Vô diệm vương phi – Chương 94.2

31 Mar

Tác giả: Phong Vân tiểu yêu

Edit: Panda đào hoa

Chương 94.2

Hắn không hề do dự nhảy xuống nhưng sau lưng lại bị một bàn tay to lớn ngăn cản: “Thập lục đệ, mặt băng cũng không có gì khác thường, có lẽ ma ma…” Trong lòng Đoan Tuấn Mạc Bắc vẫn ôm một chút hy vọng, nếu thật sự Lăng Tây Nhi đã chết… Hắn nhìn vẻ mặt âm tàn dữ tợn của Đoan Tuấn Mạc Nhiên, hắn cũng không dám nghĩ nữa.

“Bên dưới lớp băng rất lạnh lẽo, sau khi thi thể đông thành băng nhất định sẽ chìm xuống mặt băng!” Giọng nói lạnh lùng tựa như đang cười lạnh, dáng vẻ như sợ thiên hạ sẽ không loạn.

“Người đâu, kéo đám nữ nhân nói những lời nhảm nhí mê hoặc người khác ra ngoài vả miệng!” Đoan Tuấn Mạc Bắc phẫn nộ ngoái đầu lại mở miệng nói nhưng lại đối diện với một nụ cười trào phúng.

“A!” Một chưởng mạnh mẽ làm mặt băng chia năm xẻ bảy, những bông tuyết xinh đẹp tinh khiết bay lên trời để lộ ra một vẻ rét lạnh cùng buốt giá, gương mặt Đoan Tuấn Mạc Nhiên lạnh lùng, không kịp đợi cho hoa tuyết tan đi đã xả thân nhảy vào trong hồ nước.

“Thập lục đệ!” Đoan Tuấn Mạc Bắc kinh hãi la lên một tiếng, không khí còn lạnh như băng thì dưới mặt băng còn rét lạnh đến cỡ nào, hắn ngoái đầu lại nhìn, lạnh lùng ra lệnh: “Các người xuống dưới giúp thập lục vương gia!” Thị vệ bị điểm danh bày ra vẻ mặt khóc tang, đang chuẩn bị chậm rãi cởi quần áo ra thì đã bị Đoan Tuấn Mạc Bắc hung hăng đá xuống dưới: “Không tìm thấy người thì các ngươi cũng đừng có lên!” Hắn nắm chặt hai tay lại, cục diện bây giờ thật không phải do hắn khống chế!

30 giây sau, từ trong hồ nước có một bóng người màu trắng bay lên, lướt gió cưỡi hạc bay lên ba thước, bóng dáng cao ngạo giống như một con bạch long  đang phóng lên trời, thân hình chớp nhoáng bay lên, hạ xuống trước mặt Đoan Tuấn Mạc Bắc, trên mặt tràn đầy hi vọng: “Trong hồ nước không có người!”

Thờ phào nhẹ nhõm, Đoan Tuấn Mạc Bắc ngoái đầu lại, chạy vọt tới trước mặt nước: “Nói, rốt cuộc Lăng Tây Nhi đang ở đâu?”

“Không thể nào, không thể nào, là ta đã tự tay đẩy nàng ta xuống, ta còn trông thấy nàng ta vùng vẫy trong băng, không thể nào, nhất định thi thể nàng ta đã chìm xuống đáy băng, các ngươi tìm tiếp…” Tựa như đang thì thào nói, vẻ mặt có chút điên loạn.

Thị vệ trong hồ nước thò đầu lên, lắc đầu, thật sự bọn họ đã lục lọi khắp hồ nước, thật sự không có thi thể nào!

“Người đâu, tháo hết nước trong hồ đi!” Đoan Tuấn Mạc Bắc lạnh lùng ra lệnh.

“Tây Nhi không chết, nhất định nàng không chết!” Khuôn mặt của Đoan Tuấn Mạc Nhiên đột nhiên hiện ra một tia hy vọng, nhất định nàng không chết! Nước trên người bị gió lạnh thổi qua, thân thể của hắn run lên.

“Thập lục đệ, đệ đừng gấp, nếu như đệ muội không chết, vậy thì thật là vô cùng may mắn!” Đoan Tuấn Mạc Bắc gian nan lên tiếng, hắn chỉ có thể nói như vậy để trấn an Đoan Tuấn Mạc Nhiên.

Lạnh lùng liếc xéo Đoan Tuấn Mạc Bắc một cái, mặt Đoan Tuấn Mạc Nhiên lại khôi phục vẻ lạnh như băng: “Hoàng thượng, ta muốn một câu trả lời công bằng!” Lời nói của hắn không nặng nhưng từng chữ lại đập vào lòng Đoan Tuấn Mạc Bắc.  Đoan Tuấn Mạc Bắc ngừng thở, nhìn khuôn mặt tuấn tú dữ tợn khát máu kia, không kìm được khẽ thở dài: “Hay là chúng ta cứ tìm được đệ muội trước rồi nói sau, chỉ cần đệ muội được an toàn…” Thì cái gì cũng có thể giải quyết!

Trầm mặc, không nói, đôi mắt khát máu vẫn như cũ đan xen một ngọn lửa dữ tợn, cứ coi như Tây Nhi còn sống thì hắn cũng không thể nào để cho lão thái bà kia sống thoải mái!

Cung Lưu Ly của Mộng Nhan công chúa

Giường ngủ rộng thênh thang rũ xuống một bức màn bằng gấm tối màu, áo khoác bằng lụa mỏng tựa như màu cánh ve, dùng sợi tơ màu vàng kim thêu lên những hoa văn loan phượng cùng mẫu đơn. Mộng Nhan mở màn ra thì đã nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt của Lăng Tây Nhi đang nằm ngủ trong áo ngủ bằng gấm, lông mày nhíu chặt, dường như đang chịu đựng một nỗi thống khổ nào đó, trên hàng mi thật dài còn vương một giọt nước trong suốt, đó chính là băng, trong hồ nước, nàng phát hiện ra Lăng Tây Nhi đã không còn thở, nhưng mà ma xui quỷ khiến nàng vẫn mang nàng ta về. Nàng cũng không biết sao lại làm vậy, Lăng Tây Nhi là tình địch của nàng, nàng ta chết nàng hẳn là phải vui mừng mới đúng, nhưng khi nàng nhìn thấy khuôn mặt như muốn giết người kia thì nàng đột nhiên cảm thấy sợ hãi, nàng tiến lên, cho người mang Lăng Tây Nhi đi, vụng trộm mang về tẩm cung của mình, nàng đã không còn hiểu rõ lòng mình nữa, vừa muốn Lăng Tây Nhi chết nhưng lại sợ nàng ta chết… Nàng chẫm rãi nhắm mắt lại, ánh mắt thoáng hiện lên đêm đó Đoan Tuấn Mạc Nhiên lạnh lùng trừng mắt nhìn nàng, nàng biết rõ, nếu như Lăng Tây Nhi chết thì nàng cũng không thể có được trái tim của người nam nhân kia, chỉ khác biệt là bởi vì chuyện của Lăng Tây Nhi, người nam nhân kia không phải chỉ đơn giản chán ghét nàng như vậy, mà còn có căm hận!

“Công chúa, chúng ta làm như vậy nếu như bị thái hoàng thái hậu biết…” Tiểu Thúy bưng chén nước trong tay, nàng ta chần chờ tiến lên, do do dự dự mở miệng.

“Tiểu Thúy, ta chỉ không muốn thấy nàng ta chết!” Mộng Nhan chậm rãi ngoái đầu lại, nhẹ nhàng thở dài một hơi.

“Nhưng mà thái hoàng thái hậu cũng là vì công chúa…” Tiểu Thúy bĩu môi, đôi mắt có chút bất an. Các nàng đã cứu về người mà thái hoàng thái hậu muốn giết chết!

“Tiểu Thúy, không nói gì là được, chén thuốc đã sắc xong chưa?” Mộng Nhan phất tay ngắt lời Tiểu Thúy, không kiên nhẫn mở miệng.

“Sắc xong rồi, nhưng mà Tiểu Thúy sợ căn bản nàng ta không thể…Ngự y nói có lẽ nàng ta sẽ không thể tỉnh lại!” Tiểu Thúy bất an lầm bầm, một người rơi xuống hồ băng trong thời gian dài như vậy còn có thể thở đã là may mắn lắm rồi!

“Đưa thuốc cho ta đi.” Mộng Nhan khẽ thở dài, nhận lấy chén thuốc, đột nhiên như nhớ tới gì đó nên mở miệng: “Đúng rồi, ngự y có thể giữ bí mật không?”

“Công chúa yên tâm đi, Tiểu Thúy nói trong nội cung có một cung nữ không cẩn thận ngã xuống hồ nước, ngự y cũng không nói gì thêm, chỉ nói dữ nhiều lành ít…” Tiểu Thúy khẽ thở dài, lo lắng nhìn Mộng Nhan.

“Vậy là tốt rồi…Ngươi đến Duyên Hi cung nghe ngóng tình hình xem, hiện giờ chắc trong Thiên cung cũng không yên tĩnh gì đâu!” Mộng Nhan khép hờ mắt nói.

“…công chúa!” Tiểu Thúy nhận lệnh lui xuống.

Liếc mắt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Lăng Tây Nhi, Mộng Nhan khẽ thở dài một hơi, đôi mắt của nàng tràn ngập vẻ không cam lòng cùng cô đơn, Lăng Tây Nhi, một tiểu nha hoàn nhát như chuột sao lại có thể có được tình yêu của Đoan Tuấn Mạc Nhiên, mà nàng, đường đường là một công chúa, thân phận hiển hách, xuất thân cao quý lại không thể khiến cho nam nhân kia nhìn đến nửa con mắt, vì sao? Vì sao? Nàng chớp chớp đôi mắt phượng, khóe môi nhếch lên một nụ cười không vui.

“Công chúa công chúa, không hay rồi, nghe nói thập lục vương gia…” Tiểu Thúy vội vội vàng vàng chạy vào, không kịp thở, khuôn mặt nhỏ nhán tỏ ra hoảng sợ.

“Thập lục vương gia làm sao?” Mộng Nhan đứng lên, đặt chén thuốc lên bàn trà.

“Nghe nói thập lục vương gia đã điên lên rồi, ngài ấy đại náo Duyên Hi cung, giết một thái giám, hơn nữa…” Tiểu Thúy không dám nói tiếp, đôi mắt sợ hãi ngước lên nhìn Mộng Nhan.

“Hơn nữa thế nào?” Mộng Nhan gấp gáp nói.

“Hơn nữa ngài ấy còn kề hàn kiếm vào cổ thái hoàng thái hậu, nghe nói còn muốn giết…” Tiểu Thúy nhanh chóng cúi đầu xuống, thân thể lạnh run, vừa rồi nàng đến Diên Hi cung, tất cả cung nhân thị vệ đều vây quanh Diên Hi cung, tình cảnh kia…nàng không dám nghĩ nữa, cấp tốc chạy về chỗ Mộng Nhan.

“Ta biết rồi!” Mộng Nhan phất tay, chuyện lo lắng nhất rốt cuộc đã xảy ra! Nàng dời tầm mắt nhìn Lăng Tây Nhi đang nằm bất động trên giường, có lẽ chỉ có nàng ta mới có thể hóa giải mọi ân oán!

“Tiểu Thúy, chúng ta đến Duyên Hi cung!” Nàng nói khẽ, khuôn mặt tràn đầy thần khí.

“Đến Duyên Hi cung? Nhưng mà hiện giờ…” thế cục đã loạn cả lên rồi mà!

“Đúng!” Nàng bước ra ngoài thật nhanh, quên cả phủ thêm áo lông chống lạnh, Tiểu Thúy lập tức cầm áo lông đuổi theo phía sau.

Đến khi Mộng Nhan chạy tới thì chiến trường đã chuyển đến hồ nước hậu viện, Đoan Tuấn Mạc Nhiên thẳng lưng đứng trước hồ nước, y phục ướt đẫm trên người đã sớm đóng thành băng, Đoan Tuấn Mạc Bắc thử đưa áo lông trong tay cho hắn nhưng mấy lần lại bị hắn dùng ánh mắt lạnh lùng cự tuyệt, từ giờ khắc ấy, Đoan Tuấn Mạc Nhiên từ chối nói chuyện với Đoan Tuấn Mạc Bắc.

“Hoàng thượng” Mộng Nhan liếc mắt nhìn nam nhân đỉnh thiên lập địa kia, hít một hơi thật sâu rồi tiến lên.

“Sao ngươi lại tới đây? Còn không mau trở về đi?” Đoan Tuấn Mạc Bắc bối rối, nàng ta chính là tên đầu sỏ gây nên mọi chuyện, lúc này lại xuất hiện…quả nhiên, Đoan Tuấn Mạc Nhiên nghe thấy giọng nói của nàng ta thì thân thể lạnh băng quay lại, khóe môi nhếch lên một nụ cười khiến cho người ta phải sợ hãi.

“Ta tới tìm hắn!” Mộng Nhan chỉ ngón tay về phía Đoan Tuấn Mạc Nhiên.

“Ơi trời, bà nội nhỏ ơi, lúc này ngươi đừng gây thêm phiền toái nữa!” Đoan Tuấn Mạc Bắc lo lắng, hắn cũng không muốn nội loạn còn chưa dẹp xong thì lại gây ra ngoại loạn, Mặc quốc dù chỉ là quốc gia nhỏ nhưng mà cũng không thể khinh thường!

“Hoàng thượng đừng nên gấp gáp, ta tự có chừng mực!” Mộng Nhan cười cười, đã trải qua chuyện như vậy dường như nàng cũng thành thục hơn một chút. Nàng không để ý tới sự ngăn cản của Đoan Tuấn Mạc Bắc, đứng trước mặt Đoan Tuấn Mạc Nhiên, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, trên mặt mang theo một nụ cười không màng danh lợi nhìn hắn.

Toàn bộ y phục của hắn đã ướt đẫm, trên mặt còn đọng lại một tảng băng, dưới dư âm của ánh chiều tà lóe lên một vầng sáng mê người, sắc mặt hắn tái nhợt, đôi mắt to tràn ngập sự sợ hãi cùng lo lắng, khóe môi tái nhợt mím thật chắt, không cần nhìn tới cũng biết quả đấm của hắn đang nắm rất chặt. Đôi mắt đang trừng to nhìn nàng của nam nhân này đang tràn đầy phẫn hận cùng khát máu!

“Ta biết Lăng Tây Nhi đang ở đâu.” Thừa dịp hắn vẫn chưa nổi bão giết người, Mộng Nhan cấp tốc mở miệng, quả nhiên, sắc mặt lạnh lùng của hắn tan rã trong nháy mắt, thân thể của nhắn nhẹ nhàng chùn xuống, bàn tay to lớn lạnh lùng đặt trên vai nàng, ánh mắt lại hiện lên một chút ánh sáng.

“Nói!” Giọng nói của hắn khàn khàn lại càng tăng thêm vẻ nam tính hấp dẫn, ánh mắt trịnh trọng vội vàng làm cho Mộng Nhan mê muội trong nháy mắt, một nam nhân chí tình chí nghĩa nha!

“Ngươi đi theo ta!” Nàng nhìn hắn thật sâu, chậm rãi mở miệng, xoay người, cúi đầu, bước chân lả lướt chẫm rãi di chuyển.

“Mộng Nhan, ngươi thật sự biết sao?” Đoan Tuấn Mạc Bắc cũng kích động, thật quá tốt rồi, Lăng Tây Nhi không chết!

“Đúng!” Nàng gật đầu lần nữa, đi về phía trước, Đoan Tuấn Mạc Nhiên ở sau lưng nhếch đôi môi mỏng bước theo.

Nhìn về phía tây sương phòng, Mộng Nhan nhìn khuôn mặt lo lắng của hắn chậm rãi mở miệng: “Lăng Tây Nhi ở bên trong!”

Hoài nghi liếc nhìn nàng một cái, thân thể Đoan Tuấn Mạc Nhiên khẽ dao động, trong nháy mắt không thấy bóng dáng đâu, chỉ thấy tấm màn đỏ sẫm nhẹ nhàng chập chờn.

“Công chúa, người làm vậy…” Tiểu Thúy bất an mở miệng, quả nhiên trong phòng truyền ra một tiếng rống giận dữ, một trận gió lạnh thổi qua, Mộng Nhàn công chúa cũng không thấy bóng dáng đâu.

Tiểu Thúy khẽ giật mình, cấp tốc chạy vào phòng, bị tình cảnh trong phòng làm cho sợ tới mức không nói nên lời, hai bàn tay của Đoan Tuấn Mạc Nhiên đặt trên cổ Mộng Nhan, ánh mắt tràn ngập vẻ khát máu cùng dữ tợn.

“Nói, sao Tây Nhi lại như vậy?” Hắn gấp gáp mở miệng, dường như hắn đã cảm nhận được Tây Nhi không còn thở, nàng chỉ lẳng lặng nằm trên giường, thân thể cứng còng, hơi thở yếu ớt, mặc cho hắn gọi thế nào cũng không thể làm nàng tỉnh lại!

“Lúc ta phát hiện nàng ta trong hồ nước thì đã không còn thở, ngươi cũng biết thời tiết lạnh như vậy…” Mộng Nhan khẽ thở dài một hơi rồi mở miệng, trên mặt chỉ có nụ cười khổ.

“Ngươi đã cứu nàng?” Đoan Tuấn Mạc Nhiên hừ lạnh một tiếng, hắn nhìn Mộng Nhan không chớp mắt một lần nữa, đôi mắt càng tăng thêm vẻ dữ tợn.

“Ta biết ngươi sẽ không tin nhưng lời ta nói hoàn toàn là sự thật!” Mộng Nhan buông lỏng tay, nàng chỉ không muốn vương triều Đoan Tuấn bị hủy trong tay nàng ta mà thôi.

15 phản hồi to “Vô diệm vương phi – Chương 94.2”

  1. kike 31/03/2013 lúc 19:58 #

    hay wá sis ơi huhu tây nhi bị thương rồi anh mộc nhiên điên lên thì chỉ có chết hết cả đám 🙂

  2. tieunuway 31/03/2013 lúc 20:50 #

    hehe. tks ss, cu tuog nag drop tr nay uj chu

  3. chipmaikhoi 31/03/2013 lúc 21:40 #

    Nghe nhiều bạn khen truyện nầy hay, nhưng vì thấy drop nên Mình không dám xem, hôm nay thấy Panda làm tiếp , Mình mừng quá, hy vọng Panda làm hòan bộ nầy luôn, còn 40 chương nữa phải không? Mình cố chờ hoàm rồi đọc luôn, Cám ơn Panda nhé.

  4. kike 31/03/2013 lúc 21:46 #

    ko đọc vô diệm vương phi là phí lắm đấy bạn ah- vì tr này cực kì hay va dễ thương. luk trước mỗi ngày mình đều vào cả ngày để ngóng tr

  5. Ambvick 01/04/2013 lúc 00:05 #

    Chờ truyện này như nắng hạn chờ mưa……!!!!!

  6. hoa hồng nhung 01/04/2013 lúc 08:27 #

    sao sửa được lỗi chính tả vậy em? thích ……

  7. Lang Cuu 01/04/2013 lúc 10:49 #

    hay wa.tks nhiu

  8. linhpanda 01/04/2013 lúc 11:16 #

    olala.cuối cùng cũng được đọc chương mới.chờ đợi đến mỏi mòn. Thank nàng rất nhiều!

  9. linhpanda 01/04/2013 lúc 11:21 #

    Olala……. Tưởng rằng sẽ không được đọc nữa chứ. Tớ cũng chờ đợi từ năm ngoái tới giờ. Cám ơn nàng Panda nhiều lắm lắm.

  10. Su hao 02/04/2013 lúc 03:55 #

    Cho truyen nay da lau, cam on ban nhieu ♥

  11. banhmikhet 07/08/2013 lúc 15:52 #

    công chúa cũng có mặt tốt
    thanks nàng nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: