Đạo phi thiên hạ- Phiên ngoại 4

17 Th2

Edit: Panda đào hoa

Beta: Phù Dung đào hoa

Phiên ngoại 4- Yểu điệu như thế nào (1)

Dạ Vô Yên đang cầm một chiếc hộp gấm tự mình trở về  Tĩnh cư . Vừa vào phòng liền cầm chiếc hộp đựng thuốc dán trong tay ném xuống đất, một tiếng “Bịch” vang lên, may mà hiện tại hắn không thể dùng nội lực, nếu không chiếc hộp kia nhất định sẽ vỡ tan tành.
Hoa Tai đang ở trong phòng quét dọn, bị tiếng vang bất thình lình làm cho kinh ngạc nhảy dựng lên, tính tình chủ thượng cũng không phải bạo ngược, mặc kệ xảy ra chuyện gì cũng chưa bao giờ thấy hắn như vậy. Hôm nay chuyện này là sao vậy?
“Chủ thượng, đã xảy ra chuyện gì vậy?” Hoa Tai chạy nhanh tới, giọng kinh ngạc hỏi.
Dạ Vô Yên không biết Hoa Tai đang ở trong phòng, liếc mắt nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của nàng, hàng mi thanh tú nhíu chặt lại, hiển nhiên đã bị kinh sợ không nhẹ. Đôi mắt phượng của hắn cau lại, rồi dường như  không có việc gì giãn mi mà cười.
“Không có việc gì! Ta chỉ thử xem chiếc hộp này  rắn chắc hay không thôi! Hoa Tai, ngươi đi ra ngoài đi, không có việc gì đừng vào quấy rầy!” Dạ Vô Yên lẳng lặng nói, khuôn mặt điềm đạm nhìn không ra  biểu tình gì.
“Vậy sao….Vâng!” Hoa Tai  lên tiếng trả lời rồi lui ra ngoài, ra đến ngoài cửa, vẫn cảm thấy có chút bất an. Nàng đã theo Dạ Vô Yên vài năm, biết chủ thượng càng bình tĩnh thì chỉ sợ là sự tình càng không ổn. Hơn nữa nàng không tin Dạ Vô Yên lại nhàm chán đến mức đi thử xem chiếc hộp kia rắn chắc hay không. Vì thế Hoa Tai ném cái chổi đi, chạy nhanh đi tìm Vân Kinh Cuồng và Phượng Miên.
Dạ Vô Yên thấy Hoa Tai ra khỏi phóng, sắc mặt liền trầm xuống, nhấc chân dẫm lên chiếc hộp tinh xảo đẹp đẽ kia. Hai mảnh chiếc hộp bị dẫm lên, hoàn toàn tan thành từng mảnh, lộ ra tấm lụa trắng bên trong.
“Thuốc dán này tên Phong Nhũ *dán ngực* , chính là bí quyết cung đình, lần nào cũng đúng.” Mấy chữ to này hiện lên trước mắt Dạ Vô Yên.
Chậm rãi cụp hàng mi cong, bên môi hiện lên  nụ cười chua xót. Hắn vươn tay nhặt miếng dán lụa trắng lên, châm lửa đem tấm lụa đốt thành tro tàn. Thứ này ngàn vạn lần không thể để người khác nhìn thấy, nếu không thanh danh một đời của hắn sẽ bị phá hủy.
Hắn tựa mình trên ghế, hàng mi nhíu lại.
Từ sau khi gặp lại Sắt Sắt, hắn vẫn chưa từng nhìn thấy Sắt Sắt kích động như thế, nhưng đây dường như cũng không phải không tốt.
Đôi mắt phượng sâu thẳm như có một vì sao xẹt qua chút ý cười, chỉ là nay nàng muốn đuổi hắn ra khỏi phủ, vậy phải làm sao mới tốt đây?!
Phượng Miên và Vân Khinh Cuồng vội vã chạy vào phòng, nhìn thấy Dạ Vô Yên miễn cưỡng nằm tựa trên ghế, nhìn qua sắc mặt vẫn như thường, chỉ là đôi mắt ẩn chứa vẻ u sầu.
Vân Kinh Cuồng chậm rãi đi đến trước mặt Dạ Vô Yên, không chớp mắt bắt mạch cho hắn, cuối cùng mặt giãn ra cười nói: “Chủ thượng, gần đây khôi phục không tệ, còn khoảng gần nửa tháng nữa tay chân của chủ thượng có thể khôi phục như trước. Nhưng mà trước đó, vẫn nên cố gắng tránh hoạt động nhiều, nếu không làm động đến gân cốt sẽ không thể khôi phục tốt.”
Dạ Vô Yên hơi hơi nhíu mày, bờ môi nhếch lên mỉm cười, hai tròng mắt sâu thẳm lóe sáng, hắn chỉ vào mảnh vỡ chiếc hộp trên mặt đất nói với Hoa Tai: “Hoa Tai, ngươi thu dọn thứ này bỏ đi.”
Hoa Tai lên tiếng trả lời rồi xoay người thu dọn tất cả, Vân Kinh Cuồng chậm rãi bước đến, vươn tay lấy từ trong mảnh vỡ chiếc hộp ra một miêng thuốc dán, hỏi: “Chủ thượng, người đi ra ngoài mua thuốc?”
“Thì sao.” Dạ Vô Yên thản nhiên trả lời.
“Chủ thượng, người thế nhưng lại đi mua thuốc dán Phong Nhũ? Không phải là tặng cho phu nhân chứ?!” Vân Kinh Cuồng duỗi ngón tay vuốt miếng thuốc dán, nụ cười nghẹn lại nửa ngày, rốt cuộc không thể nhịn được bật cười hỏi.
Hàng mi của Dạ Vô Yên nghiêm trọng, hắn hình như đã quên tên Vân Kinh Cuồng này y thuật  cao minh, cái mũi so với chó còn linh hoạt nhạy cảm hơn, chỉ cần là thứ có liên quan đến thuốc, hắn chỉ cần vừa ngửi thấy liền biết được thuốc này là dùng loại thảo dược nào chế thành. Hôm nay cái mũi chó của hắn đã nhanh chóng phát huy tác dụng, ngửi ra thành phần của thuốc dán này, biết được thuốc này dùng để làm gì. Không chỉ có cái mũi linh mẫn, miệng cũng rất nhanh, không cần nghĩ ngợi đã nói ra.
Chân mày Dạ Vô Yên nhanh chóng nhíu chặt lại, sắc mặt u ám, cuối cùng hắn chỉ nghe tai này lọt qua tai kia vuốt cằm mỉm cười, vẻ mặt tươi cười rạng rỡ như ánh mặt trời ngày đông.
“Đúng vậy,  nhưng phu nhân lại không cần, Hoa Tai, ném nó đi!” Hắn thản nhiên nói, tâm tình nhàn nhã, sắc mặt thản nhiên, giọng điệu bình tĩnh không gợn sóng.
Nụ cười không nhịn được của Vân Kinh Cuồng nhất thời thu trở về, khóe môi Phượng Miên vốn đã gần nhếch lên, nhìn thấy biểu tình bình tĩnh như không có gì của Dạ Vô Yên, cùng nháy mắt nhìn Vân Kinh Cuồng, mang theo Hoa Tai nhanh chóng rút lui khỏi hiện trường tuyệt đối sẽ có mưa gió bùng nổ này.
Chuyện Dạ Vô Yên tặng thuốc, cũng không biết là nha hoàn nào nghe trộm được truyền ra ngoài, lén lút lan truyền trong hầu phủ, cuối cùng ngay cả Dạ Vô Nhai ở trong hoàng cung cũng biết.
Thanh danh một đời của Dạ Vô Yên!!!!!!!!
            ***
Thời tiết hơi âm u, gió lạnh phất qua cành liễu vừa mới nảy mầm, giống như bị bao phủ bởi sự non mềm.
Sấm mùa xuân đánh rầm một tiếng, một giọt, hai giọt, ba giọt….tiếng mua rơi nhẹ nhàng vang lên, làn mưa bụi tí tách giống như một chiếc lưới bao phủ bầu trời.
Tất cả hoa cỏ đều đang hoảng hốt trong cơn mưa, nghiêng ngả, mông mông lung lung giống như cảnh trong mơ. Sắt Sắt ngồi dưới hành lang, làn mưa trút xuống như sương mù gần trong gang tấc, ngón tay nàng không ngừng, tiếng đàn du dương hòa quyện vào tiếng mưa theo đầu ngón tay thong thả truyền ra.
Hai ngày nay Dạ Vô Yên không tới chỗ của Sắt Sắt, đình viện phồn hoa to lớn như vậy nhìn qua có chút vắng vẻ, rồi đột nhiên trở nên trong trẻo nhưng lạnh lùng tịch mịch. Nếu như ngày trước Dạ Vô Yên không đến nơi này, nàng sẽ đến chỗ hắn để thăm hắn. Nhưng hôm nay, nàng vẫn có chút ngượng ngùng không dám đến.
Hắn thế nhưng lại tặng nàng thuốc dán Phong Nhũ, dĩ nhiên chê bai nàng, việc này thật sự làm cho người ta rất đau lòng, thật làm cho người ta xấu hổ giận dữ, hắn tự nhiên muốn nàng dùng thứ thuốc dán Phong Nhũ kia, còn là cái gì bí quyết cung đình, cũng không biết hắn tìm đâu ra cái bí quyết này.
Không được, nói thật ngày đó nàng hình như có chút kích động, sau khi tỉnh táo nghĩ lại, hắn lê thân thể ốm yếu, tự mình ra khỏi phủ mua quà tặng cho nàng, tấm lòng này cũng rất quý. Nàng còn muốn hắn chuyển ra khỏi phủ, nhưng mà cũng may hắn cũng không chịu chuyển đi. Chỉ là hai ngày nay cũng không đến chỗ nàng.
Như thế có chút làm cho người ta cảm thấy kì quái, hay là hắn xảy ra chuyện gì?
“Tử Mê, ngươi đến  Tĩnh cư một chuyến, hỏi thăm bệnh tình của Minh công tử một chút!” Sắt Sắt nói thản nhiên, trong lòng thực tại cũng  hơi lo lắng
Tử Mê thấy Sắt Sắt có  vẻ không yên lòng, hé miệng cười cười, nói: “Tiểu thư, em đi ngay đây.” Lập tức cầm lấy ô, chỉ chốc lát sau đã biến mất trong màn mưa bụi.
Sắt Sắt ngồi trong hành lang, bàn tay mềm mại vô thức vuốt vuốt đàn. Người sầu mưa xuân tí tách rơi trên bậc thang, giọt mưa rơi xuống tạo tiếng vang, nghe qua làm người ta sầu muộn dị thường.
Tử Mê làm việc rất nhanh, chỉ chốc lát sau đã trở lại, nói là đang đi được nửa đường thì đụng phải Linh Lung, nghe nói tối hôm qua Dạ Vô Yên bị nhiễm phong hàn, trước mắt bị ốm nằm trên giường.
Sắt Sắt nghe thấy nhất thời cảm thấy đau lòng và áy náy, thân thể hắn vốn vẫn chưa khỏe lại, nay lại bị nhiễm phong hàn. Tuy nói có một thầy y như Vân Kinh Cuồng bên cạnh, nhưng nàng hiện tại vẫn rất lo lắng. Rốt cuộc không thể ngồi yên được nên đứng dậy sai Tử Mê cầm ô, liền chạy đến Tĩnh cư.
Sắt Sắt ở nội viện, Dạ Vô Yên ở trong cư Tĩnh cư là phòng dành cho khách ở viện trước, cho nên đi qua cũng chỉ một đoạn không xa. Ra khỏi nội viện, vừa đến viện trước, liền nhìn thấy mấychiếc ô như những đóa hoa đang nở rộ trong làn mưa bụi, người bung dù là một thị vệ cùng vài tiểu thái giám, xem ra đang muốn rời đi.
Trong lòng Sắt Sắt có chút buồn bực, ngày mưa như thế này, vài công công lại đến phủ làm gì? Chẳng lẽ Dạ Vô Nhai lại tới nữa? Nhưng xem ra không giống, Vô Nhai đến hầu phủ bình thường đều cải trang, tiểu thái giám cũng sẽ không mặc cung phục. Có lẽ là có ý chỉ gì đây, phỏng chừng là truyền cho phụ thân, Sắt Sắt cũng không để ý nữa, mang theo Tử Mê đi đến Tĩnh cư.
Tĩnh cư.
Dạ Vô Yên ở trong Tĩnh cư nhưng cũng không hề thản nhiên, hắn thật sự nhiễm phong hàn, thời tiết hôm qua rất lạnh, mưa xuân kéo dài, hắn không cẩn thận bị dính chút mưa nên buổi tối liền bị sốt. Cả đêm đều khổ sở, Vân Kinh Cuồng nấu một chén thuốc, bên trong ước chừng bỏ thêm thuốc ngủ, hắn vẫn ngủ thẳng đến lúc này mới tỉnh lại.
Bị dính chút mưa cũng có thể bị cảm, thân thể hắn từ khi nào thì yếu ớt như vậy, sau khi chân tay khôi phục, phải luyện công thật chăm chỉ. Hắn nằm trên giường, có thể là do hắn bị cảm vậy nên màn che chung quanh giường đều buông xuống. Hắn đang muốn đứng dậy, mơ hồ nghe được tiếng nói chuyện nho nhỏ của Vân Kinh Cuồng và Phượng Miên ở bên ngoài cùng tiếng mưa rơi lặng yên truyền tới.
“Cũng không biết chủ thượng nghĩ như thế nào mà lại đưa phu nhân loại thuốc dán đó?! Phu nhân sao có thể dùng thứ thuốc như vậy được!” Vân Khinh Cuồng cúi đầu nói.
Giọng nói ôn hòa tao nhã không mang theo gợn sóng của Phượng Miên khe khẽ “Vậy sao” một tiếng.
“Thật ra thì nữ nhân  cũng không cần ngực lớn, dáng người mới là quan trọng nhất. Chủ thượng thế nhưng lại chê bai phu nhân, thật không hiểu người nghĩ gì nữa. Theo ý ta dáng người của phu nhân có thể nói là cực phẩm. Phu nhân là người luyện võ, thắt lưng yểu điệu thon dài, tinh tế  lại mềm mại, bộ ngực rất kiều diễm. Mặc vào chiếc váy có thắt lưng, nhìn xinh đẹp tuyệt mĩ. Chỉ có người không có hiểu biết mới có thể cho rằng ngực lớn là đẹp. Ta vẫn cho rằng chủ thượng rất hiểu biết, nhưng mà, aizz…” Vân Kinh Cuồng có chút đau lòng kịch liệt thở dài, “Hình như  chủ thượng của chúng ta nhiều năm không gần nữ sắc nên đã trở nên không  hiểu biết như thế!”
Tên nhóc Vân Kinh Cuồng này, luôn luôn cà lơ phất phơ không bao giờ đứng đắn, trước đó cho Dạ Vô Yên uống thuốc ngủ, nghĩ rằng Dạ Vô Yên ngủ sâu cho nên ăn nói không thèm kiêng dè gì.
Phượng Miên hơi hơi chớp mắt, nói nhỏ: “Ngươi đừng nói vậy, ngay cả phu nhân ngươi cũng dám đùa cợt!”
Sắc mặt Vân Kinh Cuồng nghiêm trọng, nói nhỏ: “Ta nào dám đâu, ta cùng lắm chỉ  nói thật mà thôi, chẳng lẽ ngươi không biết phu nhân yểu điệu thướt tha thế nào sao?”
“Đúng như ngươi nói, dáng người phu nhân đúng thật là tuyệt hảo vậy sao?” Phượng Miên dừng lại một chút, rốt cuộc nhịn không được thật cẩn thận nhỏ giọng hỏi. Khuôn mặt không tự chủ được dần dần ửng đỏ.
“Tất nhiên là vậy, ta nào dám lừa ngươi!” Vân Kinh Cuồng cười nhạt nói, hắn chỉ chỉ hai mĩ nhân xinh như hoa kia, nhíu mày nói, “Ngươi xem thánh thượng vừa mới ban cho hai mĩ nhân, thật đầy đặn nhưng mà nhìn qua có yểu điệu như phu nhân? Có đẹp như phu nhân không?”
Phượng Miên liếc mắt đánh giá hai mĩ nhân kia từ trên xuống dưới một lượt, đôi đồng tử lóe sáng, vuốt cằm nói: “Quả thật là như thế! Quả nhiên không bằng phu nhân!”
Hai mĩ nhân nghe vậy thì khuôn mặt ngọc nhất thời đen lại, trước đó các nàng vẫn luôn thấy tự hào nhất là khuôn ngực đầy đặn của mình, nhưng mà lại trơ mắt ra nhìn hai tên nam nhân này chê bai không hề kiêng nể gì. =))

 

Advertisements

27 phản hồi to “Đạo phi thiên hạ- Phiên ngoại 4”

  1. Rjn137 17/02/2012 lúc 15:57 #

    cac nang oi, chi con 4 ngoai truyen nua thoi, neu cac nang doi pass thi tui biet lam sao bay jo, de ra het truyen roi moi doi dc ko, hix??????

  2. Huyền Phong Bạc Băng 17/02/2012 lúc 15:58 #

    á bác nào mà làm ăn vớ vẩn thế . nàng ơi còn mấy PN nữa vậy

  3. Huyền Phong Bạc Băng 17/02/2012 lúc 15:59 #

    Đúng đúng tại ta toàn đọc = đt nàng share pas mới ask . Ta k biết lại k đọc được . Đợi hết truyện hãy đổi pas nhé nàng ,

  4. Nguyễn Hạnh 17/02/2012 lúc 16:19 #

    Trời ơi ! Hãy nói với tôi đây không phải sự thật đi. Chưa đọc hết truyện, thấy phần in đỏ của nhà PD lại tưởng ghi chú cái gì vui vui ai dè , sét đánh giữa trời quang, nhất là câu cuối. Panda ơi, đừng “tuyệt tình” như thế chứ…..tuyệt mất niềm vui của chị em ….
    Nàng nào, nàng nào đi cửa sau ??? ( hix cái này cũng không thể trách các nàng ấy quá nặng … cũng chì vì một chữ mê )
    Kẻ nào in lậu ??? Làm liên lụy người khác. Ghetttttttttttttttttttttttttttttttttttttttt
    Lần đầu tiên comt đầu tiên : Tin buồn.
    Vẫn câu cũ nhưng thật : data Panda.

  5. Sunnie Phương 17/02/2012 lúc 16:24 #

    OMG…ta rate mạnh từng câu từng chữ nói ko hề bik vuốt mặt nể mũi của Cuồng ca =)) siêu siêu chuẩn!

    Đúng chỉ có “ng nào đó thiếu hiểu biết” mới làm như thế :))

    1 đời thanh danh của Yên ca…chỉ vì 1 lọ thuốc mà bị hủy hoại nghiêm nghiêm trọng à nha!

    Xem ra Phg Miên đáng iu của chúng ta bắt đầu đỏ mặt thật sự siêu khả ái, hận ko đem ca ra ngoài đây để bọn muội dạy cho 1 khóa há há!!!

    Cuồng ca nói câu nào chuẩn câu đó…nhưng ca này…đem dáng ng Sắt tỷ ra khen đến vậy…ca cũng ko ngẫm lại chính mình đang ở đâu đi ha! Hahahaha ==))

    Chờ típ chờ típ…~~~

  6. Dâu 17/02/2012 lúc 17:19 #

    “cái mũi so với chó còn linh hoạt nhạy cảm hơn…”, “mũi chó…” =)))) trời ơi,…sao bôi thế =)))) Cuồng ca của em =))))
    Không biết Yên ca nằm đó nghe Cuồng ca với Phượng ca ngồi bình phẩm body của vợ mình thì nghĩ gì nhỉ ? =))))))) Chắc là hận 2 tên này soi vợ mình ghê thế :))))
    Ơ, thế ra Yên ca được ban mỹ nhân à ? ;)))) hê hê,…Sắt tỷ sẽ nghĩ gì đây ? :p
    Mong chap mới 🙂
    Đọc mấy dòng cuối của nàng mà buồn buồn…lúc trước ta cũng định đi cửa sau, may mà vòng lại đi bằng cửa trước. Nàng mà đổi pass, ko share nữa thì tội những bạn đọc sau quá :”( Mà ko trách nàng đc, trách là trách những bạn được share pass lại phụ lòng chủ nhà (copy, in lậu gì đấy) :-< Hux…hay tại thế này mà nàng ko share ta pass VDVP với PDVP ? Oa oa :((((
    Anw đa tạ nàng…Mấy chap phiên ngoại thật là đền bù xứng đáng cho mấy chap chính văn khiến ta khóc ròng như mưa 🙂

  7. miken 17/02/2012 lúc 18:50 #

    huhu…ko share pass thj e phaj lam sao day ty ty…kho wa

  8. Ta la sac nu !!! 17/02/2012 lúc 19:45 #

    Ay,nang oi,dung ma, nhin thay cai ten hay ben ngoai ma ko dc doc noi dung ben trong thi buon buc lam aa,ma nhat la truoc do da doc gan het roi,den doan gay gan lai ko dc doc thi uc den chet mat !!!!

  9. akuma_lee 17/02/2012 lúc 21:00 #

    e đã giữ đúng lời hứa ko share pass. e ngoan nhá :))
    p/s: thanh danh 1 đời Yên ca, thiệt là …

  10. HEO NGHỊCH NGỢM 17/02/2012 lúc 21:28 #

    nhà nàng làm pic rồi mà vẫn có người muốn in lậu nữa, haiz, ngừa thì có nhưng vẫn bị dính như thướng…hik, mốt nàng set pass rồi muốn coi lại cũng không được,,:((

  11. Panda đào hoa 17/02/2012 lúc 21:30 #

    CÁC NÀNG BÌNH TĨNH NHÌN LÊN TRÊN PHẦN P/S CỦA TA!!!!!!!!!

    • miken 17/02/2012 lúc 21:47 #

      huhuhu…lam e het hon

    • Dâu 17/02/2012 lúc 22:18 #

      Trời ơi ta thù bọn in lậu :(((((((( Ta mà biết đứa nào in lậu ta băm băm băm nát thây cho heo ăn :(((((((((((((((((((

  12. hiennguyen 17/02/2012 lúc 21:54 #

    Relax các nàng nhé! rủa bọn in lậu!
    các nàng đỏi pass, lúc nào muốn đọc lại cũng k đc nữa, hức hức!
    may mà vẫn được đọc đến cùng. thanks các nàng
    đọc mà đau bụng vì cười… thanh danh cả đời Yên ca…ôi.ôi.ôi

  13. van198 17/02/2012 lúc 22:08 #

    Thanks nàng đã ko set pass phiên ngoại.

  14. jullieanna 17/02/2012 lúc 22:38 #

    Thanks cac nang! Nhin PS cua nang ta chi lac dau, tho dai, va chay lai hugggsss nang vai cai 🙂

  15. linhlanlila 18/02/2012 lúc 05:39 #

    PN dễ thương hơn truyện nhiều lắm lắm ý 😡
    tks ss ^^

  16. lovevnfl 18/02/2012 lúc 07:44 #

    huhuhu, mình ngoan muh, PANDA đổi pass vậy mai mốt muốn đọc lại truyện thì sao? huhuuhuhuhu. Sao mấy người in lậu cứ làm ảnh hưởng good reader quá vậy

  17. hienktqd 18/02/2012 lúc 10:59 #

    Hic. Thank Panda vì chờ hết truyện mới đổi pass. Oh, nhưng những new readers thì phải làm sao. * may mà mình theo dõi truyện từ những ngày đầu* haizzz, nàng nào trót share pass thì ăn năn hối lỗi đi.>.<

  18. Daisy 18/02/2012 lúc 15:30 #

    Phiên ngoại này dễ tương quá!!! Đoạn cuối ấn tượng thật!! =))

  19. phiphiyenvu 19/02/2012 lúc 12:43 #

    aaa… bạn mà đổi pass thì mình làm sao bây giờ
    mình đâu có share pass cho ai huhu..
    truyện sắp hết rồi,chừng nào hoàn truyện hẳn đổi pass nha bạn

  20. Phong Văn 19/02/2012 lúc 15:46 #

    Cám ơn Panda và Phù Dung tỷ nhiều ^^
    Thời xưa đâu kém cạnh gì thời nay, có thuốc-dán-Phong-Nhũ nữa cơ đấy : ) ) anh Yên ơi à anh Yên, thanh danh 1 đời đi tong rồi.

  21. cunbong 19/02/2012 lúc 22:27 #

    hai nguwoif này dám bình phẩm sắt sắt
    kiểu gì cũng bị yên ca ghen
    hehehe 2 người này sẽ bị yên ca chỉnh cho thui

  22. nhok phù thuỷ 01/03/2012 lúc 21:08 #

    cám ơn

  23. val nguyen 09/03/2012 lúc 11:46 #

    thx nàng!!

    • val nguyen 09/03/2012 lúc 14:41 #

      haizz hên quá ta có thói quen là truyện hết ta đọc 1 lèo ngày đêm thức đến sáng để coi 1 lần khóc lóc oằn oại cho đã mà truyện này tự dưng ta lếch từ đầu đi theo từng chương đến h nghe nàng tuyên bố ta thấy thiệt may là ta đã đọc xong k chắc k xin pass vô đc mừng uýnh *amen*

  24. Thất Cô Nương 28/12/2012 lúc 05:15 #

    trời ơi cuồng ca ơi là cuồng ca, chết với ca mất thôi =))))))))))) thế này mà yên ca mà nghe thấy thì cắn lưỡi tự tử đi nhá =))))))))))) khổ thân Phượng Miên, chắc còn tưởng tượng ngay ra dáng hình Sắt tỷ trc mặt ý chứ mà không dám nói j phải nghe cái tên kia đàm luận =))))))))))) hy vọng sau này Dung Nhi tỷ sẽ cho ca đó lên bờ xuống ruộng nha =)))))))))))))

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: