Bà xã, em không ngoan – chương 6

14 Aug

Tác giả: Phác Hi

Edit: Tiểu Bạch Kiểm

Beta: Panda đào hoa

Chương 6 – Ôi, mẹ kiếp!

“Tiểu Lolita này là ai thế?” Nam Huân ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Nam Khôn.

“Tôi nhắc lại lần nữa, không cho phép gọi cô ấy là Lolita!”

Nam Khôn căm tức trừng mắt nhìn anh ta một cái, nghiêm mặt nhìn về phía túi văn kiện – bên trong là tư liệu về Aki.

Nam Huân mở túi văn kiện ra xem một lúc, lại không nhịn được tấm tắc nói: “Em nói này, từ trước đến nay anh chỉ cần giang sơn không cần mỹ nhân sao giờ lại cam lòng nhà vàng giấu người đẹp thế. Không ngờ cô nhóc này lại là do người khác nhét vào tay anh nữa chứ, người kia có bối cảnh thế nào? Giá cao như vậy, 8 triệu đô…hì hì…Đủ để cho anh chơi một đống gái nha!”

Mặt Nam Khôn đen như đáy nồi.

Người nào đó vẫn còn chưa tự giác, tiếp tục lảm nhảm: “Vừa rồi anh nhìn cô bé kia bằng ánh mắt cưng chiều…Em nói này, thật ra anh rất thích cô ta phải không? Tuy đầu óc cô nàng này thiếu mất một dây thần kinh nhưng cũng rất đáng yêu, nếu như anh thật sự yêu mến cô ta thì lấy làm vợ cũng không tệ!”

Nam Khôn tức giận mỉa mai anh ta một câu: “Cậu được ủy thác tới đây à?” Quan tâm nhiều như vậy.

“Hì, tốt bụng lại bị lừa đá, em đây cũng không thèm quan tâm đến anh nữa, chẳng lẽ anh thật sự muốn tìm cho em một chị dâu đầu toàn ý nghĩ xấu xa sao? Nhà chúng ta có một Nam Trân cũng đủ đau đầu rồi, nghe nói hiện giờ còn thêm một Thi Lôi (vợ Nam Hạo), nếu sau này anh cưới một người phụ nữ ngang ngược kiêu ngạo về nữa, có thể thành thế chiến nha…”

“Bác Trương gọi điện thoại cho cậu hai giúp tôi, nói con của ông ấy đã về, giờ đang ở đây.”

Dường như Nam Khôn đã nhịn đến cực hạn, rốt cuộc ra đòn sát thủ với người nào đó.

Nam Huân lập tức thành thật nói: “Ôi, anh em sai rồi, bác Trương, đừng gọi đừng gọi, anh của tôi chỉ nói giỡn thôi.”

Trong phòng, Triển Du nhàn nhã ngồi đến tê mông trên giường, trên đùi là chiếc kim từ điển Casino để học tiếng Pháp, tai đeo tai nghe, thỉnh thoảng đọc theo vài câu, từ màn hình quan sát nhìn vào thì cô đang chăm chỉ học tập, nhưng thật sự thì cô đang dùng tiếng Pháp nói chuyện phiếm cùng Hình Thiên.

Hình Thiên ở bên kia cười hì hì, hỏi: “Ở chỗ anh có rất nhiều tiểu thuyết ngôn tình máu chó, em có muốn nghe không?”

Hôm nay Triển Du tắm suối nước nóng về thì gặp phải Nam Huân từ Đức trở về, cô biết đứa con lớn của cậu hai Nam Khôn là Nam Huân, cũng đã nhìn thấy ảnh chụp của Nam Huân qua tư liệu từ lâu, nhưng những năm nay trên cơ bản người này cũng không có trong nước, cũng không có quan hệ gì với hành động lần này của Liệp Ưng, bọn họ cũng chưa hề để tâm đến anh ta. Cho nên lúc nãy Triển Du cũng không nhận ra anh ta là ai, sau khi về phòng mới lập tức bảo Hình Thiên điều tra anh ta, thế mới biết tam thiếu gia nhà họ Nam đã trở lại.

Triển Du nghe vậy mặt không đổi sắc ném qua một câu: “Có cái rắm gì mau thả ra.”

Người nào đó ở bên kia hắng giọng một cái, sau đó bắt đầu vung máu chó: “Biết năm đó cha mẹ Nam Khôn chết thế nào không? Người ngoài đều nói bị tai nạn xe cộ chết, thật ra thì không  phải, ba của Nam Khôn bị chính vợ của mình giết, nhưng người chính thức bức ông ta chết lại là ông ngoại của Nam Khôn.”

Bụng Triển Du tràn đầy hoài nghi: “Sao nữa sao nữa.”

“Đừng nóng vội, năm đó khi ba Nam Khôn vụng trộm yêu đương với người yêu của ông ta thì bị ông ngoại hắn bắt tại trận, lúc ấy ông lão tức giận đến mức kéo Sở Văn Chiêu đi thiến, còn giam ông ta nhiều tháng. Sở Văn Chiêu tinh thần sa sút nhiều lần tìm cái chết không thành, về sau mẹ của Nam Khôn thương ông ta nên ở sau lưng ông lão cho ông ta uống thuốc ngủ, giúp ông ta giải thoát. Kết quả sau khi ba Nam Khôn chết được vài ngày thì mẹ hắn cũng tự sát.”

Chuyện này có liên quan gì đến Nam Huân?

Triển Du nghĩ thầm trong đầu một lúc, đột nhiên không nhịn được nhếch miệng: “Anh đừng nói với em là tinh nhân của ba Nam Khôn chính là mẹ của Nam Huân đấy nhá.”

Hình Thiên vui mừng: “Hì hì, em yêu sao em lại thông minh thế, chính là mẹ Nam Huân đấy.”

Trán Triển Du đổ mồ hôi: “Em ngất!”

“Em đoán xem về sau mẹ của Nam Huân chết thế nào?” Người nào đó lại bắt đầu ra vẻ thần bí.

“Bị ba Nam Huân hành hạ chết?”

Cẩn thận ngẫm lại cuộc nói chuyện của hai người trong phòng khách kia thì thật ra không khó để đoán Nam Huân kia hẳn là không muốn gặp ba anh ta, chắc hẳn năm đó Nam Trọng cũng tức điên lên, một cái nón xanh lớn như vậy không biết mình đã đội bao lâu.

ở bên kia Hình Thiên vui mừng nở hoa nói: “Du nhi em trộm kịch bản của người ta phải không, quả thật là đoán quá chuẩn.”

Triển Du: “…” Nói chuyện với một tên IQ thấp thật là mệt mỏi.

Mục Hàn vẫn không hề lên tiếng xen vào: “Hai người không thấy lạ sao? Theo lý mà nói ba mẹ của Nam Khôn và Nam Huân xảy ra chuyện này, hai người kia gặp nhau hẳn là rất khó xử mới phải, nhưng mà nghe giọng điệu bọn họ nói chuyện thì tôi lại cảm thấy tình cảm của bọn họ rất tốt, ít nhất cũng tốt hơn giữa Nam Khôn với những anh em khác trong nhà. Bằng không Nam Huân cũng sẽ không vừa về đến là đến tìm Nam Khôn, hơn nữa Nam Khôn còn đưa tư liệu của Aki cho anh ta xem, hôm đó ở bữa tiệc có nhiều người trông ngóng như vậy mà hắn cũng không cam lòng giới thiệu với mọi người chút gì. Duy chỉ có trước mặt Nam Huân lại thoải mái như vậy, vì sao?”

Triển Du suy tư một lát: “Nam Huân thường ở nước ngoài, cơ bản không tạo nên uy hiếp gì cho Nam Khôn, tất nhiên Nam Khôn cũng không phải đề phòng anh ta?”

Hình Thiên cũng ăn theo: “Tôi cũng cảm thấy vậy.”

Mục Hàn: “…”

Trong phòng khách lại lần nữa vang lên giọng nói trầm thấp thuần hậu của Nam Khôn: “Lần này cậu hai bảo cậu về đây sao?”

Nam Huân lắc đầu: “Căn bản ông ấy không biết em trở về. Đúng rồi, lần trước nói chuyện phiếm với Nam Trân trong lúc vô tình nó có nhắc đến chuyện ba của em vụng trộm gạt nhà họ Nam buôn lậu kim cương. Anh nói xem đến tột cùng ông ấy nghĩ thế nào, em cũng không cần một phân tiền của ông ấy, còn tên nhóc cao ngạo kia phỏng chừng cũng không có hứng thú gì với tài sản của gia tộc, ông ấy kiếm được nhiều tiền như vậy chẳng lẽ có thể mang xuống mồ được sao?”

Lòng tham của con người luôn là rắn nuốt voi, nói đi nói lại cũng chỉ tại lòng tham tác quái, có câu lòng tham như lửa, không át thì lửa sẽ cháy lan ra đồng cỏ, ham muốn như nước, không át thì sẽ ngập trời, nhưng trên đời này có mấy người có thể đạt tới cảnh giới không ham không muốn?

Dường như Nam Khôn cũng không muốn thảo luận thêm về chuyện này nữa, nhẹ nhàng nói qua loa: “Đã giải quyết rồi, ông ấy không sao đâu.”

“Cảm ơn.” Nam Huân là người thức thời, thấy Nam Khôn không muốn nói nên anh ta cũng không hỏi nhiều nữa.

Nam Khôn giơ cổ tay lên nhìn nhìn rồi nói: “Chắc lúc này ông ấy cũng sắp về rồi, cậu tính khi nào thì đi gặp ông ấy?”

“Ăn tối xong sẽ qua.” Em sợ sau khi ông ấy nhìn thấy em thì cơm cũng ăn không vô.

Nam Khôn khuyên nhủ: “Bất kể thế nào thì ông ấy cũng là ba của cậu.”

Nam Huân thở dài: “Đúng vậy đấy, bất kể thế nào thì ông ấy cũng là ba của em, nhưng mà hiện giờ ông ấy chắc là đã quên mình có một đưa con trai như em rồi.”

Nam Khôn từ chối cho ý kiến.

Trong phòng ngủ Triển Du lại có chút nghi hoặc: “Người ta nói cha con không bị  ngăn cách bởi thù hằn, sao quan hệ cha con của hai người này lại như thế? Năm đó người phản bội ông ta là vợ của ông ta chứ không phải con của ông ta, vậy Nam Trọng này sao lại trút hết toàn bộ oán giận lên đầu đứa con này chứ? Vả lại chuyện cũng đã trôi qua hơn 10 năm, vậy mà vẫn chưa trút hết sao?”

Hình Thiên cũng hắng giọng cảm thán: “Khó trách tam đại thiếu gia này lại không muốn ở lại nhà họ Nam.”

Mục Hàn nói: “Chuyện tình cảm rất khó lí giải, nói không chừng giữa bọn họ còn có ẩn tình gì nữa.”

Đang khi nói chuyện thì nghe thấy Nam Khôn hỏi: “Lần này có thể ở lại bao lâu?”

“Cũng chưa nói chắc được, em chỉ thừa dịp đi công tác thuận đường trở về thăm mọi người một chút thôi, tuần sau công ty của bọn em có một cuộc trao đổi học thuật với học viện Trung Khoa, em còn phải đến thành phố B…” Nam Huân nói nói rồi đột nhiên nghĩ ra chuyện gì đó, vội vàng nói sang chuyện khác, “Hả…? Không đúng nha, trước kia đều là em nói mười câu anh mới nói một câu, hôm nay sao lại đột nhiên nhiệt tình thế? Nói đi, có phải có việc gì muốn em giúp không?”

Nam Khôn cũng không phải người thích vòng vo, chỉ là không có chút tư thái nhờ vả nào, vừa mở miệng ra đã mang giọng điệu bình tĩnh đến gần như lạnh lùng: “Không phải vừa rồi cậu đã đọc tư liệu của Aki sao?”

Lúc trước vì để cho các vật cưng hoàn mỹ nghe lời, Rini đã để người khác tiêm vào người bọn họ rất nhiều kích thích tố tuyến thượng thận cùng kích thích tố đồng hóa, hơn nữa còn bắt bọn họ làm rất nhiều cuộc phẫu thuật chỉnh hình cùng thôi miên, những thứ thuốc kia giống như tế bào ung thư sẽ phá hủy tế bào thân kinh cùng hệ miễn dịch của các vật cưng. Aki là một trong những vật cưng nên tất nhiên cũng không thể may mắn thoát khỏi.

Nghe Nam Khôn nói thì dường như không muốn để cho Triển Du giả trang Aki chết sớm như vậy.

Nam Huân dường như cũng đoán ra ngay mục đích của Nam Khôn, trêu chọc: “Căng thẳng như vậy mà còn dám nói không động lòng à?”

Nam Khôn nhướn mắt khẽ liếc anh ta một cái, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

Lúc này Nam Huân không cợt nhả nữa, nghiêm mặt nói: “Ngày mai để cô ta đi làm kiểm tra sức khỏe toàn diện đi, em phải xem qua báo cáo sức khỏe của cô ta mới có thể định ra phương án trị liệu được.”

Nam Khôn gật gật đầu: “Được.”

Hình Thiên ở bên kia nghe thấy nhịn không được gắt lên: “Anh ngất, Nam Khôn này đang hoài nghi em hay là thật sự động lòng với em rồi đây?”

Lúc trước ở buổi đấu giá Triển Du đã được đánh tráo với Aki, tuy đã chỉnh hình, làm phẫu thuật da cùng dây thanh quản nhưng các chỉ tiêu trong cơ thể lại bình thường đến không thể bình thường hơn, nếu thật sự kéo cô đi làm kiểm tra sức khỏe thì chắc chắc sẽ lộ tẩy.

Triển Du hít một hơi, sắc mặt có vẻ căng thẳng: “Mặc kệ hắn có nghi ngờ em hay không, chuyện này cũng rất phiền toái.”

Tên Nam Huân kia nhìn qua có vẻ bất cần nhưng ở Tây Âu anh ta lại là một nhân vật nổi tiếng trong lĩnh vực nghiên cứu tế bào cùng phân tử sinh học của ngành y, công nghệ sinh học của Đức đào tạo anh ta rất tốt, anh ta cũng không dễ lừa gạt như người khác.

Lúc trước để Phượng Tường mai phục ở bệnh viện chính là để ứng phó với tình huống Nam Khôn đột ngột hoài nghi sẽ kéo Triển Du đi kiểm tra sức khỏe, phòng đến phòng đi, không ngờ tới sự việc lại vượt khỏi dự liệu của bọn họ, tạm thời ba người đều không lên tiếng, đều đang tự suy nghĩ.

Thật lâu sau, đáy mắt Triển Du đột nhiên lóe lên một vẻ tàn nhẫn sắc bén không thể nhận ra.

Cô nói: “Lát nữa hai người hãy liên lạc với Phượng Tường, bảo anh ấy giúp em chuẩn bị một ống tiêm cortisone hoặc là triamcinolone cùng với hai hộp thuốc ức chế thần kinh barbiturate, tối nay cầm qua cho em.”

Mục Hàn cùng Hình Thiên không lên tiếng, bởi vì bọn họ đều hiểu rõ Triển Du dùng những thứ kia làm gì.

Lăn qua lộn lại một lúc lâu hai người vẫn không lên tiếng.

Triển Du cho là bọn họ đã đồng ý, đang chuẩn bị cúp máy thì lại nghe Mục Hàn nói: “Em không cần làm vậy, anh đã có biện pháp khác, tối nay chờ anh.”

(1)Cortisone là một loại hoocmon được sinh ra từ tuyến thượng thận, có tác dụng làm tăng huyết áp, tăng đường huyết và ngăn cản khả năng miễn dịch

(2)Triamcinolone thường dùng để điều trị các bệnh về xương khớp, dùng liều cao có thể làm giảm tạo xương và tăng hủy xương.

(3) Barbiturate dùng như thuốc chống co giật và thuốc an thần nhưng tác dụng phụ cao, dùng quá liều có thể gây ức chế hệ thần kinh trung ương,…

2 phản hồi to “Bà xã, em không ngoan – chương 6”

  1. trang 14/08/2013 lúc 12:45 #

    thanks ban n n

  2. Sacnu 14/08/2013 lúc 21:12 #

    Like trn hay nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: