Khoan thai đến chậm – chương 22

4 Th2

Tác giả: Du Du Tai

Edit: Lạc hoa nhi nữ

Beta: Panda đào hoa

Chương 22

Diệp San San nghe Hàn Cố Diễn trả lời như vậy, thoáng cái tâm hồn vốn treo lơ lửng được buông xuống. Cô ngẩng đầu liếc nhìn Hàn Cố Diễn, phát hiện khoảng cách giữa hai người bọn họ bây giờ đang quá gần, cô lại càng hoảng sợ, theo phản xạ lui lại một bước, cho dù San San bị cận nặng, lúc này cũng có thể nhìn rõ vẻ mặt của anh, thấy rõ, nhưng lại không thể lý giải được, vẻ mặt anh lúc này không có bất cứ biểu lộ gì, cứng ngắc lại nghiêm nghị, nay lại càng lạnh lùng hơn rất nhiều so với bình thường, ánh mắt anh lại như có điện, ánh mắt nóng bỏng lóe sáng nhìn chằm chằm vào cô khiến San San không khỏi có chút hoảng hốt. Hai người cứ như vậy mắt to trừng mắt nhỏ, thẳng đến khi Hàn Cố Diễn hơi nhắm hai mắt lại một chút, lúc này San San mới kịp phản ứng, cô đã thất lễ nhìn anh thật lâu như vậy, lập tức cúi đầu xuống, lỗ tai lại bắt đầu đỏ lên, người cũng bắt đầu có chút ngượng nghịu.

“Thầy Hàn … Em đi trước….” San San nhanh chóng nói, đồng thời lui về phía sau một bước.

Hàn Cố Diễn nhìn cô nhưng không có bất kỳ phản ứng nào.

“Thầy Hàn… Tạm biệt…” San San hít sâu một hơi, quay đầu bỏ chạy.

San San giống như gặp quỷ phóng ra ngoài cửa, bịch bịch bịch bịch chạy vài bước, lại ngừng lại, dừng nửa ngày, cuối cùng cái đầu nhỏ rũ xuống lại trở về theo đường cũ.

“Thầy Hàn … Thầy… Áo của thầy…” San San run run lấy từ trong túi ra một cái áo gió đưa cho anh.

“Giặt xong rồi!”  Hàn Cố Diễn nhìn lại, không ngờ tới cô lại đột nhiên vọt trở về, sửng sốt một chút, cuối cùng mới tùy tiện chỉ ngón tay: “Để chỗ kia đi!”

“Dạ!” San San cầm cái áo đã giặt sạch sẽ lại dùng bàn ủi là áo gió cho phẳng phiu, đặt lên bàn.

“Thầy Hàn… Em đi… Tạm biệt…”

Hàn Cô Diễn thấy cô cúi đầu, giọng nói hình như có chút run rẩy, tâm tình lại đột nhiên tốt lên, khóe miệng cũng chầm chậm giương lên. Cô đã xoay người đi, anh đột nhiên nắm chặt cổ tay của cô.

“Thầy Hàn…” San San mạnh mẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt giờ đã bị sương mù che phủ, giống như mang theo hơi nước, không biết làm sao, lại giống như rất chờ mong nhìn anh.

Hàn Cố Diễn mang theo nụ cười trên mặt, ngay trong tích tắc cô ngẩng đầu lên thì nụ cười lại nhạt đi, chỉ chừa lại một cái độ cong nho nhỏ đọng lại nơi khóe miệng, chăm chú nhìn cô, chậm rãi mở miệng.

“Cảm ơn em!”

“Thầy Hàn, em có chút việc đi trước!” San San khẽ giật giật cổ tay, muốn rút đôi tay nhỏ ra khỏi tầm khống chế của anh nhưng tay anh lại trượt xuống khiến hai bàn tay nắm chặt.

“Ừ! Đi đường nhớ cẩn thận!” Hàn Cố Diễn nhìn cô nhẹ gật đầu, nhưng tay vẫn là nắm chặt chung quy cũng chưa thả ra. Hàn Cố Diễn híp mắt nhìn cô gái nhỏ xúc động mạnh, trên mặt không thể khống chế mà tươi cười, ngay lập tức đôi mắt cũng biến thành cong cong, lóe lên một chút tình cảm.

Diệp San San đang cúi đầu nên không thấy trên khuôn mặt hồ ly của Hàn Cố Diễn lúc này vẫn còn nguyên nụ cười gian trá, San San không có ngẩng đầu, cũng không dám ngẩng đầu, vẫn là con rùa rụt đầu, muốn kéo tay về, Hàn Cố Diễn trái lại càng nắm càng chặt.

“Thầy Hàn …”  Giọng cô lúc này đã có chút run rẩy lộn xộn, cả người thoạt nhìn thật đáng thương, bị Hàn Cố Diễn nắm chặt tay mà bắt đầu đổ mồ hôi, có thể cảm giác được lòng bàn tay bởi vì bị Hàn Cố Diễn nắm lấy mà hơi ẩm ướt.

Hàn Cố Diễn trái lại không nóng vội chút nào, hiện giờ hai người bọn họ đang ở trạng thái tựa như mèo vờn chuột, dường như mèo ta xác định chắc chắn con chuột về sau không tài nào chạy thoát được mới không vội vã như vậy, anh trêu chọc cô, nhìn thấy cô khẩn trương, thậm chí sợ hãi, anh gần như có một loại cảm xúc rất vui vẻ, sảng khoái. Việc này đã làm nhiều lần nhưng vẫn luôn khiến anh có cảm giác như vậy, cảm xúc phập phồng không rõ ràng như vậy làm cho anh cảm thấy vô lực, rồi lại không thể khống chế mà chìm đắm vào trong đó, thậm chí anh còn rất hưởng thụ. Hiện tại tất cả đều trả lại cho cô, làm cho cô cũng cảm nhận được những cảm xúc như vậy, thử qua cái cảm giác như vậy, thời gian không cần quá dài, ngắn ngủn một thoáng là tốt rồi, bởi vì rốt cuộc anh cũng nhịn xuống, vẫn không nỡ.

“Hàn… Thầy Hàn… Em phải đi…” Hàn Cố Diễn ngược lại cũng không buông tay mà cũng không mở miệng. Diệp San San dùng sức kéo tay mình ra, nhưng vẫn không có cách nào thành công thoát khỏi sự khống chế của anh, tình huống hiện tại vượt qua phạm vi lý giải của cô, có thể chỉ là không dám lý giải. Bàn tay kia vốn đang thả lỏng bên hông nay đã nắm chặt lại thành quyền, cuối cùng cố lấy dũng khí, San San nâng một chân lên dùng sức giẫm chân Hàn Cố Diễn đang không để ý đến một cái!

Hàn Cố Diễn sững sờ một chút, hừ nhẹ một tiếng, cũng không quá đau, tạm thời không bắt bẻ, hòa nhau một ván với Diệp San San, cô rút tay của mình về, quay đầu muốn chạy.

Con chuột nhỏ thích phản kháng sao? Hàn Cố Diễn nhắm mắt lại, người nào đó cao lớn với đôi chân dài, phản ứng lại nhanh nhạy, đại khái chỉ với hai bước chân đã bắt được San San, một tay nắm chặt tay của cô, dùng sức kéo cô lại, dùng một chân, ‘Rầm’ một tiếng, hoàn toàn đóng cửa văn phòng lại.

“Hàn…” San San mở to hai mắt nhìn, bất an nhìn khuôn mặt đẹp trai của Hàn Cố Diễn đang ở trước mặt cô mà chậm rãi to dần lên, đó là bởi vì, anh cách cô càng ngày càng gần nha.

“Em sợ tôi?” Gương mặt của Hàn Cố Diễn dán sát vào mặt của cô, miệng kề sát với tai của cô, lúc nói chuyện, hơi nóng phả lên tai cô, một đợt tê dại làm cho tim của cô càng đập càng nhanh, cũng càng ngày càng không biết nên làm gì để phản ứng lại hành động ấy.

San San khẩn trương, đại não bắt đầu ở trạng thái nửa hôn mê, tim đập nhanh đáng kinh ngạc, trước mắt thì ốc còn không mang nổi mình ốc, cô thậm chí không nghĩ tới, đối với một thầy giáo mà nói, những hành động này của anh mà nói thì cô đều có đầy đủ tư cách để có thể tố cáo anh tội quấy nhiễu tình dục tám trăm lần rồi, huống chi chính anh lại là người học luật, mà lại còn cực kì am hiểu nha.

Bởi khoảng cách quá gần, căn bản thấy không rõ biểu lộ trên mặt anh mà chỉ thấy một ánh mắt tóe lửa, có thể là quá gần làm cho San San không biết cảm giác của mình sai, hay đây là sự thật.

“Thầy Hàn… Thầy tức giận sao?” Bởi vì thoạt nhìn anh không hề vui vẻ gì, tuy nhiên cô không biết anh đang khó chịu cái gì.

“Tim em đang đập vô cùng nhanh, đang sợ cái gì?” Hàn Cố Diễn một tay nắm chặt tay của cô, một tay chống lên tường, đem cả người cô vây hãm ở trong ngực của mình, mặc kệ từ góc độ nào mà xem xét thì cái tư thế này mập mờ một cách kì lạ. Anh híp mắt nhìn mặt cô đỏ bừng, hiện ra đôi mắt trong sáng, xinh đẹp, làn môi đỏ mọng hơi có chút run rẩy. Thực ra anh không phải không được vui, chỉ là khác với suy nghĩ của cô, lúc này tâm trạng của anh tốt đến mức muốn bộc phát, chỉ là nhẫn nhịn là có chút thống khổ thôi.

“Cái kia… Cái kia không phải em… Không phải em truyền ra…” San San cho là anh đang giận vì mấy cái tin đồn nhàm chán kia, lắp bắp giải thích với anh, trước mắt là tình huống gì đây, cô hoàn toàn như người trông mộng, căn bản không tìm được điểm quan trọng. Cô giải thích xong lại cảm thấy có điểm uất ức, đôi mắt lại bắt đầu bị sương mù bao phủ, giọng của cô vốn trầm ổn, mềm nhẹ, hiện tại càng lại khàn đi vài phần, làm cho anh nghe thấy hết sức thống khổ.

Anh nghe xong một câu cũng không nói, chỉ là tự mình điều chỉnh góc độ, cằm lại hướng về phía trước, chóp mũi hai người gần như đã đụng vào nhau.

San San cảm thấy bắt đầu khó thở, mỗi lần thở ra tất cả đều phả vào đôi môi của anh, cũng giống cô, mọi hơi thở mạnh mẽ của anh đều phả tới làn môi của cô, làm cho cô bắt đầu không tự chủ được hơi thở trở nên dồn dập.

Cô gần như muốn khóc! Cũng không dám nói chuyện, chỉ là ngây ngốc mà đứng đó.

Hàn Cố Diễn lại tiến gần về phía trước vài centimet, San San không biết tại sao mình  lại làm vậy, không tự chủ được mà nhắm mắt lại, hai rèm mi khép lại trong tích tắc, đầu óc của cô cũng hơi chút thanh tỉnh, dần dần nhận ra hai người đang làm cái gì.

Mặc dù cô không có nhiều kinh nghiệm yêu đương, nhưng cho dù có là một đại ngu ngốc cô cũng hoàn toàn biết đây là khúc nhạc dạo cho một nụ hôn. Hiện giờ San San không có cách nào tự hỏi mình vì cái gì mà Hàn Cố Diễn lại muốn hôn mình, nhưng nghĩ đến việc hôn anh, cô cảm giác mình thật vui vẻ, cả người cũng lâng lâng.

Nhưng một lúc lâu sau, Hàn Cố Diễn vẫn trước sau như một không tiến hành động tác tiếp theo, dáng vẻ hai người vô cùng quỷ dị mà dần dần đông cứng lại. Tổng cộng San San chỉ hôn Hà Kiệt ba lần, cho nên căn bản không có biện pháp lý giải tình huống trước mắt.

San San nhắm mắt lại, hoàn toàn không có ý mở ra, dù là nhắm hai mắt, nhưng theo hơi thở phả ra có thể cảm giác được gương mặt Hàn Cố Diễn vẫn ở gần như vậy, mãi không không thấy phản ứng của anh, San San có chút nôn nóng, chẳng lẽ là muốn cô chủ động sao?

San San nghĩ thầm trong lòng như vậy, nắm chặt tay lại, di chuyển về phía trước một chút, nhích gần một chút, chóp mũi hai người chạm vào nhau, sau đó, dịu dàng mà mềm mại tiếp xúc với môi Hàn Cố Diễn làm cho trái tim của San San run rẩy, San San chủ động hôn xuống khiến môi của bọn họ rốt cuộc cũng dán lại với nhau.

San San chỉ biết là phải chủ động, nhưng không biết sau khi chủ động dán lên môi anh thì phải làm như thế nào nữa, đầu óc cô trống rỗng, chuyện kế tiếp không phải là con trai làm sao? Nhưng mà Hàn Cố Diễn vẫn duy trì tư thế như vậy, không  hoàn toàn cự tuyệt, cũng không phản kháng, lại càng không chủ động.

San San mạnh mẽ mở to mắt, cô ý thức được chính mình đang làm một chuyện  cực kì ngu xuẩn, San San cắn môi dưới, hai tay nắm thật chặt, mu bàn tay trắng mịn đã nổi gân xanh, đôi mắt đã ướt nhem, gần như muốn khóc, cô đẩy mạnh Hàn Cố Diễn ra, xoay người muốn chạy đi, cô cảm thấy mình ngu xuẩn cực độ, chuyện đáng xấu hổ này nà cũng dám làm, cô đúng là một người hi vọng hão huyền, đầu óc trống trơn ngu ngốc.

Hàn Cố Diễn lại cũng không buông tha cho cô, thậm chí anh còn cất tiếng cười một cách xấu xa, tiếng cười của anh làm cho San San cảm giác mình càng là một đứa đại ngốc, trong ánh mắt San San ngập đầy nước mắt, chiếc mũi nhỏ cũng đầy chua xót, bởi vì xấu hổ mà khuôn mặt đỏ lên. Hàn Cố Diễn nhìn dáng vẻ của cô vô cùng đáng thương, nhưng lại trí mạng động lòng người.

“Em thật là một cô bé ngốc nghếch…” Hàn Cố Diễn mỉm cười, nói ra một câu rất tổn thương người khác.

San San cảm thấy cho dù không thể tốt nghiệp cũng phải đánh đánh người trước mắt này một trận. Dường như cô muốn nói điều gì đó, há hốc miệng, song lại không có cách nào phát ra tiếng nói, trong miệng chung quy chỉ có thể phát ra tiếng ‘Ô ô ô ô’, sau đó từng giọt lệ long lanh, trong suốt rớt xuống không ngừng, kế đến càng không thể nào ngăn lại.

Tầm mắt San San lập tức trở thành một mảnh mơ hồ, thấy không rõ Hàn Cố Diễn.

“Em còn khóc nữa? Người nên khóc là tôi mới phải chứ!” Hàn Cố Diễn trừng mắt nhìn cô, sau đó thấy cô không ngừng giãy dụa, cơ hồ muốn đập tan kiềm chế của anh, “Em!! Cái đồ ngốc nghếch này!!”

Xem ra bây giờ không thể giả bộ là một phó giáo sư đạo mạo được nữa rồi, đấu tranh xong với ý nghĩ này, anh vẫn có chuyện muốn làm, anh lập tức dùng sức hôn xuống.

Advertisements

2 phản hồi to “Khoan thai đến chậm – chương 22”

  1. Tatuyetnhu 04/02/2013 lúc 11:34 #

    De thuong that …

  2. c0d0nbu0n 04/02/2013 lúc 12:23 #

    aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa đúng đoạn hay huhu

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: