Tuyết lạc trần duyên 43

16 Th2

Edit: Nana

Beta: Panda đào hoa

Chương 43- Ở chung cùng mẹ chồng

Mẹ chồng mặc một bộ trang phục GabrielleChanel màu đen đang đứng ở trước mặt, trên người bà không biết có bao nhiêu phụ tùng rườm rà, có vẻ lại như trước ung dung đẹp đẽ quý phái, điều này làm cho tôi nghĩ tới mọi người thường nói, khí chất nếu tốt thì mặc dù có đeo kim cương giả nhìn cũng vẫn giống thật. Tôi nghĩ khi mẹ chồng tôi còn trẻ, nhất định là một vị tuyệt đại giai nhân, tuy rằng hiện tại đã năm mươi tuổi, thân thể vẫn yểu điệu, thuỳ mị như vậy, có lẽ nên dùng câu ‘Nhất cố khuynh nhân thành, nhị cố khuynh nhân quốc’ để hình dung dáng vẻ của bà cũng không đủ. Không khó nhìn ra, bề ngoài  của Nghê Giáng Trần đại bộ phận là di truyền từ mẹ, ngay cả khí chất cũng đều tương tự như vậy, cho dù có lúc tỏ ra lạnh lùng cao ngạo, ánh mắt  cũng lộ ra vẻ thản nhiên âm trầm cùng cao quý.
Bởi vì cùng mẹ chồng gặp mặt qua chỉ có một lần, lần này đến lại rất đột ngột, trong lúc nhất thời tôi có chút bối rối, đành phải ngây ngốc nhìn bà.
“Tiểu Tuyết đừng thất thần, mau mở cổng ra, mẹ đã ở trong xe ngồi hơn hai giờ rồi .” Bà tuyệt đối đã tu dưỡng rất nhiều mặt cả trong lẫn ngải , lời nói ra thực tao nhã, lại cảm giác thân thiết.
Tôi vội vàng lấy chìa khóa, trong lòng tự dưng phát run “Giáng Trần thật sự là, cũng không nói trước với tôi một tiếng, hại mẹ ở bên ngoài chờ lâu như vậy.”
“Đừng trách nó, là mẹ đến quá đột nhiên. Tiểu Tuyết a, con đừng trách mẹ, mẹ cũng không có biện pháp, mỗi lần nói muốn tới gặp các con, xú tiểu tử kia luôn ngăn trở, nói các con bận, không có thời gian tiếp đón.” Bà có chút bất đắc dĩ, sau đó lại thần bí hề hề, còn nở nụ cười đắc ý “Mẹ lần này thừa dịp nó ở Paris, liền chính mình vụng trộm đến đây, nó có không vui cũng không có cách nào……”
Tôi cười đưa bà vào nhà, cũng không biết mời bà uống cái gì cho tốt, đành phải đưa cho bà một ly nước lọc. Bà bưng ly nước lên, nhìn chung quanh đánh giá ngôi nhà: “Nơi này nha, cũng là trước khi kết hôn mẹ đã tới một lần, khi đó đang trang hoàng, sau lại Giáng Trần gọi điện thoại cho mẹ nói, phòng đều là con thiết kế cùng bố trí , thật đúng là rất có phong cách, lại có vẻ ấm áp.”
Tôi có chút áy náy cúi đầu thấp, tôi không biết Nghê Giáng Trần nói như thế nào với mẹ chồng tôi , kỳ thật là ngày đó tôi kết hôn, mới lần đầu tiên đi vào nơi này, trong nhà hết thảy đều là anh một tay xử lý.
“Mẹ, con mới từ khu huấn luyện dã ngoại trở về, mẹ xem con một thân bụi bẩn ,con đi thay đổi quần áo, mẹ trước ngồi nghỉ một chút.”
“Đi thôi, cũng không phải người ngoài gì.”
Tôi bước nhanh đi lên lâu, đóng cửa phòng ngủ lại, vội vàng thở ra một hơi, không biết mẹ chồng tôi muốn ở bao lâu thời gian, nhưng tôi có thể xác định Nghê Giáng Trần chưa trở lại, bà sẽ không đi rồi. Tôi không phải người ngại phiền toái, cũng rất nguyện ý hiếu kính người lớn, chính là, ở chung cùng một người phụ nữ cao quý như vậy tôi cảm thấy rất áp lực, huống chi người đó lại là mẹ chồng tôi.
Thay xong quần áo, tôi vừa mới đi ra cửa phòng, liền bị bà gọi vào thư phòng cách vách.
Tôi nhìn thấy bà nhìn chằm chằm vào bức tranh của Nghê Thiên Vũ ở trên tường, thần sắc ngưng trọng, thậm chí lại có chút khẩn trương:  “Bức họa này sao lại treo ở đây, nhanh đem xuống đi.”
“Mẹ, đó là bức tranh Giáng Trần rất yêu quý……” Tôi giải thích nói.
“Tiểu Tuyết con không hiểu, mẹ vừa thấy đến bức tranh này chỉ sợ tiểu bảo bối sẽ không thể xuất hiện……” Bà nói một nửa, lời tiếp theo lại nuốt trở vào, chính là bà như trước cau mày bảo tôi: “Đi, đem nó xuống, con động vào, nó không dám nói gì đâu.”
Tôi nghe lời cầm ghế dựa, đứng lên trên, đem bức tranh thật cẩn thận đưa được xuống dưới, trong lòng nói thầm , thì ra bà cũng không dám tùy tiện động vào đồ của con trai…… Nhưng là, tôi động vào, Nghê Giáng Trần thật sự sẽ không trách tôi, sẽ không giận sao?
Tôi đem bức tranh dựng ở góc tường, thần sắc của bà mới dần dần hoãn lại đây.
“Mẹ, mẹ muốn ăn chút gì không ạ? Chúng ta đi bên ngoài ăn đi.” Đây là khi tôi thay quần áo, đấu tranh tư tưởng hồi lâu, mới nghĩ ra biện pháp này, tôi cuối cùng không thể làm cho lần đầu tiên bà đến nhà phải ăn đồ ăn nhanh được.
“Mẹ thường ăn ở bên ngoài rồi, con có mệt không, nếu không con làm món gì đơn giản đủ 2 mẹ con là được, Giáng Trần đã nói yêu nhất đồ ăn con làm, mẹ hôm nay xem như có lộc ăn , cũng muốn nếm thử.”
Tôi âm thầm cắn răng, vốn không có ý định giấu diếm bà ta về trình độ nấu ăn của tôi, nhưng hiện tại không giấu diếm cũng không được, này đồ chết tiệt Nghê Giáng Trần này, khi anh nói dối những lời này có nghĩ đến ngày hôm nay không, thật không ngờ tôi cũng có ngày như thế này.
Tôi nghĩ, nói: “Mẹ, trong nhà thật lâu không người trở về, làm sao còn có nguyên liệu nấu ăn ……”
“Mẹ biết, cho nên đến trên đường mẹ đã mua rồi , ở trong xe đây, mẹ gọi lái xe đưa vào.”
“……”
Bà gọi điện thoại, một hồi lái xe liền một túi một túi đem hoa quả, rau dưa, thịt cùng hải sản, còn có những nguyên liệu nấu ăn tôi chưa từng thấy qua cũng tiến vào. Trong đầu tôi như có hai trái bom lớn nổ tung, tôi nghĩ nếu có thể hôn mê lúc này hẳn là chuyện hạnh phúc nhất……
“Lúc ban đầu khi các con kết hôn, mẹ muốn đưa Giang thẩm người giúp việc nhà mười mấy năm lại đây giúp các con, nhưng Giáng Trần như thế nào cũng không chịu, nói là không có thói quen trong nhà có thêm người thứ ba, còn nói ai làm đồ ăn cũng không ngon như con làm. Đứa nhỏ này là ông nội làm hư , các con bận như vậy, nó cũng thật không biết đau lòng cho vợ……”
“Mẹ, Giáng Trần rất thương con.” xác thực, hiện tại  mà trên người tôi có làm sao, anh đều sẽ đau chết mất.
Bà nghe xong câu nói của tôi tựa hồ thực vui vẻ, một tay lôi kéo tôi nói “Không vội mà nấu cơm, Paris hiện tại hẳn là giữa trưa mười hai giờ, Giáng Trần nhất định bận không có thời gian ngủ trưa, trước goi điện thoại cho nó, bảo nó mau chóng xong việc để nhanh trở về.”
Tôi gật gật đầu, điều này cũng đúng tâm nguyện của tôi, gần nhất là muốn anh , thứ hai có anh ở đây thì ởcùng bà sẽ đơn giản hơn.
Xem ra, tôi còn là thói quen ỷ lại anh .
Khi điện thoại gôi được, trên mặt mạ chồng liền hiện lên vẻ sủng nịch tươi cười: “Bảo bối, con đoán mẹ ở đâu?”
Quả nhiên bà vẫn kêu con mình như vậy, điều này làm cho tôi nghĩ đến Tiếu Địch, mẹ chồng cô ấy cũng gọi con là bảo bối, ngữ khí cũng không khác mấy, đều thân thiết như vậy, vậy  bên tôi cảm thấy mẹ chồng gọi vậy cũng không có gì lạ.
“Đoán không được cũng đừng phí sức cân não, mẹ hiện tại đang ở cùng Tiểu Tuyết đây.” Bà bà cười nhìn tôi một chút, lại tiếp tục nói  điện thoại “Tiểu Tuyết nào? Con bận đến ngay cả tên của vợ cũng không nhớ rõ sao? Thật ngạc nhiên nha? Uhm, mẹ đang ở nhà các con….. Làm sao có thể, mẹ thương vợ con còn không kịp, như thế nào lại khi dễ chứ…… Bảo bối, ở bên ngoài nhớ chú ý sức khỏe, mẹ cũng không để ý con có tiền đồ hay không, có làm nhà thiết kế nổi tiếng hay không, mẹ chỉ mong muốn con được khỏe mạnh, hạnh phúc……”
Khi bà cùng con trai mình nói chuyện thật ấm áp làm cho người ta không đành lòng quấy rầy, tôi liền lặng lẽ thối lui đến phòng bếp, xem xét đồ ăn. Những thứ đồ ăn kia ngay cả tên tôi còn không biết hết, nhưng chúng nó lại đều nhận được tôi, tôi thậm chí không hy vọng có thể làm ra những món ăn ngon, chỉ cần làm chín được chúng cũng đã là kỳ tích rồi……
“Tiểu Tuyết, con không cần vội……” Tôi đang đứng lo lắng , mẹ chồng cầm điện thoại cười khanh khách tiêu sái tiến vào “Con trước đừng làm , để đó cho mẹ. Giáng Trần nói muốn ăn món tủ của mẹ , nên muốn mẹ trong hai ngày này dạy con tập nấu, có hơn mười loại đồ ăn, nó lại khó tính, nếu chúng ta làm không giống nhau, nó cũng không chịu ăn. con đừng vội, mẹ sẽ từ từ dạy con…… Xem mẹ chỉ lo nói, nó muốn con tiếp điện thoại đấy……”
Tiếp nhận điện thoại từ trong tay bà, nghe thanh âm của anh “Alo, Nhạc Tuyết?” Tôi nói không ra là cảm động, hay là cảm kích, có lẽ còn có nguyên nhân khác, thật sự rất muốn ôm anh thống khoái khóc một trận. Tôi không nghĩ tới anh lại dùng phương thức này thay tôi giải vây, cũng có lẽ mẹ chồng căn bản là đoán được tôi cái gì cũng không làm được. Đem con giao cho một con dâu như vậy, nhất định lo lắng lắm, chỉ có tự mình dạy làm mấy món ăn ngon mới an tâm rời đi……
“Mẹ trước rửa đồ ăn, con đi nghe điện thoại đi, vợ chồng son xa nhau lâu, sao có thể không có chuyện riêng nói chứ.”
Tôi ngượng ngùng, nở nụ cười với mẹ chồng, liền vội mang đi ra khỏi phòng bếp, vừa nghe điện thoại, vừa đi về phòng nhủ.
“Paris thời tiết tốt không?” Rốt cụôc trốn vào phòng ngủ, tôi lại trong lúc nhất thời không biết nói cái gì cho phải, có lẽ cùng người yêu ở một chỗ, cho dù tâm sự chuyện thời tiết, cũng là một loại ấm áp, một loại hưởng thụ.
“Không tốt,” Anh trong thanh âm có chút mệt mỏi cùng ủy khuất, dừng một chút mới tiếp tục nói: “Không cùng bầu trời với em, cho dù có ánh mặt trời, cũng là ảm đạm .”
“……”
“Nhớ anh không?” Anh lại nhẹ giọng hỏi tôi, tựa hồ là sợ nói lớn tiếng không đủ để biểu đạt nỗi nhớ của anh.
Tôi gật gật đầu, lại cảm thấy chính mình thật ngốc, anh làm sao có thể thấy được chứ.
“Em nhất định đã ngốc nghếch gật đầu phải không?”
“Không có nha……” Tôi có chút xấu hổ nói sạo, sau đó hỏi anh “Mấy ngày nay ngủ được không? ”
“Ngủ không tốt, chờ anh trở về, phải dỗ anh ngủ đấy.”
“Uhm.”
“Vậy dỗ ngay bây giờ được không?”
“Được……” Tôi đồng ý xong, liền không biết nên nói cái gì .
Anh ở bên kia mang theo một chút thỏa mãn, cười lên tiếng,“Chờ anh thực hiện xong buổi trình diễn sẽ trở về, bây giờ còn khó mà nói cụ thể thời gian trở về , mẹ bên kia em không cần lo lắng, ngày mai anh sẽ bảo mẹ trở về.”
“Không cần, em muốn ở cùng với mẹ mấy ngày, thật vất vả đến được một lần, muốn gặp anh một lần, mẹ mới yên tâm trở về.”
“Anh sợ em cùng mẹ ở chung không quen.”
“Đều là người một nhà, dần dần rồi sẽ quen , đây là điều em nên làm thôi.”
“Anh không nghĩ em là bởi vì anh là mới làm vậy……”
“Vậy là bởi vì sao?”
“Bởi vì, yêu……”
Buông điện thoại tôi nghĩ thật lâu, có lẽ tình yêu của anh và tôi không giống nhau, cũng hoặc là nói, tôi cho anh quá ít .
Trở lại phòng bếp, mẹ  chồng đã nấu các món gần xong, tôi phát hiện Nghê gia mọi người thực có tài nấu nướng, đến ông nội làm đồ ăn cũng rất ngon.
Tôi cùng mẹ chồng vừa ăn vừa nói chuyện, tôi một bên khen ngợi tay nghề của bà, cũng một bên thưởng thức khoái hoạt cùng phiền não của bà. Thì ra cuộc sống của bà cũng không như ý giống như tôi tưởng tượng, bà nói bà biết Nghê Thiên Vũ trước, bọn họ cùng học chung tại học viện mỹ thuật tạo hình, bà cao hơn Nghê Thiên Vũ hai năm, nói cách khác so với Nghê Thiên Vũ lớn hơn hai tuổi, cho nên, cuối cùng gả cho chồng là Nghê Thiên Hằng. Bà nói đàn ông Nghê gia mỗi một người đều rất tuấn tú, nhưng lại đều chung tình, thâm tình, bà không muốn phụ chồng mình, cho dù không dối trá cùng giả dối, cũng kiên trì thay chồng chia sẻ công việc nặng nề…… Sau đó, bà sinh tiểu Giáng Trần, một lòng thầm nghĩ chăm sóc đứa nhỏ thật tốt, cho nên chậm rãi rời khỏi công việc kinh doanh…… Ai ngờ đứa nhỏ bảy tuổi liền bị ông nội Giáng Trần đưa đi, bà chỉ có thể yên lặng chịu đựng đau lòng, từng chuyến từng chuyến lên Bắc Kinh bôn ba thăm đứa nhỏ, bà nói bà không có lập trường phải về đứa nhỏ của mình, cũng không có thể diện, chỉ mong đứa nhỏ hạnh phúc, khỏe mạnh lớn lên, bà đã rất thỏa mãn …… Nhưng là, sau đó Nghê Thiên Vũ xảy ra chuyện, tiểu Giáng Trần liền phong bế chính mình, trừ bỏ ông nội, bất luận kẻ nào cũng khong nói chuyện, bao gồm ba, mẹ…… Thẳng đến khi nó mười bảy tuổi, chính mình vụng trộm gạt cả nhà, đi sang Pháp du học, mới gọi điện nói cho bà biết…… Mẹ chồng nói, lúc ấy bà đã rất kích động mà khóc……
Mẹ chồng còn nói, tính cách của Giáng Trần đặc biệt giống Thiên Vũ, ngay cả thái độ  đối với tình yêu đều giống nhau như đúc, chấp nhất cũng không dám theo đuổi, cho dù là đem tình yêu giấu trong ngực, cũng sẽ lo được lo mất, cảm thấy có được là một loại tội lỗi, cũng cố chấp cho rằng, sớm muộn gì cũng mất đi, cho nên bọn họ chỉ nguyện ý yên lặng mà trả giá, yên lặng quan tâm, cuối cùng sau khi mắt thấy người yêu cách mình càng ngày càng xa, bọn họ sẽ lựa chọn rời đi……
Không biết như thế nào, tôi cuối cùng cảm giác mẹ chồng cùng Nghê Thiên Vũ trong lúc đó đã phát sinh chuyện gì, lời của bà cũng làm tôi có chút sợ hãi, bởi vì tình trạng Nghê Giáng Trần hiện tại đều bị bà nói trúng rồi.

5 phản hồi to “Tuyết lạc trần duyên 43”

  1. milo 16/02/2012 lúc 22:53 #

    thanks
    truyện hay woa

  2. Kat 16/02/2012 lúc 23:05 #

    Chi Tuyet duoc dip tam su voi me chong that tot nhi , hieu duoc chong minh hon ! Thanks em !

  3. cunbong 17/02/2012 lúc 09:34 #

    thank nàng
    mong rằng ở gần mẹ chồng chị tuyết sẽ hiểu và yêu anh trần nhìu hơn

  4. Thanh my 17/02/2012 lúc 13:36 #

    Có cảm giác mẹ chồng này thật tuyệt vời.
    Thanks các nàng nhé.

  5. Kat_Tran 11/09/2012 lúc 23:41 #

    Chỉ như vậy liền xong rồi? Bao nhiêu thương tổn cũng liền tha thứ dễ dàng như vậy, rốt cuộc anh phải yêu cô đến bao nhiêu mới có thể tha thứ như thế?

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: