Yêu là phải điên cuồng mà chiếm đoạt Chương 58

8 Th4

Tác giả: Hồ Ly

Edit: Hoa Hồng Nhung

Chương 58

“Sao thế?”

Một giọng nói vang lên từ phía sau, một bàn tay ấm áp cầm lấy cánh tay cô, Mạc Mạc như bị điện giật, không tự chủ được mà bỏ tay Giản Chiến Nam ra, muốn nói gì đó nhưng lại khó chịu liền tiếp tục nôn.

Giản Chiến Nam rót một chén nước cho Mạc Mạc, đôi mắt đen nhìn cô, tay xoa xoa trên mặt Mạc Mạc, sắc mặt rất kém, hắn nhíu mày hỏi: “Không thoải mái à?”

“Phản ứng của việc uống rượu mạnh thôi.” Mạc Mạc đi tới sau hậu trường “Cảm ơn nước của anh.”

Mạc Mạc nói xong liền đi rửa mặt mà không thèm để ý tới  Giản Chiến Nam. Soi gương sửa sang lại khuôn mặt, trang điểm lại, mặt phải có sắc tí mới vừa lòng. Ra khỏi toilet thế nhưng Mạc Mạc vẫn còn thấy Giản Chiến Nam đang ở đó, đang ngồi hút thuốc trên sofa, bóng dáng của người phụ nữ kia cũng không thấy đâu nữa.

“Liền ra ngoài như thế sao?” Hắn nói

Mạc Mạc chuyển tầm mắt, lãnh đạm nói: “Xin lỗi, tôi không nên quấy rầy chuyện tốt của anh.”

Sắc mặt của Giản Chiến Nam trầm lại, buông lỏng tay cô ra, lại quay lại ngồi trên sofa. “Nếu em muốn giới thiệu dì cả với mọi người thì cứ đi đi.”

“Cái gì?” Mạc Mạc  phản ứng lại, cố quay đầu ra sau để nhìn, chỉ thấy phía sau váy có chỗ bị nhuốm đỏ, chắc là do uống rượu mạnh đây mà, nhưng lúc ngủ không có cảm giác, lúc này mới cảm thấy bụng hơi đau, không phải là kiểu quá đau như trước, nhưng cô biết nó sẽ ngày càng đau hơn. Vấn đề lớn nhất bây giờ là cô đi ra ngoài như thế nào đây.

Mặt Mạc Mạc hồng lên, đương nhiên không phải vì Giản Chiến Nam thấy dì cả của cô đến mà xấu hổ, mọi cái của cô hắn đều đã thấy, nếu thẹn thùng đúng là làm quá. Cô vừa xấu hổ vừa suốt ruột vì hoàn cảnh bây giờ. May mà không phải Tô Thiệu Cẩn, nếu không thì không chỗ nào mà giấu mặt được.

Giản Chiến Nam bóp điếu thuốc trong tay, đứng dậy nhìn cô “Chờ ở đây.” nói xong thì mở cửa đi ra ngoài, thế mà hắn không gây chuyện với cô, cảm ơn trời đấy, Mạc Mạc thầm cảm thấy may mắn.

Mạc Mạc chỉ có thể nghe lời, chỉ hy vọng phía dưới đừng cuồn cuộn trào ra. Lại không kiềm chế được nghĩ hay là Giản Chiến Nam đi mua băng vệ sinh giúp cô…..nhưng điều đó là không  thể, chờ chưa lâu, có người gõ cửa, Mạc Mạc trả lời, sau đó có người đẩy cửa vào.

“Cô Mạc, đây là thứ cô cần.” đi vào là một người phụ nữ khoảng 30 tuổi, chắc là nhân viên của công ty Giản Chiến Nam. Nói chuyện lão luyện đơn giản, phong cách ăn mặc khéo léo mà thành thục.

Mạc Mạc nhận đồ, giọng hơi ngượng ngùng “Cảm ơn, làm phiền chị rồi.”

“Đừng khách sáo, tôi ra ngoài trước.” người phụ nữ nói xong thì đi ra, Mạc Mạc mở bao đồ ta thì thấy bên trong có băng vệ sinh cô cần, còn có thêm một bộ quần áo, hờ…. Mạc Mạc thở dài nhẹ nhõm, khá là chu đáo.

Quần áo rất vừa, chắc là mua ở cửa hàng ở bên cạnh khách sạn. Mạc Mạc lấy quần áo cũ nhét vào trong túi, lúc sắp đi khỏi phòng thì thấy trên ra trải giường trắng tinh của khách sạn có một mảng đỏ chói.

“Ồ, No” mặt Mạc Mạc đỏ ửng, cô vội qua đó rồi túm ra giường xuống, rồi vo tròn để trong thùng rác, xong xuôi mới đi ra khỏi phòng. Nếu có phục vụ nào đi tìm cô để giải quyết chuyện ra giường thì mới dọa người đó.

Buổi tiệc đã xong,  thế mà cô ngủ đến hết buổi tiệc, khách khứa cũng lục đục ra về, Mạc Mạc đang chuẩn bị rời đi, thang máy vừa xuống lầu thì thấy Cầm Tử, Khâu Chí và người nhà đang tiễn khách.

Thấy Mạc Mạc đi tới, Cầm Tử hung dữ liếc cô “Mình đã không còn lời nào muốn nói với cậu”. Tô Thiệu Cẩn muốn nói chuyện Mạc Mạc say rượu cho cô biết.

Mạc Mạc chột dạ cười: “Do mình quá vui vẻ, tha lỗi cho mình một lần đi mà.”

“Sợ cậu rồi đó.”

“Mình về trước nhé, buổi tối gặp, tân hôn vui vẻ nhé cô gái nhỏ.” Mạc Mạc nói xong thì hôn Cầm Tử, nhưng lại chịu ánh mắt tức giận của Khâu Chí, Mạc Mạc không thèm để ý đến lòng ghen tị của Khâu Chí, chỉ đắc ý rời đi, cô còn muốn náo loạn động phòng nhưng bụng lại đau  không nhịn được.

Buổi tối khi đám người đi nháo động phòng thì mới phát hiện Cầm Tử và Khâu Chí đã chuồn mất, không biết tới nơi lãng mạn nào để động phòng, đám người bụng dạ khó lường kia chỉ đành dẹp đường hồi phủ.

Vui vẻ một ngày, đến khi trở về Mạc Mạc mới cảm thấy được sự vắng lặng trong phòng khiến người ta không thoải mái. Phiền muộn trong lòng có lẽ là vì dì cả quấy rầy . Muốn làm gì đó nhưng lại không thể làm, cô đành đi nghỉ sơm. Nhưng nằm trên giường mãi cũng không ngủ được, cơn đau dần dần kéo đến. Mệt mỏi và đau, vật vã trong bóng đêm tới lúc uể oải, cơn đau nhói khiến cô tỉnh hơn, nhưng cuối cùng vẫn ngủ mơ mơ màng màng, nhưng giấc ngủ không được sâu.

Đang mơ màng ngủ thì cảm thấy vị trí phía sau lún xuống, dường như có người nằm bên cạnh, Mạc Mạc cũng không thấy có gì bất ổn, vẫn tiếp tục đi tìm chu công, trong lòng lại bảo không cần tỉnh, vất vả lắm mới có thể ngủ không bị cơn đau hành hạ, ngàn vạn lần đừng tỉnh lại.

Bàn tay ấm áp vẫn để trên bụng dưới của cô, bàn tay xoa nhẹ nhàng bụng cô, cơn đau giảm hơn một chút, dần dần ngủ thiếp đi, gặp mộng đẹp…

Hôm sau khi tỉnh dậy, Mạc Mạc rất không ngờ khi thấy Giản Chiến Nam nằm bên cạnh. Không biết hắn về lúc nào, nhưng cô nhớ mang máng rằng đêm qua có một bàn tay ấm áp quen thuộc.

Mâu thuẫn lúc trước của hai người không ít, cũng có cãi nhau, nhưng hắn chưa từng đi lâu như thế. Giờ cô đã có thói quen những ngày không có hắn, tự do thoải mái, giống như cuộc sống trong quá khứ. Mà giờ đột nhiên hắn lại xuất hiện như thế dường như có gì đó không quen, nhưng hắn về là chuyện đương nhiên.

“Còn đau không”. Đôi mắt đen mê người mở ra.

“Tốt hơn nhiều rồi.” Mạc Mạc xoay người xuống giường đi toilet. Hắn về là sợ cô đau kỳ sinh lý sao? Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu của Mạc Mạc. Cô ngăn suy nghĩ của mình lại, sợ mình chỉ vì một chút ân điểm mà cảm động.

Giản Chiến Nam mất tích một thời gian lại xuất hiện trong cuộc sống của Mạc Mạc. Gặp mặt mỗi ngày, nhiều lúc ngẫu nhiên cũng nói chuyện một câu, dường như những ngày đau khổ trước kia chưa hề xẩy ra, mà chuyện ngày hôm qua Giản Chiến Nam quấy quýt cùng cô gái kia cũng không hề khiến lòng cô gợn sóng. Chỉ đôi khi trong đầu cô lại nhớ đến lúc Giản Chiến Nam khóc ở cầu thang.

Cùng ăn xong cơm trưa, Giản Chiến Nam tới phòng làm việc còn Mạc Mạc tới phòng sách, nằm đọc sách trên giường ở trong phòng, nhìn nhìn nhưng lại ngủ đi mất, cho đến khi có người lấy quyển sách trên mặt cô ra, cô mới mở mắt, lúc đầu còn tưởng là Giản Chiến Nam, nhưng không ngờ lại là Cầm Tử, đôi mắt hồng hồng, nhìn thấy cô mà như nhìn thấy tổ chức.

Mạc Mạc bị hù dọa, vội ngồi dậy “Cầm Tử, cậu sao thế, khóc à?” không phải là đi hưởng tuần trăng mật sao, thời kỳ tân hôn không phải là ôm hôn nồng nhiệt cho tới khi lăn tới giường ông xã sao, sao cô ấy có thể ở đây, chẳng lẽ có vấn đề rồi.

“Mạc Mạc, chúng ta có phải chị em tốt hay không?”Cầm Tử hỏi với đôi mắt hồng hồng.

Tay Mạc Mạc nắm vai Cầm Tử “Đương nhiên là phải.”

Vẻ mặt của cầm Tử đầy thương tâm, giọng mũi rất nặng “Vậy được, cậu muốn thu nhận cô gái đáng thương mình không.”

Mạc Mạc chau mày.

“Sao, không đồng ý à?” Vẻ mặt của Cầm Tử ai oán.

“Làm sao có thể.” Mạc Mạc thở dài, “Nếu là bình thường mình chỉ ước có cậu làm bạn, nhưng Cầm Tử à, chúng ta không phải là trẻ con nữa, cậu đã kết hôn rồi, là người lớn rồi, cậu cứ chạy tới đây thì Khâu Chí và người nhà sẽ lo lắng, dù là vấn đề gì đi nữa, cậu cũng đừng có trốn tránh, đúng không.”

“Nhưng mà….”

“Sao thế, nói thử xem.” Mạc Mạc rất hiếm khi  thấy vẻ mặt ấp a ấp úng như thế của Cầm Tử, bình thường nha đầu kia rất xởi lởi, nếu chỉ là một việc nhỏ thì cô sẽ không phản ứng lớn như thế, mới tân hôn mà đã chạy tới chỗ của cô.

Oa, Cầm Tử khóc lên “Khâu Chí thế mà lừa đảo, anh ta lừa mình….. lâu như vậy….. anh ta cũng không nói với mình…. ở bên ngoài, anh ta còn nuôi một người phụ nữ….. Mạc Mạc, cậu nói đàn ông sao có thể như thế chứ.”

Mạc Mạc ngẩn ra, Khâu Chí có người phụ nữ khác? Cô vội đẩy Cầm Tử ra, nhìn gương mặt khóc nhè của cô, chau mày hỏi “Có thể là hiểu nhầm không, Khâu Chí không phải là người như thế…Cầm Tử, đừng khóc, đừng khóc.”

Cầm Tử khóc một hồi lâu, nói chuyện cũng không nói rõ, nên không thể làm gì khác hơn ngoài việc chờ cô khóc xong. Mạc Mạc chưa từng thấy Cầm Tử khóc, nên lúc này rất đau lòng, sao chuyện lại như thế? Nhưng mà, Cầm Tử đã không còn tỉnh táo, cô cũng không thể tỉnh táo, mặc dù giờ cô cũng hận không thể lôi Khâu Chí tới đâu để hỏi rõ, nhưng trước tiên cô cần an ủi Cầm Tử cho tốt đã.

Qua một lúc lâu, sau sự an ủi của Mạc Mạc thì rốt cuộc Cầm Tử cũng ngừng khóc, kể chuyện xẩy ra hôm nay cho Mạc Mạc nghe. Hưởng trăng mật trở về đang rất vui vẻ, Khâu chí quay về công ty để đi làm. Cầm Tử cũng bắt đầu đi làm, nhưng trưa hôm nay khi ra ngoài ăn cơm, cô mới ra tới cửa công ty, bị một người phụ nữ hắt nước khiến cả người ướt nhẹp. người phụ nữ kia mắng cô là hồ ly tinh, tiểu tam, nói cô ta mới là bạn gái chính của Khâu Chí.

Lúc ấy đang là giờ cao điểm, đồng nghiệp cũng chạy lại xem, người qua đường cũng không ít, lúc đó Cầm Tử rất bối rối, nhưng nếu cầm Tử nén giận thầm khóc thì không phải là Cầm Tử, cô cũng hung dữ dạy dỗ lại người phụ nữa kia,

Cô là người vợ mà Khâu Chí cưới hỏi đàng hoàng, sợ ai chứ, nhưng cuối cùng, người phụ nữa kia hỏi cô có dám đi cùng cô ta tới một nơi hay không. Lúc đó Cầm Tử còn do dự, nếu người phụ nữ này biến thái thì làm sao.

Đồng nghiệp ủng hộ cô, bảo cô đi, bọn họ sẽ ở bên ngoài tiếp ứng, suy tính thì người phụ nữ này cũng không dám làm loạn, cuối cùng Cầm Tử cũng đi tới nhà của người phụ nữ đó, đương nhiên cô cũng bảo đồng nghiệp tản đi, chuyện xấu trong nhà không thể phơi ra ngoài.

Không thể phủ nhận trong nhà người phụ nữ này có dấu vết của Khâu Chí, người phụ nữ đó còn nói cho Cầm Tử biết, căn nhà này là Khâu Chí mua cho cô ta, bọn họ yêu nhau nhiều năm rồi, nếu không vì ả hồ ly tinh Cầm Tử xuất hiện thì người  Khâu Chí lấy tuyệt đối là cô ta.

Lúc đầu Cầm Tử cũng rất mẫn cảm với cuộc sống của Khâu Chí, đồng ý lấy Khâu Chí, cô đã bỏ ra rất nhiều dũng khí, nhưng khi bị cô gái này gây ầm ĩ, trái tim Cầm Tử trở nên rối loạn, dù tất cả những gì người phụ nữ này nói không có nghĩa gì hết, nhưng dù sao cũng không thể xem như chưa từng có chuyện gì.

Trong lòng đã rất khó chịu rối tinh rối mù, nhưng không quen chịu thua người khác, trước khi đi cầm Tử cũng nói với người phụ nữ này: “Bây giờ tôi là vợ của Khâu Chí, chuyện trước kia, dù trước kia hai người có chuyện gì đi nữa, cũng chỉ là một cái P, đừng tưởng rằng như thế thì có thể phá hoại chúng tôi, cô nằm mơ à.’

Cầm Tử vừa nói thì nước mắt cũng chảy theo, Mạc Mạc hiểu được Việc này quá bất ngờ, “Cầm Tử, cậu cũng nói đó, cậu là vợ của Khâu Chí, cậu gả cho anh ấy nên tin tưởng anh ấy, cậu đã hỏi Khâu Chí chưa?”

Cầm Tử đưa tay lau nước mắt “Mình hỏi, anh ta đã thừa nhận….” cầm Tử vừa nói thì nước mắt cũng chảy xuống, không làm sao có thể nín được.

Mạc Mạc ôm Cầm Tử, vỗ vỗ lưng cô “Được rồi, trước hết cậu cần tỉnh táo, đừng khóc nữa, cậu nói muốn ở đây thì cứ tới ở, cho đến khi cậu không muốn ở nữa mới thôi, được không?”

“Được……. nếu anh ta tới…. cậu không được bán đứng mình đó.” Cầm Tử ngang ngạnh nói, vẻ mặt vừa đau khổ vừa mê mang.

“Được, biết rồi, quan hệ của chúng ta là gì chứ, cậu có muốn nghỉ một chút không.”

“Muốn.” Cô khóc nhiều nên đã mệt. Chiếm lấy giường của Mạc Mạc, trên mặt đầy nước mắt nhưng chỉ trong một lát thì đã ngủ thiếp đi. Mạc Mạc đắp chăn cho Cầm Tử, đi ra phòng sách, chỉ thấy Khâu Chí đã đứng ở ngoài, vẻ mặt rất lo lắng và bất an, thấy Mạc Mạc đi ra, vẻ mặt của anh ta đã mất đi vẻ thoang thả như trước “Cầm Tử, cô ấy…’

Mạc Mạc chau mày nhìn Khâu chí, cô hỏi nghiêm túc “Cô ấy ngủ rồi, Khâu Chí, những điều cầm Tử nói là thật sao?”

“Không phải như cô ấy nghĩ đâu, tôi còn chưa nói hết thì cô ấy đã nổi khùng lên rồi…. tôi sẽ giải thích rõ với cô ấy.” Khâu Chí muốn đi vào, nhưng Mạc Mạc ngăn anh ta lại, “Khâu Chí, tôi tin anh yêu Cầm Tử, hơn nữa, Cầm Tử cũng rất yêu anh, không hề thua kém như anh yêu cô ấy. Dù anh và người phụ nữ kia có quan hệ gì đi nữa, hoặc có gì đó khó nói, nhưng Cầm Tử sẽ không thể tiếp nhận chuyện anh đối tốt với người phụ nữ khác như thế, đây cũng là một loại ghen tỵ, hơn nữa, chuyện mẫn cảm như thế, cho tới giờ anh cũng chưa từng nói với cậu ấy, tâm lý cậu ấy không chuẩn bị tốt,  nên rất khó để chấp nhận, cậu ấy sẽ cảm thấy anh đã lừa cậu ấy.”

Khâu Chí không nói gì chỉ nắm chặt tay.

Mạc Mạc lại nói “Khâu Chí, anh có thể bảo vệ Cầm Tử thật tốt, chăm sóc cho cô ấy thật tốt đúng không? Tôi hy vọng, cậu ấy sẽ không phải khóc như thế nữa, anh biết cậu ấy chưa từng phải khóc. Anh vào đi, nhớ đừng lừa cậu ấy, đó là vết thương trí mạng đó.”

‘Tôi biết phải làm sao rồi.” Khâu Chí nói xong thì đi vào.

Hy vọng là vấn đề không bị làm lớn ra, nhưng Mạc Mạc vẫn lo lắng cho cặp vợ chồng này, nha đầu Cầm Tử kia cũng rất khó bảo, thích một người thì sẽ không thay đổi, nếu như thật sự đã bị tổn thương thì phải làm sao?

Lúc Mạc Mạc đang lo lắng không ngừng thì Giản Chiến Nam đã tới từ lúc nào, tay nắm trên vai cô: “Đi thôi, bọn họ không sao đâu.”

Mạc Mạc đi ra, uống trà ở trên ban công lầu hai, nghe nhạc, Giản Chiến Nam cũng ngồi ở bên cạnh cô, bầu không khí rất hòa hợp, nhưng ai cũng không nói lời nào để phá tan bầu không khí hài hòa đó. Không biết Cầm Tử và Khâu Chí như thế nào rồi?

Mặt trời ấm áp, Mạc Mạc nằm trên ghế, rồi mơ màng buồn ngủ. Giản Chiến Nam gấp tập tài liều trong tay, ngoảnh đầu thấy Mạc Mạc  đã ngủ, hắn đi tới rồi ngồi xổm xuống bên người Mạc Mạc.

Đôi má của cô dưới sự phản chiếu của ánh mặt trời trắng nõn như trong suốt, không có chút tì vết nào, đôi môi như hai cánh hoa hồng nhuận rất rực rỡ, Giản Chiến Nam đứng dậy, hai tay chống trên tay vịn của ghế nằm, cúi người xuống, in lên đôi môi của cô. Động tác nhẹ nhàng rất dịu dàng, hôn môi cô một chút, mềm mại ngọt như kẹo, mà đã lâu rồi hắn chưa được ăn, rất nhớ mùi vị này.

Mạc Mạc vốn ngủ không say, lúc môi Giản Chiến Nam chạm tới môi cô thì cô đã tỉnh, mở mắt ra đối diện với đôi mắt sáng như ngọc của Giản Chiến Nam, hắn dừng nụ hôn lại rất tự nhiên rồi cách xa cô một chút,  trên khuôn mặt tuấn tú có thêm nụ cười thiên sứ, cúi đầu xuống trầm lắng nói: “Có thể không?” hắn hỏi.

“Cái gì?” đầu của Mạc Mạc đang hoàn toàn ở trong trạng thái ngây ngô. Một tay Giản Chiến Nam nắm cằm Mạc Mạc, đôi mắt đen dịu dàng chớp chớp khác thường, giọng nói khàn khàn, cúi đầu hỏi “Có thể hôn em không?”

Hắn hỏi cô là có thể không? Đầu Mạc Mạc càng đần ra,  Giản Chiến Nam, trước giờ hắn muốn hôn thì sẽ hôn, muốn làm thì sẽ làm, chưa từng hỏi qua, có thể không, em muốn không, có muốn không. Cô nói không, thì hắn sẽ càng muốn làm, mà giờ đây hắn lại dùng giọng điệu như thế để hỏi có, có thể không, sự dịu dàng trí mạng như thế, ánh mắt như vậy, sẽ khiến người khác thất thủ.

Câu trả lời của Mạc Mạc là đưa hai tay đẩy Giản Chiến Nam ra, đứng lên khỏi ghế nằm “Em…em… đi xem Cầm Tử sao rồi.”

Trên mặt Giản Chiến Nam hiện lên vẻ cô đơn, không nói gì, còn Mạc Mạc cũng xoay người rời đi, ra khỏi phòng, hình như là đi tới phòng sách. Lúc Mạc Mạc sắp đi vào lại nghe được tiếng sư tử rống giận của Cầm Tử “Đồ Khâu thối, căn bản là anh sai, bây giờ anh lại đổ sang cho tôi…. này, rốt cuộc anh sao thế, hoa cúc của tôi bị anh bạo rồi, còn chưa tìm anh tính sổ, anh còn muốn sao nữa.”

Đột nhiên lời nói của Cầm Tử không phát thành tiếng, bên trong lại truyền ra âm thanh mập mờ chụt chụt….ô ô… Mạc Mạc cười, đoán chừng phải dùng phương pháp đặc biệt để hòa giải rồi, tiếng sấm cắt ngang đêm mưa, sau cơn mưa trời lại sáng. Âm thanh bên trong ngày càng mập mờ, phi lễ chớ nhìn, Mạc Mạc im lặng rời đi rất nhanh….

Lúc gặp lại Cầm Tử, là lúc hơn 1 tiếng sau, trời đã tối cũng đã đến giờ ăn cơm. Cầm Tử cúi đầu bị Khâu Chí cầm tay kéo đi vào phòng khách, miệng sưng đỏ, bị chỉnh rất thảm thương. Mạc Mạc nhướng mi, cười cười “Tối nay ở lại đây ăn cơm đi, khó khăn lắm hai người mới tới, hơn nữa, lâu rồi em với Cầm Tử mới gặp nhau nên thừa dịp vui vẻ một chút.”

Ăn cơm tối, Mạc Mạc và Cầm Tử, hai người phụ nữ nói đủ thứ chuyện, nhưng Giản Chiến Nam và Khâu Chí lại rất im lặng, ăn cơm tối xong, Giản Chiến Nam và khâu Chí đi đọ sức cái gì đó, Mạc Mạc và Cầm Tử thì vào phòng ngủ.

Cầm Tử không nói chuyện gì đã xẩy ra, Mạc Mạc cũng không hỏi, chỉ hỏi Cầm Tử, Khâu Chí chịu được thử thách không? Đáp án là, Khâu Chí vẫn là đồng chí tốt như cũ, không phụ lòng Cầm Tử.

Chi tiết của câu chuyện như thế nào đã không quan trọng nữa, điều quan trọng là Khâu Chí và Cầm Tử đã gỡ được khúc mắc, phương pháp kịch liệt như thế, tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh, nói rõ ra thì cũng không có chuyện gì mới là tốt nhất.

Cầm Tử không sao cũng khiến tim Mạc Mạc thở phào nhẹ nhõm, nhìn Cầm Tử rất xấu xa: “Cầm Tử, có thể tán gấu với mình chuyện hoa cúc không?”

Hoa cúc? Trong nháy mắt khuôn mặt Cầm Tử đỏ lên như sắp vỡ tung, tức giận nhào vào Mạc Mạc, uy hiếp nói: “Mạc Tiêu Hữu, cậu còn nói nữa mình sẽ giết cậu diệt khẩu.”

Mạc Mạc giả bộ dạng đau lòng “A, khó khăn lắm mình mới gian ác một tí, vậy mà cậu lại công kích tớ.” Vừa nói vừa cười “Khó khăn lắm mới thấy được Cầm Tử đại nhân của chúng ta đỏ mặt thẹn thùng đó.”

Cầm Tử đứng dậy buông Mạc Mạc ra, hừ một tiếng: “Cậu không tà ác phải không, nhưng cậu gian tà không đúng chỗ, Mạc Tiêu Hữu, bây giờ mình mới thấy rõ bộ mặt thật của cậu” nói xong lại hỏi Mạc Mạc với vẻ mặt mờ ám “Mạc Mạc … đêm đầu tiên của cậu, có cảm giác gì…. có phải là rất đau không?”

Mạc Mạc hơi giật mình, đêm đầu tiên, cô không dám nghĩ lại, ngoại trừ đau ra thì là nhục nhã. Đột nhiên lại cảm thấy hình như câu hỏi Cầm Tử có vấn đề, chau mày nhìn Cầm Tử: “Cậu đừng nói với mình, bây giờ cậu vẫn là xử đó? Đã là vợ của người ta rồi,cũng đã động phòng rồi, còn không biết cảm giác của đêm đầu tiên, vậy mà còn cần đi hỏi mình?”

Sắc mặt của Cầm Tử kỳ lạ, dẫn tới sắc mặt cực kỳ hiếu kỳ của Mạc Mạc. Cuối cùng Cầm Tử mới chịu nói “Người ta vẫn chưa động phòng thật mà.”

“Thần ơi?” Mạc Mạc không nhịn được mà nhéo lỗ tai của Cầm Tử, nói nhỏ: “Không phải là đàn ông nhà cậu không được chứ?”

Cầm Tử đạp Mạc Mạc một cái “Đàn ông nhà cậu mới không được đó.”

“Vậy là thế nào?” đầu Mạc Mạc đầy nghi vấn.

Sau khi Cầm Tử ríu rít một hồi, Mạc Mạc mới biết, đêm động phòng của Cầm Tử mới chấn động lòng người thế nào. Khâu Chí kích động, nắm hoa cúc của cầm Tử bạo hành, nhưng lúc đó cầm Tử lại thấy đỏ lên, hơn nữa đau đớn mà ngất đi. Cho nên đêm động phòng của hai người đã mất mặt mà trôi qua trong bệnh viện.

Cầm Tử nói xong, Mạc Mạc nhịn không cười, nhưng cuối cùng nghẹn quá không nhịn đười cười rất lớn, và nhận lấy sự tàn bạo của Cầm Tử “Cậu còn cười, thực sự người ta rất khổ não, từ lần đó về sau, đều không dám cho anh ấy chạm vào, cho nên vẫn luôn sợ hãi như thế, Khâu Chí sẽ ra ngoài…..”

“Ý cậu nói, từ sau lần đó hai người đều không có gì cả?”  Mạc Mạc hơi không tin.

Cầm Tử đáng thương nói: “Mình nghe nói đêm đầu tiên sẽ rất đau, cho nên, mình sợ, chỉ cần anh ấy chạm vào mình thì mình liền sợ, khẩn trương đến đau dạ dày, cuối cùng phải uống thuốc. Loại chuyện này lại không thể đi hỏi mẹ mình, cho nên hỏi cậu,  lại không nghĩ tới cậu không có lương tâm như thế…”

Mạc Mạc ngừng cười, Cầm Tử đã có bóng ma tâm lý, hình như vấn đề rất nghiêm trọng, rồi nghiêm mặt lại, nói với cầm Tử “Thực ra, lời đồn đều là nói quá thôi, lần đâu tiên cũng như dì cả đến mà thôi, cho nên không cần sợ, các cậu vẫn không thể làm như thế thì mình còn tặng bức tranh trăm đứa trẻ cho cậu để làm gì, mình làm sao mà chờ con nuôi mình ra đời được.”

“Thật sao?” chỉ cảm giác đau như khi dì cả đến thôi sao?

“Đương nhiên, mình đã lừa cậu lúc nào chưa, thật sự không khoa trương như thế đâu. Cũng không khác như khi dì cả đến lắm đâu.” Lúc Mạc Mạc nói hơi chột dạ, lúc dì cả của cô đến, đau đến sắp chết. Nhưng dù sao cũng không tính là nói dối.

Hai người phụ nữ ở trong phòng nói chuyện bí mật chốn khuê phòng, Cầm Tử có lời tuyên bố kinh nghiệm của Mạc Mạc nên cũng bình tĩnh chủ động hiến thân, loại đau đơn như khi dì cả đến, vấn đề nhỏ này có thể chịu được, chỉ cảm giác hơi đau một chút, quá nhỏ bé.

Hai người nằm trên giường trò chuyện, nhìn trần nhà, cảm khái thời gian trôi qua thật nhanh, hai người đã biết nhau nhiều năm như thế, Cầm Tử cảm thấy mình rất hạnh phúc, nhưng còn Mạc Mạc, sau này cô ấy phải làm sao, không nhịn được mà hỏi: “Mạc Mạc, cậu vẫn còn giận Giản Chiến Nam à?”

Mạc Mạc không trả lời,Cầm Tử lại hỏi: “Mạc Mạc, nếu như, bây giờ anh ta rất yêu cậu, hoặc đã yêu cậu từ lâu rồi, cậu có thể suy nghĩ đến việc bắt đầu lại với anh ấy không?”

Mạc Mạc lắc đầu không chút suy nghĩ “Sẽ không”.

“Tại sao, vì Cậu nhỏ sao?”

“Một phần, mình không có cách nào có thể cho qua được cái chết của cậu nhỏ”. Giọng nói của Mạc Mạc hơi cô đơn.

“Giả sử, mình nói là giả sử, nếu như cậu nhỏ không chết, cậu và Giản Chiến Nam có thể không?”

Mạc Mạc lắc đầu “Không thể, mình ghét lừa gạt và phản bội, hơn nữa, một lần bị rắn cắn sẽ sợ tới 10 năm, mình sẽ không tin tưởng anh ta nữa, lại càng không tin anh ta yêu mình, mặc dù bây giờ anh ta nói yêu mình, mình cũng sẽ không tin. Hai người ở cùng nhau cần tin tưởng nhau, thẳng thắn với nhau, nhưng mình đã làm không được, mình sẽ không ở cùng người mình không tin. Hơn nữa, không biết anh ta đã ngủ qua với bao nhiêu phụ nữa, về điểm này anh ta đã bị loại rồi. cho nên dù nói thể nào thì bọn mình vẫn không thể.”

Những lời của Mạc Mạc, Giản Chiến Nam đứng ngoài cửa nghe được không thiếu một chữ. Suy nghĩ của cô, hắn rất hiểu, nhưng sau khi chính tai mình nghe được, trái tim đau như bị thủng từng lỗ, tay định gõ cửa dừng lại giữa không trung, sắc mặt như bị che mù bởi một lớp sương lạnh, trái tim đau đớn như bị co rút.

Quay người đau khổ đi xuống lầu, cơ thể cao ngất trở nên chán nản, cơ thể như bị hút hết khí lực, hai tay vịn lấy tay vịn cầu thang, bước chân nặng nề không cách nào bước đi được.

Khâu Chí im lặng đi sau Giản Chiến Nam ra khỏi phòng, lời Mạc Mạc hắn cũng nghe được không xót một chữ. Bầu trời đêm bên ngoài rất sáng sủa, Giản Chiến Nam hút thuốc từng điếu, vây quanh người đều là đau đớn và tăm tối.

“Anh Giản” Khâu Chí nói “Có lẽ…. anh dùng sai phương pháp rồi.”

Giản Chiến Nam liếc Khâu Chí, không nói gì, nhưng ánh mắt lại ra hiệu cho Khâu Chí nói tiếp.

“Anh Giản, em nghĩ, anh nên nghĩ biện pháp để hóa giải sự thù hận của cô ấy với anh, nghĩ biện pháp để cho Mạc Mạc tin tưởng anh, so với phương pháp giữ cô ấy lại như thế sẽ có hiệu quả hơn. Như bây giờ, dường như hai người càng chạy càng xa, Anh Giản, anh là người em sùng bái, em đi theo anh, nhìn anh xông qua từng bước cho đến sự nghiệp sáng chói như mặt trời như bây giờ.

Bây giờ anh đứng ở nơi cao nhất, lúc trước anh đứng từ nơi thấp nhất nhìn tới, từng bước đạt tới mục tiêu. Đối với Mạc Mạc thì anh lại quá nóng lòng. Anh trực tiếp đứng ở nơi cao nhất để giữ cô ấy lại. Nhưng anh đã bỏ qua một quá trình.”

Vì người ngoài cuộc luôn tỉnh táo, cười trong cuộc luôn u mê. Nếu như 6 năm trước, không phải hắn lựa chọn ngang ngược giữ Mạc Mạc ở bên cạnh, mà là đi từng bước, từng bước để hóa giải mâu thuẫn và thù hận của hai người, từ từ cho tới lúc cô tin tưởng hắn, có lẽ Mạc Mạc sẽ tha thứ cho lỗi lầm của hắn, cho đến hôm nay, thì hắn và Mạc Mạc sẽ có được hoàn cảnh tốt hơn.

Nhưng ngay từ đầu hắn đã lựa chọn sai lầm, đã nhiều năm như thế, quan hệ của hắn và Mạc Mạc  vẫn đứng yên tại chỗ, Mạc Mạc sẽ không muốn ở cùng vói hắn, hắn hứa khi thời gian tới, cô có thể rời khỏi hắn. Lúc đó, hắn vẫn muốn làm mọi cách để giữ được cô, muốn hắn có thể quên cô đi, có thể buông tay, nhìn cô ở bên người đàn ông khác, hắn không thể làm được.

Khi Khâu Chí và Cầm Tử đã đi.

Còn Giản Chiến Nam rơi vào trầm tư, đứng bên ngoài một lúc lâu mới quay về, trong đầu đều là lời nới của Mạc Mạc và Khâu Chí. Lúc trở lại phòng ngủ, thấy Mạc Mạc đang ngồi sấy tóc trước gương, tóc cô ướt sũng với dáng vẻ vừa tắm xong.

Hắn đi qua, đứng phía sau Mạc Mạc, đưa tay tiếp nhận máy sấy tóc từ trong tay của Mạc Mạc, giúp cô sấy tóc rất thành thạo, tóc đen quấn quanh ngón tay hắn, hai má trên mặt cô ửng hồng nhìn rất mê người.

Mạc Mạc ngồi yên, để cho  Giản Chiến Nam tùy ý sấy tóc, trước kia hắn không cho cô gội đầu vào buổi tối, nói sẽ đau đầu, có đôi khi cô không nghe theo thì hắn sẽ giúp cô sấy tóc như thế, nhưng cuối cùng lại lăn tới vận động trên giường. hắn nói dáng vẻ gội đầu buổi tối của cô rất mê người, cho nên là cô cố ý quyến rũ hắn.

Sau khi sấy tóc xong, Giản Chiến Nam bỏ mấy sấy xuống, hai tay ôm lấy bờ vai mềm mại của cô, cơ thể Mạc Mạc cứng lại, nhưng không phản kháng, cơ thể Giản Chiến Nam từ từ ngồi xổm xuống, kéo cơ thể Mạc Mạc qua đối mặt với hắn “Mạc Mạc, chúng ta nói chuyện đi.”

 

Advertisements

26 phản hồi to “Yêu là phải điên cuồng mà chiếm đoạt Chương 58”

  1. Ukizuki 08/04/2013 lúc 19:32 #

    Oa MTH sap dc giai fóg oy

  2. thanh 08/04/2013 lúc 20:14 #

    hình như là chương 57 và 58 ko được liền mạch cho lắm..

    • hoa hồng nhung 08/04/2013 lúc 20:37 #

      theo bản gốc là thế mà bạn………… 57 thì Mạc Mạc buồn nôn chạy vào nhà vệ sinh ngồi nôn
      58 Giản Chiến Nam biết Mạc Mạc không khỏe, đi vào rồi hỏi “Sao thế?”
      mình thấy hợp lý mà:))

      • Panda đào hoa 08/04/2013 lúc 21:47 #

        hê hê sao lại nôn thế, có bầu chăng ;))

      • hoa hồng nhung 08/04/2013 lúc 21:53 #

        ước gì đó là thật em à, còn lâu mới đến viễn cảnh đó, sợ là ko có luôn í…huhuhu:(( ss làm tr mà lòng bị ngược tơi bời….

      • Panda đào hoa 08/04/2013 lúc 22:02 #

        hức ngược thế thì sao em dám đọc, dạo này cực kì sợ tr ngược 😦

      • hoa hồng nhung 08/04/2013 lúc 22:20 #

        đọc nó còn nhanh, làm thì như nỗi đau âm ỉ cháy trong lòng rất khó chiu………
        ss thấy tình hình này còn ngược dài dài, ngược đến tận đoạn cuối chap cuối đó em:((
        khóc ròng:(

      • Panda đào hoa 08/04/2013 lúc 22:33 #

        đúng thế edit ngược là đau tim nhất 😦
        khổ thân chị tôi, hôm nào hẹn nhau đi ăn em bồi dưỡng cho chị có sức edit nhá ;))

      • hoa hồng nhung 09/04/2013 lúc 11:43 #

        ừ, hôm nào nhân dịp gì đó tụ họp nhở?

      • hoa hồng nhung 09/04/2013 lúc 11:44 #

        hôm nào nhân dịp gì đó tụ họp chè chén nhở?

      • Panda đào hoa 09/04/2013 lúc 21:09 #

        keke mấy ngày lễ sắp tới chị rảnh ngày nào thì ngắt ra 1 ngày 2 chị em mình hẹn hò 🙂

      • hoa hồng nhung 10/04/2013 lúc 08:36 #

        ừ, em xem xem đi chơi đâu, ban ngày hay ban đêm? ss ko biết chơi ăn chơi nhảy múa ở trong này:))

      • Panda đào hoa 10/04/2013 lúc 15:11 #

        uke hihi để em tìm chỗ rồi nt cho chị 🙂

  3. Fijian 08/04/2013 lúc 22:00 #

    Mistakes: “ngủ qua với bao nhiêu phụ nữa”
    Phụ nữ ^^!

  4. Đoàn Nhật Lệ 08/04/2013 lúc 22:17 #

    Ôi hay quá. Thank nàng nhiều nhé. Thương cho 2 nhân vật chính quá. Từng ngày mỏi mòn đợi chương mới của nàng, sao mà thời gian lại dài thế. Cố gắng lên nàng nhé.

  5. Tatuyetnhu 09/04/2013 lúc 14:42 #

    Doc truyen dau tim chet di duoc, thanks

  6. jannie25 10/04/2013 lúc 10:25 #

    Hy vọng kì này 2 người nói chuyện rồi hòa giải cho em còn mừng. Coi kiểu này đau tim quá =]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]

    • hoa hồng nhung 10/04/2013 lúc 12:38 #

      hòa giải được thì đã hết tr rồi em……..:(

      • jannie25 11/04/2013 lúc 05:15 #

        À phải phải. =]]~ Thôi vì mọi người 2 anh chị cắn nhau tiếp đi =]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]]

  7. Hoahongxanh 10/04/2013 lúc 20:42 #

    Pao h thì có típ vậy p?p ns lịch post truyện để mình pjt mà đọc đj pan?

  8. Hoahongxanh 11/04/2013 lúc 05:37 #

    Tkế hum nay có ckưa p?mà p post tầm mấy h?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: