Chạy theo hạnh phúc – chương 2

14 Feb

Tác giả: Hạ Gia Chi Bảo

Edit: Panda đào hoa

Chương 2 – Bạn mới

images

 

Ngày 20 tháng 9, bầu trời trong xanh, một làn gió nhẹ thổi đi cái nóng mùa hè, trong không khí thoang thoảng chút hương thơm thanh nhã. An Hòa bước xuống xe, nhắm mắt lại hít một hơi, cảm nhận một lần cuối không khí của thành phố A trước khi ra đi.

 

“Hòa Hòa, đi thôi.” An Vũ xách va ly đầy hành lí đi theo sau, chuyển đến trước mặt em gái sờ sờ đầu cô dịu dàng nói.

 

“Vâng!” An Hòa ngoan ngoãn cười cười với anh trai, ôm lấy cánh tay của mẹ, cả nhà đi vào trong sân bay.

 

“Hòa Hòa, sau này đến Mĩ nhất định phải chăm sóc mình cho tốt! Có chuyện gì nhất định phải tìm anh, nhớ đó hai ngày phải gọi về cho mẹ một lần, không đủ tiền thì phải nói với mẹ…” Diệp Hiểu Nhu vẫn còn kinh sợ chuyện năm kia con gái mất tích, nếu như không phải con gái kiên quyết thì bà cũng không muốn để nó rời khỏi mình.

 

“Biết rồi người đẹp! Yên tâm đi mà!” An Hòa ôm ấy mẹ yêu dấu làm nũng.

 

Diệp Hiểu Nhu hơi kích động, từ lúc An Hòa trở về cũng rất ít khi làm nũng với bà. An Cảnh Dương nhìn vợ cùng con gái yêu ôm nhau, khuôn mặt hiền lành tràn ngập nụ cười. Ông vỗ vỗ vai con trai, dặn dò một lần nữa: “Nhất định phải chăm sóc tốt cho em gái con đấy!”

 

An Vũ gật đầu, “Yên tâm đi ba!”

 

Ôm lấy ba xong An Hòa mới chầm chậm bước vào cửa kiểm tra. Cảm nhận của ba và mẹ cô đều biết, mỗi khi nhìn thấy ánh mắt lo lắng của họ cô đều rất tự trách. Cô không phải đứa con gái ngoan, đã làm cho ba và mẹ lo lắng hãi hùng nhiều năm như vậy.

 

“Bé, uống gì nào?” An Vũ vỗ vỗ em gái đang nằm xem TV, dịu dàng hỏi.

 

“Chocolate nóng ạ!”

 

An Vũ gọi tiếp viên hàng không, chỉ chốc lát sau một ly chocolate nóng hổi đã đưa đến tay An Hòa.

 

“Sao sau này lại thích uống thứ này thế? Anh nhớ trước kia em không thích mấy thứ này mà.”

 

Tay cầm ly của An Hòa cứng đờ, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh, người đàn ông kia đứng trong nhà bếp, những đầu ngón tay thon dài đẹp mắt cầm lấy chiếc ly, phong thái ưu nhã pha chocolate cho cô. Trước kia cô cũng không thích loại thức uống nóng ngòn ngọt nhơn nhớt này, nhưng mà uống nhiều lại thành thói quen.

 

“Anh, trường học của chị Lâm Lâm cách trường học của anh xa không?” An Hòa cầm ly uống một ngụm, chuyển đề tài.

 

An Vũ không kìm được tỏ ra vui vẻ, “Không xa, cùng một thành phố.”

 

An Hòa cười chế nhạo anh, “Cho nên anh cố gắng học tập như vậy thật ra là không thể đợi được muốn đi gặp chị Lâm Lâm hả?”

 

An Vũ nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái, xem ra cô đã hoạt bát hơn trước kia rất nhiều, cũng rất vui mừng, “Nhóc con hư hỏng!”

 

          ***

 

An Hòa tốt nghiệp trung học chưa kịp điền nguyện vọng học khoa báo chí thì bị bắt cóc, lúc ấy cả nhà loạn hết lên, cho nên căn bản người nhà cũng không muốn cô học khoa báo chí, vì vậy cô đã bỏ lỡ cơ hội học đại học. Vậy nên An Cảnh Dương đã tìm một trường đại học tư nổi tiếng ở Mĩ cho cô, học khoa hướng dẫn viên du lịch.

 

Mà An Vũ lại thi đậu vào một trường đại học nổi tiếng ở Mĩ thậm chí nổi tiếng toàn thế giới, huống chi anh còn chọn học thạc sĩ khoa Quản trị khó khăn nhất, An Vũ trở thành sinh viên Trung Quốc duy nhất học khoa này.

 

Đến New York, An Vũ cũng không về trường của mình vội mà lái xe đưa em gái đến kí túc xá trước. Kí túc xá xây theo hình thức nhà trọ, điều kiện cũng không tệ, phòng lớn mà thoáng mát, người ngoại quốc khá chú trọng đến chỗ ở, mỗi người dều có phòng riêng của mình.

 

Lúc An Hòa thu dọn hành lý thì An Vũ xuống lầu mua rất nhiều thứ mang lên. Đến tối An Vũ xuống bếp nấu vài món, ăn cơm với em gái xong mới ra về.

 

Trong đêm, An Hòa nằm một mình trên chiếc giường lớn, không sao ngủ được, gần đây càng ngày cô càng nhớ anh nhiều hơn. Nhớ tới lúc anh đã từng đối tốt cùng làm tổn thương đến cô, nhớ tới nụ cười bất cần cùng giọt nước mắt rơi xuống trong nháy mắt của anh, nhớ tới bóng dáng cô đơn khi chia tay của anh… Xa nhau  đã lâu nhưng chuyện cũ vẫn rõ ràng như vậy.

 

Thật ra anh chưa từng chính thức làm tổn thương cô, cô cũng không hề trách anh, tất cả đều là do vận mệnh quái ác, nó luôn thích trêu đùa người ta như vậy.

 

Lăn qua lộn lại vài vòng, cuối cùng An Hòa bực mình, dù cho là ga giường mang từ ở nhà đến cô vẫn lạ giường không ngủ được. Thế là cô xốc tấm chăn mỏng lên đi chân trần bước xuống giường, quyết định vào bếp tìm sữa uống.

 

Vừa mới mở cửa phòng ra thì lỗ tai An Hòa dựng lên, não bộ xiết chặt… Bên ngoài có người đang nói chuyện!

 

Nhìn trộm qua khe cửa, chỉ thấy một đôi giày cao gót màu đỏ vung vãi mất trật tự trên sàn, bên cạnh đôi giày là một đôi chân ngọc trắng nõn nà đang giẫm lên một đôi giày da màu đen. Ánh mắt An Hòa thuận tiện dời đi theo cặp chân kia, cái miệng nhỏ nhắn há thành chữ o, một thân hình khiêu gợi lúc này đang ôm chặt lấy một thân hình cường tráng của người đàn ông tóc vàng, ôm hôn nóng bỏng. Người đàn ông kia mò mẫm vào trong quần cô gái, mạnh mẽ sờ mó.

 

An Hòa có hơi xấu hổ, duỗi tay rồi lại rụt về, chuẩn bị về lại ổ chăn ngủ tiếp. Không ngờ tới tay không cẩn thận nên tiếng đóng cửa có hơi lớn, kinh động đến hai người đang nhiệt tình như lửa kia.

 

“Ai?” Giọng nói của cô gái kia cũng mị hoặc như thân hình của cô ấy.

 

Biết mình đã bị phát hiện, An Hòa ngại ngùng ló đầu ra, “Ơ…Rất vui được gặp bạn! Mình ở cùng phòng với bạn, An Hòa.” Trước kia tiếng Anh của An Hòa không tốt lắm nhưng thời gian ở trong căn cứ Hạ Viêm luôn nói tiếng Anh, sau đó còn xem thường tiếng Anh của cô không tốt, mỗi ngày đều kiên nhẫn dạy bảo cô, cũng không lâu sau trình độ tiếng Anh của cô cũng khá lên thấy rõ.

 

Alice nhìn cô gái rụt rè sợ hãi trốn sau cửa, khẽ cười, “Ra đây đi! Mình là Alice, lúc trước chúng ta đã từng nói chuyện qua điện thoại.”

 

An Hòa không hiểu nhiều về lễ tiết của người Mĩ, sợ mình cứ trốn như vậy cũng không lịch sự nên chỉ có thể cứng ngắc bước tới.

 

“Woa…bảo bối, bạn cùng phòng với em là búp bê phương Đông…Thật đáng yêu…” Người nói chính là người đàn ông đứng cạnh Alice, An Hòa nghe thấy anh ta chủ yếu chỉ muôn trêu chọc, không có ác ý gì nên cũng cười thân thiện với anh ta.

 

Alice tiện tay ném túi xách vẫn chưa buông ra xuống chân, chẫm rãi đi đến trước mặt An Hòa, cánh tay dài nhỏ ghì chặt bả vai An Hòa, đôi mắt to nháy nháy với An Hòa, “Mình rất thích bạn, sau này bạn sẽ do mình che chở!”

 

An Hòa kinh ngạc mở to mắt, nhìn cô gái xinh đẹp tóc vàng cao hơn mình, nửa ngày vẫn không ngậm miệng lại được. Alice cười ha ha, nhéo nhéo má An Hòa, “Đi ngủ đi, hôm nay ngồi máy bay lâu rồi nhỉ? Yên tâm, chúng mình sẽ nói nhỏ thôi…Đúng rồi, cậu sẽ không phiền chứ?”

 

Biết rõ cô ấy hỏi gì, đầu nhỏ của An Hòa gật gật như trống bỏi rồi quay đầu lại xông vào phòng ngủ. Ngoại trừ ngại ngùng, thật ra cô cũng khá yêu mến cô bạn cùng phòng vừa mới quen này.

 

          ***

 

An Hòa vẫn mất ngủ.

 

Alice đứng bên cạnh An Hòa, thưởng thức móng tay xinh đẹp mình vừa làm xong, chẫm rãi nói: “Nếu không thì bạn ở lại ngủ đi? Chuyện điểm danh cứ giao cho mình.”

 

An Hòa dùng đôi mắt gấu mèo ai oán liếc nhìn tên đầu sỏ gây chuyện, tuy cô lạ giường nhưng chưa từng mất ngủ trầm trọng như vậy, cả đêm cô nghe thấy âm thanh a a từ phòng cách vách, đầu óc càng lúc càng tỉnh. Nhưng mà lúc thức dậy thấy tên đầu sỏ gây tội lại chuẩn bị bữa sáng cho cô nên cô cũng không muốn lên án cô ấy nữa.

 

“…”

 

“Thật sự không về sao? Nghe nói chiều nay huấn luyện viên dẫn chúng ta đi sinh hoạt dã ngoại muốn chúng ta đến họp, nói không chừng còn huấn luyện vài thứ nữa đấy, bạn có thể chịu được không?”

 

“…”

 

“Đang  hỏi bạn đó?” Alice duỗi hai ngón tay dí dí vào cái đầu nhỏ của An Hòa, gằn giọng nói.

 

“Hi hi…” An Hòa lấy lại tinh thần, nịnh nọt nhìn Alice cười, vẻ mặt vô cùng ngốc, thật ra vừa rồi cô mới thất thần nên không biết cô ấy muốn nói gì.

 

          ***

 

Hết tiết ra về thì cũng đã đến giữa trưa, Alice kéo tay An Hòa đi về phía cổng trường, cùng với bạn trai Danny của Alice đi đến một nhà hàng tây gần đấy.

 

Alice và Danny đều là người nhiệt tình, An Hòa nói chuyện phiếm cùng bọn họ cảm thấy rất vui, bình thường không thích cơm tây cũng cảm thấy ngon hơn rất nhiều.

 

Đang ăn thì điện thoại của An Hòa vang lên.

 

“Mình đi nghe điện thoại.” An Hòa cười có lỗi với hai người đối diện, cầm điện thoại đi ra ngoài cửa.

 

“Anh”

 

An Vũ ở đầu bên kia điện thoại hỏi: “Bé, đang ở đâu? Sao không có ở kí túc xá?”

 

“À, em đang đi ăn cơm với bạn cùng phòng…Đúng rồi, anh có muốn đến đây làm quen với bọn họ một chút không?”

 

“Được, em ở đâu? Anh qua đó.”

 

Trở về chỗ ngồi xuống, An Hòa nói với Alice: “Anh của mình nói muốn tới đây, không sao chứ?”

 

Alice cười hào phóng, “Được mà, không sao đâu…”

 

Không lâu sau cửa nhà hàng bị mở ra, trước cửa treo một cái chuông gió, tiếng chuông trong vắt dễ nghe.

 

An Hòa đứng dậy vẫy tay, An Vũ đi thẳng tới.

 

“Woa, cực cool…” Alice nhìn thấy người vừa tới đã không kìm được mà tán thưởng.

 

Hôm nay An Vũ mặc một bộ quần áo màu trắng, mềm mại có cảm giác vô cùng thoải mái, dáng người ngọc thụ lâm phong, vô cùng phóng khoáng, hơn nữa lại mang gương mặt phương đông anh tuấn nên ngay lập tức đã hấp dẫn sự chú ý của hơn phân nửa người ở đây.

 

An Hoàn bĩu môi, lúc cô bước vào sao không nhận được ánh mắt chú ý của nhiều người như vậy chứ. Cô không vui trừng mắt nhìn anh mình rồi mới giới thiệu bọn họ với nhau.

 

An Vũ rất phong độ nhẹ nhàng cụng ly với Alice và Danny, mong bọn họ chăm sóc cho An Hòa, bữa cơm trôi qua rất vui vẻ. Trước khi chia tay, An Vũ luôn dặn dò An Hòa phải tự chăm sóc bản thân thật tốt, đến khi em gái không chịu nổi nữa sắp nổi bão mới rời đi.

 

 

 

 

 

Chap sau nam 9 xuất hiện rùi, chap này để ý 1 tí cũng có nhắc đến nam 9 đấy 🙂

4 phản hồi to “Chạy theo hạnh phúc – chương 2”

  1. Tammy 13/03/2013 lúc 14:12 #

    Sao ban dich nay kho doc qua ha ban ???? Nhu bi mat chu ay.

  2. banhmikhet 28/04/2013 lúc 14:40 #

    thanks nàng nhe

  3. Van miumiu 05/02/2014 lúc 10:28 #

    Cam on ban

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: