Tuyết Giáng Trần Duyên 2.2

27 Th10

Edit Phù Dung đào hoa

Chương 2.2

Đúng rồi, Nhạc Vũ đã đi nơi nào, tại  sao tôi tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng của cô ấy? Có lẽ cô ấy đang muốn né tránh  tôi, thật ra tôi chưa từng thật sự  trách cô ấy.  Bởi vì từ nhỏ tôi đã thiếu cô ấy rất nhiều, thậm chí  đoạt đi tình thương của cha mẹ vốn nên thuộc về cô ấy.  Hôm nay tôi suy nghĩ rất nhiều, hy vọng  có để nhận được lời chúc phúc của cô ấy, cho dù  một câu cũng tốt. Nhưng từ hôm qua cô ấy đã không thấy tăm hơi…..

Cuối cùng cũng không biết là phong tục gì nữa, tôi bị Nghê Giáng Trần ôm ra khỏi cửa  ngôi nhà đã dưỡng dục tôi hai mươi bảy năm.Taycủa tôi cứng ngắt vòng quanh cổ của anh ấy, mặt hơi  nóng rực.  Thật may mắn, anh ấy cũng không nhìn tôi, chỉ lo làm chuyện của anh ấy nên làm, tôi ở trong vòng tay anh ấy có lẽ  đối với anh ấy mà nói cũng chỉ là một vật phẩm mà thôi….

Trong nháy mắt khi tôi ngồi vào trong xe hoa kia, tôi đã nhìn thấy Nhạc Vũ.  Cô ấy đứng  dưới tàng cây phủ đầy tuyết  trắng ở xa xa, nhìn có vẻ gầy yếu, thậm chí tôi có cảm giác mình có thể nhìn thấy được nước mắt trên mặt cô ấy, đó là do  cô ấy đang lưu luyến tôi sao? Hay có lẽ còn  gì khác nữa….

Lễ kết hôn diễn ra thật long trọng, ngoại trừ những đồng đội  trong nhóm của tôi, còn có nhóm thủ trưởng đều  tới chúc mừng tôi.  Còn Nghê Giáng Trần ở bên kia, phần lớn đều là người cùng giới và bạn bè trong nghành giải trí, tôi cảm thấy may mắn những đồng đội nữ của tôi có vẻ e lệ  và cao quý, các cô không ở trong trường hợp không thích hợp này chạy theo những ngôi sao sáng chói  trong nghành điện ảnh   để gây  chú ý.  Các cô ấy dùng hành động, không một tiếng động nói cho tôi biết là họ thật lòng đến chúc tôi hạnh phúc. Tôi vui mừng cũng kêu ngạo vì các cô ấy.

Rất nhiều người cảm thấy kỳ lạ, vì sao cha mẹ của Nghê Giáng Trần cùng ông ngoại làm quan lớn kia chưa tới, không biết có phải là do không hài lòng  với cuộc hôn nhân  hay với con dâu này  sao? Thật ra  không phải như vậy, đây là do Nghê Giáng Trần kiên quyết , hôn nhân của chúng tôi là của lớp người trẻ tuổi, tôi cũng không thật sự muốn đi vào thế giới của anh ấy và nhà của anh ấy, anh ấy hiểu rõ tôi ở điểm này, vì vậy tôi mới chọn anh ấy làm chồng của mình.

Gần đây làm theo  lễ nghi , trước khi kết hôn chúng tôi đi  đến Bắc Kinh một lần để  thăm hỏi ông ngoại của anh ấy, và  cha mẹ của anh ấy nữa.  Tôi phát hiện gia đình của anh thực dân chủ, những người trưởng tộc đều rất hiểu biết, nhất là ông ngoại của anh ấy, ông đặc biệt khôi hài, khi Nghê Giáng Trần ở chung với ông ngoại thì giống như là bạn bè vậy.

Buổi tối kia khi chúng tôi ra về, ông ngoại kéo tay  nói với tôi, nhà họ yêu quý  nhất là cháu đích tôn bảo bối duy nhất này của ông, hy vọng chúng tôi có thể răng long đầu bạc.  Đây là lời chúc phúc của ông và cũng là lời  nhắc nhở khiến trong lòng tôi cảm thấy hơi bị áp lực.

Bận rộn  một ngày cuối cùng  xong, tuyết ở ngoài cửa sổ vẫn bay xuống không một tiếng động, khiến đêm tối bị nhuộm  thành một màu trắng.

Sau khi tắm rửa xong, không biết vì sao tôi thay một bộ quân trang cũ mang từ nhà theo, tại hoàn cảnh xa lạ ở đây, có lẽ chỉ có nó mới có thể mang đến cho tôi  cảm giác an toàn. Nói thật tôi thực bàng hoàng và sợ hãi, không biết nên làm  thế nào đối mặt với cuộc sống hôn nhân trong tương lai của tôi, tuy rằng tôi biết những trí nhớ về Giang Triềm đều nên chấm dứt trong hôm nay, nhưng tôi làm không  được, vì vậy lúc đối mặt với Nghê Giáng Trần, tôi có một nỗi áy náy và bất an thật sâu, tôi thậm chí hy vọng anh ấy cũng giống như tôi, trong lòng cũng nghĩ về một người phụ nữ anh ấy  đã từng yêu.

“Đang nghĩ  gì vậy? Em muốn mặc thành dạng này đi ngủ sao? Hay là  đêm tân hôn của quân nhân, có lễ nghi đặc biệt gì huh?

Nghê Giáng Trần mặc áo ngủ trắng tinh, tóc ướt sũng từ phòng tắm khác đi ra, một mùi hương thơm ngát tự nhiên sau khi tắm rửa cách tôi càng ngày càng gần, tôi cảnh giác lui về phía sau.  Anh ấy trong trí nhớ gần đây của tôi, ôm tôi từ lầu hai xuống xe hoa, đó là mùi hương tự nhiên nhè nhẹ….Nhưng hiện tại anh ấy với vạt áo hé mở lộ ra một vòm ngực màu ngà voi rắn chắc, còn có vẻ tươi cười nhàn nhạt bên môi anh ấy, với tôi mà nói đều là một loại sợ hãi. Tôi phát hiện tố chất quân nhân ngày thường của tôi  lúc này hoàn toàn biến mất không thấy.  Xem ra tôi không thể thích ứng với vòng tay ôm ấp của người đàn ông, thật sự không được…

“À….em đang khẩn trương gì vậy? Nghe Giáng Trần lộ vẻ cười cợt, đi qua trước người tôi. Anh ấy đi đến trước tủ rượu, không hề quan tâm rót một ly rượu, hướng về tôi ý bảo “ Muốn uống một chút không?”

Nhìn thấy tôi lắc đầu, anh ấy cũng không ép, tự mình uống một hớp, cúi đầu không biết đang thưởng thức cái gì. Một lúc lâu, anh ấy mới nói nhàn nhạt “ Em coi  anh thành người nào vậy? Em nghĩ rằng anh và em sẽ miễn cưỡng một người trong lòng có  một người đàn ông hay phụ nữ khác sao?”

Đúng vậy anh ấy sẽ không làm như vậy, trên người anh ấy luôn có một vẻ cao ngạo cao  cao ở trên  trong trẻo nhưng lạnh lùng, từ nhỏ đến lớn đều như vậy.

Đêm đã khuya Nghê Giáng Trần dường như đã ngủ  say.

Còn tôi, tuy rằng mệt mỏi cả ngày, nhưng tại sao  không có cách nào đi vào giấc ngủ.  Đây là lần đầu tiên tôi cùng một người đàn ông  nằm trên một chiếc giường, đây là tầng ba của biệt thự, phòng ngủ nhiều như vậy nhưng  tôi không hiểu vì sao  anh ấy muốn kiên trì làm như vậy, anh ấy chỉ thản nhiên nói với tôi, mới cưới mà ngủ riêng sẽ có điềm xấu.  Tôi không tin  anh ấy là  loại người   mê tín như vậy.

Nằm một lúc lâu, trời đã gần rạng sáng, nhưng tôi  lại cảm thấy càng thêm tỉnh táo.  Nhưng khi ngủ say anh ấy cách tôi càng ngày càng gần, không biết từ khi nào thì dường như tựa hẳn  trên thân thể  tôi. Tôi không dám cử động, cũng không phải sợ đánh thức anh ấy, mà là sợ  khi anh ấy tỉnh lại, tôi không biết đối mặt sự xấu hổ này như thế nào. Tôi thật cẩn thận nâng một bàn tay lên, sờ sờ áo quần quân nhân trên người, cùng những lệnh bài nhỏ và  huân chương cứng rắn trên mặt quân trang, trong lòng có chút an ủi….

Cho đến khi trời gần sáng, tôi mới cảm thấy  buồn ngủ, dần dần ý thức bắt đầu trở nên mơ hồ. Tôi cảm giác mình đang nằm mộng, trong mộng Giang  Triều không xuất hiện, mà là một bóng dáng khác,  đó là Nghê Giáng Trần.  Anh ấy chậm rãi vuốt  tóc tôi, rất nhẹ, thật dịu dàng, tôi dường như còn nghe được anh ấy nỉ non cái gì “ Nhạc Tuyết, lúc em cần tự do, nhất định phải nói cho anh biết,  mọi thứ anh  đều đã cho em, bao gồm cả mạng sống của anh…”

Ý thức của tôi càng ngày càng trầm xuống…

Không biết đã ngủ bao lâu, gió nhè nhẹ thổi lên giường, hôm nay là ngày huấn luyện bắn bia.  Ở sân bắn, những bạn đồng đội của tôi đều thể hiện thành tích tốt,  với tôi dường như xảy ra vấn đề bắn không trúng tiêu  điểm, liên tiếp mấy phát đều bắn không trúng bia, tôi sốt ruột dùng hết toàn lực nắm chặt cây súng  trong tay…

Đột nhiên, một thân thể mạnh mẽ hướng thân thể của tôi đè  xuống, khủy tay  cơ bản bị tay kia dùng sức nắm chặt.  Cảnh giác của một quân nhân khiến tôi đột nhiên mở mắt, phát hiện Nghê Giáng Trần đang  ghé vào trong lòng tôi, cằm anh ấy đè nặng trên vai trái của tôi, không ngừng thở dốc……

Tôi không kịp tự hỏi, chỉ cảm thấy tay kia bị anh ấy nắm, dần dần có cảm giác dính dính ướt át, giống như từ vải  truyền đến, còn trong tay của tôi dường như có thứ gì  đó cứng rắn…

Tôi rốt cuộc đang làm gì, tôi bị đánh thức, nhưng tay tôi   lại không có cách nào rút ra khỏi  tay anh ấy .  Mà ngày thường Nghê Giáng Trần cao ngạo như vậy, lúc này lại giống như một đứa nhỏ bất lực, thân thể không ngừng run rẩy, cầu xin tôi đừng nhúc nhích..

Một lúc sau, anh buông vòng tay ôm  ra, sửa lại dáng vẻ cầu xin vừa rồi.  Anh ấy hung hăng gỡ tay tôi quăng ra, quát lớn.  “ Quân nhân của các cô ở trong đêm tân hôn tiếp đón chồng của mình như vậy sao?”

Tôi không dám thở mạnh, cho đến khi Nghê Giáng Trần phẫn nộ đi ra khỏi phòng ngủ, tôi mới nhẹ nhàng thở ra.

Đối với người luôn luôn không buồn không vui như Nghê Giáng Trần mà  lại tức giận, anh ấy đã  thật sự  tức giận rồi…

12 phản hồi to “Tuyết Giáng Trần Duyên 2.2”

  1. hoa hồng nhung 27/10/2011 lúc 07:21 #

    tem:))
    ss ơi hai người mới đầu lạnh nhạt quá, ko hiểu sao lại thành ra thế này:)
    em đợi tới 10 chap sau để xem đột biến :))hihi

  2. tiểu nguyệt nguyệt 27/10/2011 lúc 08:48 #

    là sao tỷ tỷ khúc cuối em đọc chả hiểu gì hết @@ “trog tay có cái gì cứng rắn.” là sao ạ, sao đang bắn súng thì lại có anh Trần xuất hiện a???

  3. Phong Văn 28/10/2011 lúc 02:46 #

    Thanks tỷ. Tr hay mà ít ng đọc vậy? Mớj đầu m ko hy vọg lắm nhưng đọc lạj thấy hấp dẫn, nhất là c này, nỗj buồn, băn khoăn của nữ9, vs sự bất lực của Giág T huynh làm m xúc động, mà từ “huh” hơj gây mất cảm hứg, thay bằg “à” hợp hơn hok tỷ đào hoa? ^^

    • Phù dung đào hoa 28/10/2011 lúc 03:07 #

      Đúng rồi muội, khúc sau hay và cảm động, có lẽ mọi người chưa đọc tới tr này nên ít ng comt, có lẽ tại tỷ quen nói ở ngoài vậy , tỷ sẽ chú ý thay bằng à cho khỏi gây mất cảm hứng, nhiều khi quen miệng rồi ko để ý đó muội

  4. getsmart 28/10/2011 lúc 16:27 #

    hehe tks ss nha. truyện hay ghê mà soa ít người đọc wa hjx

  5. Danisa 29/11/2011 lúc 00:51 #

    Hay từ chap đầu lận mà. Cám ơn nhé Phù Dung Đào Hoa.

  6. langthangkt 29/12/2011 lúc 17:54 #

    hahahahahaha ………… chết cười với đoạn cuối …… thiệt tình mờ ……
    Thanks chủ nhà

  7. cunbong 11/02/2012 lúc 20:16 #

    mới đọc một được 1 ít nên mình ko hiểu lắm
    nếu ko yêu nhau sao 2 người lại kết hôn

  8. Thiencuc 02/03/2012 lúc 02:44 #

    Không thích NT ở đoạn này lắm, đã quyết định lấy NGT mà đêm tân hôn mặc đồ quân nhân và đối xử với chú rễ như vậy
    Cám ơn

  9. haewoonjin 10/03/2012 lúc 12:46 #

    ấy da
    chuyện gì thế nhỉ

  10. ELYSSES 18/03/2012 lúc 09:15 #

    cai gi cung phai tu tu chu moi nguoi!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: