyền đến tiếng hoan hô náo nhiệt.

“Hôm nay là ngày hội để binh lính càn quét chiếm lợi phẩm, mấy cô gái trong kho hàng của lão Côn đều rất không tồi.” Euler kéo cô gái bên cạnh sờ soạng dưới đùi vài cái, cười tà mị với Lục Tiến.

Lục Tiến cười nhạo, giương mắt nhìn từ lầu hai về khoảng sân rộng cách đó không xa. Được sự đồng ý ngầm của cấp trên, ngoại trừ binh lính tuần tra ra, tất cả binh lính còn lại đều tụ tập trong sân rộng.

Sau khi rót hết vạc rượu gạo lớn, mấy trăm gã đàn ông bắt đầu hóa thân thành thú tấn công về phía mười mấy cô gái đẹp vừa vơ vét được trong sơn trại. Trong lúc nhất thời, tiếng hoan hô, tiếng thét nổi lên bốn phía.

Trong nháy mắt quần áo của các cô gái bị xé thành mảnh nhỏ, thân thể cũng bị vô số những bàn tay ngăm đen đè chặt lại không thể động đậy, sau khi giãy giụa không có kết quả thì chỉ chết lặng thừa nhận sự tấn công điên cuồng mà hưng phấn từ những gã đàn ông.

Có mấy cô gái xoay người muốn chạy vào rừng nhưng vừa chạy được vài bước đã bị một gã đàn ông chặn ngang nâng lên tiến vào rừng sâu, sau đó mấy gã khác cũng cười ha ha chui vào theo. Bãi đất trống to như vậy lập tức chỉ còn những cảnh man rợ.

Các chỉ huy cao đang uống rượu mua vui trên lầu đều bị cảnh tượng này kích thích đến nghẹt thở. Mấy gã đàn ông chiến đấu xong đều có nhu cầu cấp bách về phụ nữ để giải tỏa dục vọng bị máu tươi kích thích. Mà tình dục cùng giết chóc cho tới bây giờ đều là bản năng nguyên thủy nhất.

Sau vài tiếng gõ nhẹ, cửa phòng lầu hai bị đẩy ra, bốn năm cô gái trẻ đang run rẩy được đưa vào phòng. Các cô gái bị đưa đến dưới ánh đèn thủy tinh mang vẻ mặt kinh hoảng, trong đó có một cô bé mặt vẫn còn ngây thơ, đúng là Tiểu Huyên.

Sau khi người dẫn mấy cô gái vào quỳ xuống dùng giọng điệu dịu dàng giới thiệu mấy cô bé này đều là xử nữ thì không khí vốn nhiệt liệt trong phòng trở nên nóng bỏng. Một gã quan quân trung niên ngồi trong một góc không cần phụ nữ phục vụ trông thấy Tiểu Huyên thì đôi mắt âm độc bỗng lóe sáng, khuôn mặt gầy còm cũng hiện lên một nụ cười thỏa mãn, hắn ta đưa tay chuẩn bị gọi Tiểu Huyên đến bên cạnh mình.

“Nhóc, tới đây.” Lục Tiến ngoắc ngoắc ngón tay bảo người đưa cô bé tới, sau đó chỉ vào vị trí trống bên cạnh nói: “Ngồi ở đây đi, hầu hạ anh ta cho tốt.”

“Khụ khụ khụ…” Euler nuốt ực ngụm rượu xuống sau đó ho khan, rượu cồn theo chóp mũi xông lên sặc đến mức nước hình như cũng phun ra từ lỗ mũi anh ta.

“Cậu…” anh ta nhìn về phía Lục Tiến, ánh mắt chỉ đầy một dấu chấm hỏi.

Cô bé với vẻ mặt đầy kinh hoàng trông thấy hai người không mấy xa lạ trong số những người xa lạ thì lập tức chạy vòng qua lưng cô hầu gái đến bàn của Euler, sau đó dưới ánh mắt sai bảo của Lục Tiến ngoan ngoãn rụt rè ngồi bên cạnh Euler.

Gã quan quân trung niên chậm một bước nên mi tâm hiện lên sát khí như đao, híp đôi mắt lại nhìn về phía Euler, “Euler, tôi nghĩ chắc cậu không thích thưởng thức loại này đâu nhỉ.” Hắn ta nhìn cô bé đang co lại sau lưng Euler chậm rãi lên tiếng, đáy mắt hiện lên vẻ tham lam.

Một cô bé thuần khiết biết bao! Cặp mắt to như mắt nai, thanh tịnh không thấy đáy, thuần khiết động lòng người, hắn ta trông thấy mà lòng ngứa ngáy khó kìm, trong đầu hiện lên thân thể non nớt của cô bé sau khi bị lột sạch sẽ mê người cỡ nào, tiếng kêu đau đớn lại càng động lòng bao nhiêu.

“Tôi…hôm nay tôi cũng muốn thử xem sao.” Euler dùng tay xoa xoa mi tâm, giọng điệu có vẻ cứng nhắc trả lời. Dưới bàn đôi giày lính của Lục Tiến đã giẫm lên đôi chân trần của anh ta, lúc nào cũng có thể nghiền nát.

“Vậy à?” Gã quan quân trung niên có vẻ không cam lòng nhưng cấp vị khác nhau nên hắn ta chỉ có thể ám hiệu. Đợi nửa ngày mà không thấy Euler có chút ý tứ nhường lại nào nên chỉ có thể chọn một cô bé lớn hơn Tiểu Huyên một chút.

Thấy Euler lên tiếng, Lục Tiến thu chân lại, rót cho anh ta môt ly rượu.

Euler ai oán nhìn Lục Tiến, đại khái cũng đoán được Lục Tiến làm vậy là để nịnh nọt người phụ nữ của hắn. Nhưng mà tại sao phải kín đáo đưa cho anh ta chứ?! Toàn quân ai mà không biết anh ta chỉ thích loại mông to ngực bự chứ?

Euler oán giận uống ly rượu Lục Tiến đưa qua, nheo mắt nghiêng đầu liếc nhìn cô nhóc phía sau lưng. Sau đó anh ta lại sửng sốt một lát. Anh ta chưa bao giờ mắt thấy một cô bé phấn điêu ngọc mài như vậy ở khoảng cách gần.

Khuôn mặt sau khi được tẩy rửa vô cùng sạch sẽ, không có bất kì phấn son nào, gương mặt tinh tế khéo léo, đặc biệt là cặp mắt to trong veo kia mang theo một chút khiếp sợ lén nhìn anh ta rồi sau đó bị dọa phải dời tầm mắt sang chỗ khác, thật là đáng yêu. Nhưng mà, dù cô bé có đáng yêu thế nào thì cũng chỉ là một đứa nhóc chưa phát dục hết thôi mà!

Lục Tiến không đợi anh ta đổi ý đã ngoắc người đưa Tiểu Huyên vào thẳng phòng của Euler, việc này đã triệt để cắt đứt ý niệm trong đầu gã đàn ông vẫn đang nhìn chằm chằm vào Tiểu Huyên.

Euler chỉ có thể cười gượng nhận rượu mọi người mời, trong lòng đang buồn bực đến chết. Đêm nay anh ta còn đang chuẩn bị chơi song phi (2 cô cùng lúc @@), giờ lại nhét đứa nhóc này vào phòng thì anh ta còn làm ăn gì được nữa?

Sơ Vân từ từ mở đôi mắt tràn ngập sương mù ra, dụi dụi hai mắt, sau khi ngủ một giấc cơn đau đầu tra tấn cô đã mất nhưng toàn thân vẫn mềm nhũn không có sức sống. Cô cố gắng hết sức ngồi dậy, tấm chăn mỏng trên người trượt xuống eo, mà quần áo trên người cô không biết đã được thay bằng chiếc váy trắng bằng vải bông.

Quan sát bốn phía, một chiếc đèn tường hình dáng tinh sảo trên tường phát ra ánh sáng nhu hòa, rèm cửa màu trắng bị gió thổi bay phất phới. Những tiếng động nhốn nháo xa lạ truyền đến, mà trong căn phòng rộng lớn chỉ có một mình cô.

Cô yên lặng chờ đợi nửa ngày vẫn không có ai xuất hiện, vì vậy cô bò lên khỏi sàn nhà, đôi chân nhỏ trần trụi đi tới song bảo hộ bên cửa sổ. Vừa đi đến gần song bảo hộ thì trong rừng cây cách đó không xa đã có bóng người nhúc nhích như cảnh báo cô không được lộn xộn. Sơ Vân cắn môi, chỉ có thể ngoan ngoãn quay người vào phòng.

“Cộc cộc cộc…” bên ngoài cầu thang truyền đến tiếng bước chân mất trật tự xen lẫn tiếng cười đùa của nam nữ, sau đó cửa phòng cách vách bị mở ra, tiếng cười phóng đãng của đàn ông cùng tiếng kêu yêu kiều của phụ nữ mơ hồ truyền đến từ phòng cách vách. Loại nhà sàn này bốn phía đều là gió lùa, cơ bản không hề có tác dụng cách âm gì, mà âm thanh từ phòng bên dần dần khiến cho người ta phải đỏ mặt tới tận mang tai.

Đang lúc Sơ Vân nhặt lên một tấm thảm đen định che lỗ tai mình lại thì cửa phòng bỗng bị người ta mở ra thật mạnh, một mùi rượi nồng nặc bổ nhào đến.

“Á!” Sơ Vân càng hoảng sợ hơn, sau khi thấy rõ là Lục Tiến mới thở phào, bàn tay nhỏ bé siết chặt tấm chăn cũng thả lỏng.

Nhưng Lục Tiến cũng không vào phòng ngay, hắn chỉ dựa vào vách cửa, nhìn về phía cô gái đang ôm chăn lông thật chặt. Ánh mắt kia có chút tài khí, có chút cuồng dã cùng nóng bỏng. Hơn nữa nụ cười nơi khóe miệng hắn cũng cực kì xấu xa.

Sơ Vân không hiểu điều này đại biểu cho cái gì nhưng cảm thấy dáng vẻ này cực kì đáng sợ. Cô dần dần trở nên căng thẳng bởi loại ánh mắt cùng nụ cười này.

Lục Tiến chậm rãi đi tới, chậm rãi khép cửa phòng lại. Dưới ánh đèn mờ mờ, hắn không hề nháy mắt nhìn chăm chú vào cô gái của riêng một mình hắn. Khuôn mặt điển trai của hắn khẽ co lại như đang đè nén gì đó, lại vừa như đang hừng hực lên cái gì đó. Sau đó hắn từ từ cởi áo thun trên người vứt sang bên, bước chân chầm chậm đi về phía cô gái đang lùi sát vào trong góc. Đường cong trần trụi hoàn mỹ, cường tráng lại dã tính, tràn đầy cảm giác xâm lực mãnh liệt.

Sơ Vân không phải người hiểu chuyện nhưng cũng biết hắn đang muốn gì.

 

 

Advertisements

13 phản hồi to “Có chạy đằng trời – chương 15”

  1. imissyou 14/02/2014 lúc 12:43 #

    tem?

  2. tho gia 14/02/2014 lúc 14:18 #

    Trời người ta mới có 15, 16 tuổi thôi.

  3. Vân_Lăng 14/02/2014 lúc 19:14 #

    cho Vân hỏi chút, chương sau…. sẽ ko phải 18+ chứ chủ nhà???O_O

    • Panda đào hoa 14/02/2014 lúc 20:06 #

      chưa đâu nàng, khi nào có ta sẽ bắc loa thông báo trc 🙂

      • chipmaikhoi 15/02/2014 lúc 00:19 #

        Ummm phải vậy chứ. Sơ Vân mới 15t thôi. Chắc Anh cũng chỉ rờ rẩm, sờ mó cho đở ghiền vậy thôi, it gì phải nuôi cho cô có thịt có da nhiều một chút.
        Mừng dùm Tiểu Huyên.

      • Panda đào hoa 15/02/2014 lúc 15:09 #

        vâng nhg mà nuôi đến 15+ rồi mần cũng vậy 😦

  4. Little Fox 14/02/2014 lúc 22:53 #

    Truyện đọc hấp dẫn quá à <3<3<3
    Ngày nào cũng hóng chap mới để xem hết á 😍
    Em kết vườn đào nhà mình rồi á ^^

  5. Vân_Lăng 16/02/2014 lúc 16:57 #

    Vân bôi mỡ trên chân xong suôi sẵg sàng “tẩu”….nge panda nói vậy mới hì hục rửa chân,hỳhỳ nếu ko rửa sạch sau đó vào nhà mà ko bị panda đạp chết mới lỵ ý…hịhịhị

  6. kat 17/02/2014 lúc 00:59 #

    Doi nuoi em lon roi man em luon! Thanks em nhieu!

  7. Vân_Lăng 18/02/2014 lúc 10:47 #

    Hờ hờ…cái này thì Vân ko dám “kiểm tra” đâuu…*xua tay…xua tay*>_<

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: