Chạy theo hạnh phúc – chương 21

20 Th3

Tác giả: Hạ Gia Chi Bảo

Edit: Panda đào hoa

Chương 21

Mặt An Hòa đã trắng như tờ giấy, ánh mắt nhìn người đàn ông trống rỗng, vệ sĩ có hơi không đành lòng, vươn tay ra muốn đỡ lấy cô, nào biết còn chưa động được vào góc áo thì cô đã run rẩy đứng lên, chậm rãi xuống xe.

Hạ Viêm đang nằm trên khoảng đất trống cách đó không xa, cả người úp sấp xuống, áo sơ mi màu đen làm cho người ta không nhìn ra vết máu đỏ tươi của anh, nhưng sau lưng anh đã thấm ướt, một mảng áo lớn dán lên thân thể anh. An Hòa nhanh chóng nắm tay, lòng bàn tay bị móng tay đâm sâm vào, cô không biết đau,  bước chân mơ hồ nhưng lại kiên định, từng bước từng bước một đi đến bên cạnh anh.

Chung quanh rải rác vài vệ sĩ của Trình Liệt nhìn cô bé này, rõ ràng nước mắt đã đảo quanh hốc mắt nhưng vẫn liều mạng cắn môi nén xuống, ngón tay mảnh khảnh duỗi ra.

Vài giây sau, tiếng kêu bén  nhọn của An Hòa đột nhiên phá vỡ sự yên lặng chung quanh, “Anh ấy không chết! Anh ấy không chết! Anh ấy còn thở, anh ấy vẫn chưa chết!!!”

Mấy người đàn ông chung quanh kịp thời phản ứng, chạy nhanh tới, vòng qua người Hạ Viêm, đầu áp vào lồng ngực anh, không lâu sau, anh ta khiếp sợ ngẩng đầu lên, “Trái tim người này rõ ràng ở bên phải! Nhanh, đưa anh ta về!” Lăn lộn trong tổ chức Mafia bao nhiêu năm, giết người, bị người đuổi giết bao nhiêu lần, làm sao bọn họ có thể nhìn nhầm phát súng kia đã nhắm thẳng vào trái tim, hơn nữa phát súng kia còn xuyên thấu qua, đổi lại là người thường thì vết thương này nhất định là phải chết không thể nghi ngờ. Nhưng mà mạng người đàn ông này lại quá lớn, trái tim lại nằm bên phải.

Ba chân bốn cẳng đưa Hạ Viêm lên xe, người đàn ông mở cửa xe tỉnh táo ra lệnh cho thuộc hạ lái xe, chiếc xe việt dã có tính năng vượt trội chạy với tốc độ phi thường hướng về thành phố Palermo lớn nhất đảo Sicilia. (Palermo là thủ phủ của vùng tự trị Sicilia)

Trên xe, người đàn ông lạnh lùng xé áo sơ mi của Hạ Viêm ra, mở hòm thuốc trong túi đồ dự bị ra, thuần thục khử trùng băng bó vết thương cho Hạ Viêm. An Hòa nhìn Hạ Viêm không ngừng chảy máu tươi, cắn chặt răng, không để cho mình khóc lên.

Nửa tiếng sau, hai chiếc xe dừng trước một tòa nhà mang kiến trúc châu Âu.

An Hòa đi theo vào trong lại phát hiện ra ở trong này cũng giống như những ngôi biệt thự bình thường khác, chỉ là lớn hơn một chút.

“Trên lầu có bác sĩ riêng của ngài Denaro, y thuật rất giỏi.” Nhìn biểu hiện lo lắng của An Hòa, người đàn ông lạnh lùng giải thích.

An Hòa gật gật đầu, đi theo vào thang máy.

Đúng như lời người đàn ông nói, trên lầu nghiễm nhiên có một phòng khám ngoại khoa, mặc dù hơi nhỏ nhưng thiết bị rất đầy đủ hoàn mĩ. Một người đàn ông châu Âu tóc vàng mắt xanh đi tới. Vệ sĩ lạnh lùng gật gật đầu với người đàn ông châu Âu, nói: “Làm phiền ông rồi bác sĩ Holl.”

Người đàn ông tên Holl cũng không xa lạ gì với An Hòa, từ lúc cô xuất hiện đã hứng thú nhìn cô chằm chằm nhưng An Hòa cũng không phát giác ra, lúc này mọi sự chú ý của cô đều đặt trên người Hạ Viêm, sau khi thấy vài bác sĩ đặt Hạ Viêm lên xe, cô vội vàng hỏi: “Anh ấy không sao chứ?”

Bác sĩ Holl cười tủm tỉm nói một câu “Yên tâm” rồi xoay người bước vào phòng phẫu thuật.

Thời gian chờ đợi luôn dài và buồn chán nhất, vài vệ sĩ hoặc đứng hoặc ngồi, đôi mắt đều hướng về cô gái phương Đông trên hành lang.

Chỉ thấy chốc lát cô ngồi chồm hổm trên mặt đất ôm đầu gối lầm bẩm thứ ngôn ngữ mà bọn họ không hiểu, chốc lát lại chạy tới lấy một chiếc ghế đặt trước cửa phòng phẫu thuật, đứng lên nhìn vào trong qua ô cửa sổ, mặc dù không nhìn thấy gì nhưng cô cách vài phút cô lại làm như vậy một lần.

Bọn họ ngầm hiểu lẫn nhau trầm mặc, không có bất cứ ai đến nói cho cô biết Hạ Viêm không bị bắn trúng chỗ hiểm, hơn nữa tim anh vẫn đập rất vững vàng, không sao cả. Bọn họ thích nhìn dáng vẻ này của cô, vẻ sốt ruột cùng lo lắng đều hiện cả lên khuôn mặt và hành động. Đối với bọn họ mà nói, dù cho thật sự là người quan trọng thì vui hay buồn cũng không biểu hiện ra ngoài, đối với sát thủ mà nói, đây là điều tối kị. Dần dà, bọn họ cũng đã dần quên mất cách biểu lộ cảm xúc vui buồn của mình thế nào.

Mấy tiếng sau, rốt cuộc y tá cũng đi ra, An Hòa chạy vọt tới, cầm lấy áo đối phương, ngôn ngữ lộn xộn hỏi: “Anh ấy thế nào rồi? Có chuyện gì sao? Có phải có gì rồi không?”

Y tá vẫn chưa trả lời thì phía sau cửa phòng phẫu thuật truyền một giọng nói bằng tiếng Anh lưu loát: “Cháu đang nghi ngờ y thuật của tôi đấy à?”

Người đàn ông cao lớn đeo khẩu trang, cười nói với An Hòa: “Đang khâu, ra ngay thôi.”

Tâm trạng căng thẳng của An Hòa thả lỏng phân nửa, lúc này mới phát hiện chân đã mềm nhũn, vội vàng vịn lấy tường.

“Cháu không cảm tạ tôi sao?” Giọng nói trêu đùa của người đàn ông truyền tới từ đỉnh đầu, An Hòa ngẩng đầu lên nhìn lại, lúc này mới nhìn rõ ràng tướng mạo của người bác sĩ đã cứu Hạ Viêm, khoảng trên 40 tuổi, thân hình cao lớn uy vũ, nụ cười hiền hòa dễ gần.

“À…!” Người ta là đại ân nhân cứu người, chắc hẳn là muốn mình cảm tạ.

Nghiêm chỉnh, hai chân khép lại, lưng eo thẳng tắp, nghiêng người về phía trước song song với mặt đất 90 độ, An Hòa cúi người, cung kính hành lễ, chân thành nói với ân nhân cứu mạng: “Vô cùng cảm tạ ngài.”

Gió lạnh thổi qua, mọi người cứng đờ…

Đây là…lễ tiết của người Trung Quốc sao? Nhưng mà nhìn thế nào cũng thấy hình như không ổn lắm, đây là khi học sinh tiểu học nhận lỗi với người lớn khi vi phạm gia quy mà.

Holl làm nghề y gần 30 năm, lần đầu tiên được nhận lễ như vậy, ngu ngơ trong chốc lát rồi sau đó mới ý thức được “học sinh tiểu học” nào đó còn đang cúi, khụ một tiếng, “Ơ…không cần cảm ơn!”

An Hóa đứng thẳng lên, đôi mắt sáng ngời chân thành vô cùng, “Ngài bác sĩ, chúng cháu thiếu ngài một ân huệ lớn, sau này có gì ngài cứ đến tìm chúng cháu, cháu và Hạ Viêm nhất định có chết cũng không từ!”

“Ơ…không cần…” Bác sĩ Holl quả thật chưa từng được người nào đối đãi như vậy nên vội vàng nói sang chuyện khác, “Cháu ngồi đi, ngồi xuống nghỉ ngơi một lát đi, chắc là mệt rồi hả?”

Đúng là chân đã mềm nhũn, tim cũng có chút khiếp sợ vẫn còn đập nhanh, An Hòa nghe lời ngồi xuống, nếu không lo lắng cho tính mạng của Hạ Viêm thì cô đã sớm co quắp lại.

“À…sao anh cũng bị thương vậy?” An Hòa ngồi xuống, khóe mắt nhìn lướt qua cánh tay vệ sĩ bên cạnh Trình Liệt, hình như bị trầy da, mặc dù không nghiêm trọng lắm nhưng bị trầy một mảng lớn, da thịt đỏ tươi nhìn mà giật mình.

Holl dời sự chú ý khỏi người An Hòa, nói với y tá, “Đi lấy hòm thuốc tới đây.”

Hòm thuốc được mang tới, An Hòa nhận lấy nói với người đàn ông bị thương, “Để tôi giúp anh, gần đây tôi đặc biệt tâm đắc với mấy chuyện xử lí vết thương này.”

Lấy bông và một ít thuốc khử trùng thấm vào bông, kéo cánh tay người đàn ông tới nói với anh ta: “Hơi đau một chút, nhịn một lát thôi.”

“Không sao!”

Miếng bông màu trắng nhẹ nhàng đụng vào miệng vết thương dính đầy máu đen, Người đàn ông không nhíu mày nhưng thiếu nữ trước mặt như là cảm nhận được đau đớn, miệng vừa thổi lên vết thương vừa giống như đang dỗ một đứa trẻ thì thào, “Không đau đâu…xong ngay thôi.”

Người đàn ông nhìn cái đầu nhỏ sắp dán lên cánh tay mình, ánh mắt hiện lên một vẻ ấm áp, khó trách giáo phụ lại để ý tới cô ấy, khó trách thủ lĩnh tổ chức sát thủ được xem là đứng đầu thế giới lại vì cô ấy mà không màng đến tính mạng của mình, một người như vậy nếu đổi lại là mình chắc hẳn cũng sẽ không tiếc tất cả mà bảo vệ.

 

 

Advertisements

4 phản hồi to “Chạy theo hạnh phúc – chương 21”

  1. trang 20/03/2013 lúc 12:50 #

    thanks nang n n

  2. Tatuyetnhu 20/03/2013 lúc 17:56 #

    Thanks….

  3. Kat 21/03/2013 lúc 02:04 #

    Nguy hiem qua a ! Thanks em nhieu!

  4. danlazy 01/06/2014 lúc 16:42 #

    Tks bạn :3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: