Vô diệm vương phi 83

25 Th10

Edit: Star.mimi

Beta hoahongnhung & phu dung dao hoa

Chương 83- Trở về

“Nương nương, nương nương. . . Rốt cuộc người bị  sao vậy?” Lục Nhi nhìn vẻ bối rối rõ ràng trên gương mặt Tây Nhi cảm thấy có chút hoài nghi, nàng tiến lên, nhỏ giọng gọi  Lăng Tây Nhi.

“Ngươi đi ra ngoài trước đi. . . Khi vương gia trở về, mời hắn tới chỗ của ta trước. . . Ta có lời muốn nói với hắn!” Nàng thở phào nhẹ nhỏm một hơi, miễn cưỡng cười nói.

“Dạ, nương nương, vậy Lục Nhi xin cáo từ!” Lục Nhi lui xuống, Lăng Tây Nhi giống như một con rùa đen rút đầu dùng chăn bao  lấy thân thể, nàng đột nhiên có chút sợ hãi, có lẽ hôm nay, đối với Đoạn Tuấn Mặc Nhiên, nàng không thể thoải mái phất tay  chào tạm biệt nữa rồi, nàng ở thời cổ đại này, cả  đời này sẽ cùng hắn có liên hệ rất lớn rồi!

Trong hoàng cung, không khí Tết âm lịch  cũng tương đối náo nhiệt, các cung nữ thái giám bận rộn đem hoàng cung trang trí đổi mới hoàn toàn, trên mặt mỗi người cũng  tràn đầy vẻ tươi cười  vui vẻ. Tâm tình của  Đoạn Tuấn Mặc Nhiên rất  tốt bước đi thong thả,  nhàn nhã  rảo bước tiến vào thư phòng của Đoạn Tuấn Mạc Bắc, khóe môi không tự chủ nhếch lên, mang theo nụ cười như có như không, không dễ dàng phát hiện ra.

“Hôm nay tâm tình của ngươi không tệ?” Đoạn Tuấn Mạc Bắc phất tay một bảo  thái giám lui ra ngoài, đảo mắt tỉ mỉ đánh giá Đoạn Tuấn Mặc Nhiên.

“Phải không?” Hắn nhàn nhạt mỉm cười, ngồi xuống chiếc ghế tròn bằng gỗ lim bên cạnh .

“Thân thể khôi phục như thế nào rồi?” Đoạn Tuấn Mạc Bắc nhướng nhướng mày, đối với nét mặt đang cười nhẹ cảm thấy có chút hoài nghi,  thật sự là tâm tình tốt hiếm có, có phải nên thừa dịp hắn đang cao hứng, đem nhiệm vụ khó giải quyết  giao cho hắn làm..

“Nếu như ta nói không  tốt, ngươi có tin  không?” Hắn liếc xéo Đoan Tuấn Mạc Bắc, khóe miệng mang theo nụ cười châm chọc  , trong lòng của Đoạn Tuấn  Mạc Bắc   nghĩ cái gì, hắn dĩ nhiên hiểu một cách  rõ ràng.

“Nếu thân thể đã hoàn toàn địa khôi phục, không bằng. . .” Đoạn Tuấn Mạc Bắc chậm rãi mở miệng.

“Trước mười lăm tháng giêng, tất cả không cần  bàn nữa!” Hắn phất tay một cái, đây là thời gian hắn dành cho mình và Tây Nhi, ai cũng đừng nghĩ muốn chiếm lấy.

“Tại sao muốn sau mười lăm tháng giêng? Nếu như trẫm không  nhớ lầm, ngươi ở trong thành mừng ngày lễ năm mới  . . .” Đoạn Tuấn Mạc Bắc nhướng nhướng mày.

“Rất ít sao? Hôm nay không giống, ta muốn tham gia dạ tiệc tối mừng năm mới trong cung !” Hắn cười càng thêm  lạnh nhạt, trong ánh mắt hiện lên một vẻ toan tính khiến người khác đoán không ra.

“Tham gia tiệc tối?” Đoạn Tuấn Mạc Bắc vỗ vỗ đầu của mình, hắn không  nghe lầm chứ? Những năm trước đây, Đoạn Tuấn Mạc Nhiên chính là vì những lễ tiết rườm rà  trong cung mới kiên trì không ở trong cung lễ mừng năm mới !

“Đúng, ngươi không  nghe lầm!” Hắn chớp chớp đôi mắt to đen láy, nét mặt đang cười nhẹ   đột nhiên trở nên nghiêm túc: “Thần đệ dâng tấu chương lên  hoàng thượng  không biết hoàng thượng. . .”

“Hử?” Đoạn Tuấn Mạc Bắc lôi tấu chương ra, càng thêm cẩn thận nhìn một lần: “Ta đã xem qua nhiều lần, nhưng mà. . .”

“Có khó khăn gì?” Mặt hắn không chút thay đổi mở miệng.

“Nếu giảm miễn thuế má sẽ làm cho quốc khố trống rỗng. . .”

“Hoàng thượng, mọi việc đều lấy…..làm gốc, nước lấy dân làm gốc, dân lấy áo cơm làm gốc, lấy việc mưu cầu áo cơm làm gốc. Thần đệ cho rằng, Thiên Địa Thịnh  xuất hiện chỉ là một kết quả, nguyên nhân thật sự  là triều đình, dưới tình huống như vậy, sẽ phải lấy việc  ‘ an dân’ làm chủ, chính là muốn trấn an nhân dân, an dân sau chính là làm lòng   dân yên ổn, chính là muốn tạo thuận lợi cho nông dân cùng sản xuất nông nghiệp, chia đều ruộng đất, khuyến khích khai hoang, cải cách thuế má, miễn giảm thu tô, khuyến khích tăng vụ mùa, không theo vụ mùa, lập thêm nhiều khu dân cư, khởi công xây dựng thuỷ lợi khiến cho nông dân nhận được sản xuất  sinh lợi, khôi phục phát triển nông nghiệp sản xuất , trong đó giảm miễn thuế má là phương pháp xử lí trực tiếp thích hợp  nhất, để cho phần lớn nhân dân có lòng tin đối với triều đình chúng ta  , mọi người mới có bình tâm tập trung vào  chuyện sản xuất, cũng là biện pháp được lòng dân   tốt nhất, hơn nữa vùng  Giang Nam bị khô hạn, cuộc sống dân chúng khó khăn, triều đình chọn lựa biện pháp này nhất định sẽ khiến  lòng người vui sướng” Đoạn Tuấn Mạc Nhiên kiên trì không nhượng bộ, hắn vẫn tiếp tục nói: “Về phần quốc khố, có lẽ sẽ căng thẳng một thời gian ngắn, có thể tận lực giảm bớt chi tiêu.”

“Nếu thế, thì cũng chỉ có thể làm như vậy!” Đoạn Tuấn Mạc Bắc trầm ngâm hai giây rồi  gật đầu.

“Hoàng thượng anh minh! Thần đệ xin cáo lui!” Thấy mục đích đã  đạt được Đoạn Tuấn Mạc Nhiên chấp  tay cáo từ.

“Aizz, hoàng đệ, thời gian vẫn còn sớm, ngươi không cần phải gấp gáp, trẫm còn có chút chuyện muốn trao đổi với ngươi !” Đoạn Tuấn Mạc Bắc cười ha ha, tiến lên thân mật khoác bả vai của Đoạn Tuấn Mạc Nhiên, giống  như kiểu huynh đệ trong những gia đình bình thường.

“Nếu như là về chuyện của Mộng Nhan, xin đừng mở miệng!” Mí mắt cũng không thèm chớp một cái, cho dù là  hoàng thượng cũng không nể tình.

“Thập Lục đệ, ngươi biết  không, nếu người  quá thông minh. . .” Nụ cười xấu hổ trên mặt  cứng tại chổ, Đoạn Tuấn Mạc Bắc nhẹ nhàng nhăn mặt nhíu mày

“Sẽ làm cho người ta chán ghét!” Hắn nói xong, đưa mắt nhìn xem “Ta vốn đã khiến người  chán ghét, nếu hoàng thượng không sợ tương lại Mộng Nhan  biến thành gái lỡ thì không ai muốn, thì cứ việc đưa nàng vào  vương phủ!” Hắn nhàn nhạt  mở miệng, thuận tiện gỡ  cánh tay của hoàng thượng bỏ xuống .

“Chẳng lẽ  không có  cách thương lượng nào sao? Đàn ông ba vợ bốn nàng hầu  là chuyện  rất bình thường, huống chi ngươi là Vương gia, nếu như ngươi thật lòng thích Lâm Y Y, Mộng Nhan có thể kiêu ngạo, nàng làm thiếp, một chuyện nhưng tiện cả đôi đường, ngươi có thể có  được một công chúa tựa như tiên nữ, trẫm lại có thể hướng hoàng nãi nãi báo cáo kết quả công tác. . .” Đoạn Tuấn Mạc Bắc tận tình khuyên bảo một lòng muốn Đoạn Tuấn Mạc Nhiên tiếp nhận công chuá Mông Nhan.

“Hoàng thượng, lúc cưới Lâm Y Y làm vợ, người đã đáp ứng qua, chỉ một lần này, lần sau sẽ không viện lí lẽ này nữa, người muốn đổi ý sao?” Hắn lười biếng giương mắt, không nhanh không chậm mở miệng.

“Không phải là trẫm muốn đổi ý, là Mộng Nhan không chỉ nhắc với trẫm một lần, nàng thích ngươi, ngưỡng mộ ngươi, muốn. . .” Đoạn Tuấn Mạc Bắc có chút sứt đầu mẻ trán, hơi  tức giận nhìn chằm chằm Đoạn Tuấn Mạc Nhiên.

“Hoàng thượng nên  nghĩ biện pháp khiến  Mộng Nhan hết hy vọng thì thực tế hơn!” Hắn nhàn nhạt  mở miệng, chậm rãi đi hướng ra ngoài.

“Ngươi chắc chắn  không cần Mộng Nhan sao?” Đoạn Tuấn Mạc Bắc chưa từ bỏ ý định hỏi tới.

“Xác định cùng với khẳng định!” Lời nói lạnh lùng tà mị từ xa xa truyền tới, Đoạn Tuấn Mạc Bắc thất vọng   trở về ngồi ở trước Long án, hắn khẽ thở dài một hơi, chậm rãi ngoái đầu nhìn lại: “Hoàng nãi nãi, hiện tại người  nghe được rối đó? Không phải là trẫm bất hiếu, không quan tâm  chuyện tình của Mộng Nhan biểu muội, Thập lục hoàng tôn của người không cũng không nể tình!”

Gương mặt già nua lạnh lùng, Hoàng Thái Hậu được thái giám dìu từ bên cửa thư phòng  đi ra, trong ánh mắt tràn đầy vẻ không vui: “Đều là tại ngươi, ban đầu để cho hắn cưới cái gì  con gái của võ lâm thế gia, cưới lập tức, cùng lắm chỉ là  vợ lẽ mà thôi, ngươi lại còn đáp ứng hắn một điều kiện hết sức  vô lý  , hiện tại ngươi nói Mộng Nhan phải làm sao bây giờ?” Giọng của Hoàng thái hậu lạnh lùng nói, hầm hừ ở trên ghế phượng ngồi xuống.

“Trẫm đã đem biện pháp duy nhất nói cho biểu muội rồi , nhưng mà biểu muội. . .” Không hăng hái tranh giành, đi thời gian suốt mấy tháng  , người cũng còn không gặp được vài lần, rốt cục thật vất vả gặp mặt, còn bị người tát một cái đuổi đi ra ngoài!

“Mộng nhan cũng là  bị quỷ làm mê mẩn tâm hồn, Vương gia này cũng không phải chỉ một mình hắn, tại sao lại đi coi trọng tên tôn nhi bất hiếu chứ! Nếu như không phải là Mộng Nhan đòi  chết đòi  sống. . . Không bớt lo, mỗi người đều làm người khác lo lắng như vậy!” Bà không kiên nhẫn vỗ đầu ghế  phượng, ánh mắt trở nên kích động.

“Hoàng nãi nãi, coi chừng  thân thể!” Đoạn Tuấn Mạc Bắc nhẹ nhàng thở dài, chính là, ngoại trừ  Đoạn Tuấn Mac Nhiên ra, nếu tùy tiện coi trọng người nào đó, chỉ cần một đạo thánh chỉ ban ra, ngay cả có ba trăm lão bà thì tất cả cũng đều phải ngoan ngoãn biết điều mà tránh đường, nhưng mà hết lần này tới lần khác lại coi trọng một người khó khăn nhất như vậy !

“Hừ, ta cũng sắp  bị hắn làm tức chết rồi, còn muốn thân thể thì có ích  gì!” Hoàng thái hậu vừa nói, không kiên nhẫn đứng lên, lại đột nhiên khụy  xuống, sắc mặt tái nhợt.

“Hoàng nãi nãi, người. . .” Đoạn Tuấn Mạc Bắc vội vàng tiến lên đỡ, cũng sai người truyền ngự y tới.

Trong tẩm cung của  Hoàng thái hậu, sau khi  ngự y cẩn thận tỉ mỉ xem bệnh, rồi cung kính lui ra ngoài, sau đó quỳ trước mặt Đoạn Tuấn Mạc Bắc.

“Hoàng thái hậu rốt cuộc là bệnh gì?” Đoạn Tuấn Mạc Bắc không kiên nhẫn nhìn ngự y.

“Hoàng thượng, là ruột quặn đau, bệnh tình  đột phát, uống mấy thang thuốc sẽ khỏi hẳn!” Trương ngự y quỳ trên mặt hơi  run rẩy.

“Đang tốt lành, sao ruột lại quặn đau được?”

“Có thể là ăn uống không hợp. . .” Trương ngự y thấp thỏm mở miệng.

“Người đâu, đem thái giám chịu trách nhiệm ăn uống  của Hoàng thái hậu đem ra chém!” Sắc mặt của  Đoạn Tuấn Mạc Bắc phát lạnh, lạnh lùng nói.”Dạ!” Tả hữu tuân lệnh, thái giám kia còn không có la hai tiếng oan uổng thì đã bị người lôi ra ngoài.

“Hoàng thượng!” Thái hậu giãy dụa  ngồi dậy, hiện tại bà đã khỏe hơn  rất nhiều, mặc dù sắc mặt vẫn còn hơi  tái nhợt.

“Hoàng nãi nãi, người yên tâm, thân thể không có gì đáng ngại, chẳng qua là ruột quặn đau!” Đoạn Tuấn Mạc Bắc bước tới, đỡ Hoàng thái hậu đứng lên.

“Hoàng thượng muốn thật quan tâm thân thể của hoàng nãi nãi người, vậy thì đem chuyện tình của Mộng Nhan giải quyết đi! Hoàng thượng, ta bất kể ngươi dùng biện pháp gì, Mộng Nhan nhất định phải gả cho Đoạn Tuấn Mạc Nhiên!” Bà  khẽ thở dài một hơi rồi nói.

“Hoàng nãi nãi, người đây không phải là. . .” Làm khó hắn sao! Đoạn Tuấn Mạc Bắc cau mày thật chặt.

“Làm sao, ngươi không đáp ứng sao?”  Ánh mắt Hoàng thái hậu đột nhiên trở nên nghiêm nghị.

“Tốt, trẫm đáp ứng, người cứ yên tâm nghỉ ngơi, trẫm sẽ nghĩ biện pháp. . .” Nói thì nói như vậy chứ  tính tình của Đoạn Tuấn Mạc Nhiên. . . Hắn khẽ thở dài một hơi, xem ra không dùng tuyệt chiêu thì không không xong rồi, nếu không có cách nào dao động Đoạn Tuấn Mạc Nhiên , vậy thì từ trên người Lâm Y Y  tìm lối thoát vậy!

Đoạn Tuấn Mạc Nhiên nhàn nhã bước đi trở lại vương phủ, đã bị cỗ xe ngựa to lớn  trước phủ hấp dẫn tâm mắt, vòng quanh xe ngựa quay một vòng, biểu tình  trên mặt   đột nhiên trở nên nghiêm  trọng.

“Gia, người đã trở về phủ!” Quản gia cung kính hành lễ, hắn nhưng lại giống như không có nghe thấy, gương mặt tuấn tú lạnh lùng đi vào trong.

“Vương gia, Vương gia, người rốt cục trở lại, nương nương đã phái người tới hỏi người mấy lần rồi. . .” Vừa vào trước viện, Lục Nhi liền đuổi kịp, giọng nói thấp thỏm không yên mở miệng.

“Nói với nàng, ta có khách, một lúc ta sẽ đi qua!” Hắn thờ ơ mở miệng, ánh mắt lạnh như băng  thẳng tắp bắn về phía thiên sảnh, rốt cuộc đã tới, tới vừa đúng lúc

***

Trong đại sảnh, Lâm Kiếm Hồng với dáng vẻ  phục tùng còn thái độ thì rất  nghiêm trang và cung  kính , trong khi đó  Lâm Y Y không ngừng xoa xoa khăn tay, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo nàng không hề  nắm chắc chút nào,  còn ánh mắt và nét mặt của Lâm Thế Vinh và  Lâm phu nhân thì đang  lo lắng  tới cực điểm.

” Hồng Nhi , ngươi xác định Vương gia đã biết chuyện gả thay này sao? Có phải là ngươi. . .” Lâm Thế Vinh nhìn qua   Lâm Kiếm Hồng thấp giọng nói, sau đó ánh mắt chuyển qua  nhìn Lưu An đang đứng bên cạnh, dường như có vẻ gì đó nhưng  ông lại không biết có gì  không đúng. . .

“Dạ!” Lâm Kiếm Hồng nhỏ giọng nói, âm thanh nặng nề tiết lộ tâm trạng trầm trọng của hắn.

“Nhưng  lần trước vẻ mặt của Yên Chi  không phải hoàn toàn  không chê vào đâu được  sao?” Lâm Thế Vinh vẫn chưa từ bỏ ý định tiếp tục hỏi.

“Cha, nghĩ con sẽ dối người  sao?” Lâm Kiếm Hồng chuyển tầm mắt  về phía ông, ánh mắt lạnh như băng.

“Nếu Vương gia đã biết chuyện này, nhưng tại sao vừa rồi lại không  truy cứu, con  cần gì phải nhất định  kiên trì đón Yên Chi  trở về?” Lâm Thế Vinh khẩn trương lau một lớp mồ hôi lạnh, vừa bước vào  vương phủ trang trọng nghiêm túc này, trong tim của ông cảm thấy  có điềm  không tốt  .

“Cha, người  không cần sợ hãi, thật ra thì Đoạn Tuấn Mạc Nhiên chỉ  một mực muốn gạt chúng ta mà thôi!” Lâm Kiếm Hồng cười lạnh một tiếng, ánh mắt liếc xéo Lưu An đang đứng cách  đó không xa!

“Gạt chúng ta? Con  muốn nói gì ?” Lâm Thế Vinh một lần nữa hoài  nghi nhìn Lưu An một cái, kể từ khi bước vào cửa Lưu An cũng không hề nói gì, chẳng qua chỉ  ân cần tiếp đón bọn họ, nhưng khi vừa nói đến chuyện quan trọng , hắn lại bắt đầu pha trò.

“Hắn không phải là Đoạn Tuấn Mạc Nhiên! Đoạn Tuấn Mạc Nhiên  thật sự là một  người khác!” Lâm Kiếm Hồng thấp giọng nói, một câu nói làm cho nét mặt già nua của Lâm Thế Vinh không khỏi biến sắc, “Ý của con  là. . .” Thì ra là như vậy, thì ra là như vậy, ông  lạnh lùng  liếc  Lưu An một cái, trách không được khi ông gọi  Lưu An  là con rể cho thỏa đáng nhưng Lưu An chẳng qua chỉ  cười nhạt mà thôi, không trách được Lưu An lần nữa lấy cớ bận việc, không muốn cùng bọn họ đối mặt rõ ràng, thì ra là như vậy!

Lâm Thế Vinh đứng lên, vừa muốn tiến đến,  thì đã có một  thiếu niên khoảng   mười tám mười chín tuổi từ  đại sảnh đi tới, dung mạo tuấn tú, hai mắt thật to, đen long lanh   có thần, nhưng trong  mắt lóe lên vẻ  lạnh lùng mãnh liệt  , lạnh lùng và  lạnh lẽo giống như tảng  băng hàng vạn năm,  sống mũi thẳng tắp, cái miệng nhỏ nhắn hồng tươi, bởi vì đang nhếch  lên khiến  hai bên khóe môi khẽ trễ  xuống  , vừa có  vẻ  cao ngạo vừa quật cường,  đắc ý, trầm ổn như núi , nhưng lại giống như biển cả mênh mông, cũng  giống như loài rắn đuôi chuông ác độc vô tình. Dáng người thon dài hiên ngang không tương xứng với tuổi tác, vừa thanh cao lại  vừa lộ ra vẻ cương quyết khiến người  khó có thể nắm bắt được , cả người toát ra  khí thế  bá chủ làm lòng người không dám khinh thường. Toàn thân hắn đang mặc một bộ quần áo màu vàng óng ánh mà chỉ có hoàng tộc mới có thể mặc, tấm đai lưng màu vàng rộng làm phô  bày ra thắt lưng thon của hắn, mặt trên có khảm  một miếng  ngọc bội huyết long, chân đi giày màu vàng, tóc dài đen như mực  tùy ý  lấy một  sợi dây  màu vàng buộc lại, hai bên  mặt chừa lại một lọn tóc, càng hiện lên vẻ tà mị và cuồng vọng.

Hắn đi vào, chậm rãi nhìn quét qua  mọi người một cái, không hề nói một lời  liền ngồi vào ghế chủ tọa, hai tròng mắt  sáng  tràn đầy sự không kiên nhẫn và vẻ lạnh băng.

“Tiểu Tuấn tử?” Lâm phu nhân thất thanh kinh ngạc la lên, bà đối với  đối tượng cùng Yên Chi làm chuyện xấu dĩ nhiên có ấn tượng sâu sắc, nhưng lại có điểm không giống, ngày đó  tiểu Tuấn Tử chính là một gã sai vặt hèn mọn, luôn  sợ đầu sợ đuôi, nói cũng không dám nói nửa câu,   hiện tại  bà tỉ mỉ đánh giá hắn, nhưng trong bụng lại không dám khẳng định .

Mơ hồ hừ lạnh  một tiếng, vẻ không kiên nhẫn trong   ánh mắt Đoạn Tuấn Mạc Nhiên nhanh chóng tăng vọt, tiểu Tuấn tử, là để cho những người này có thể gọi hắn sao?

“Càn rỡ , thấy Vương gia còn không hành lễ?” Lưu An thấy Đoạn Tuấn Mạc Nhiên đi vào ngồi ở vị trí chủ tọa, tự nhiên hiểu rõ  Vương gia đã không muốn mình giả mạo nữa, hắn chỉ cần đàng hoàng làm tốt vị trí  quản gia là tốt rồi!

“Vương gia huh? Ngươi mới thật sự là  Đoạn Tuấn Vương gia?” Lâm Thế Vinh kinh hoảng , đứng bật  dậy.

“Lâm lão gia, ngài dùng nha hoàn để giả mạo tiểu thư, Bổn vương đương nhiên cũng có thể dùng quản gia để giả mạo Vương gia!” Đoạn Tuấn Mạc Nhiên hừ lạnh, ánh mắt lạnh lùng nhìn quét qua khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Y Y  , giọng nói trở nên  lạnh lùng, tà mị mở miệng.

“Tiểu nữ  thật có tội, là do tiểu nữ  dùng  cái chết để uy hiếp cha mẹ vì không muốn gả vào vương phủ, cha mẹ vạn bất đắc dĩ mới bảo  nha hoàn gả thay, nếu Vương gia muốn trách tội thì cứ trách tội Y Y là được!” Lâm Y Y tiến lên quỳ xuống , nói một cách  oai phong lẫm liệt.

“Trách tội?” Đoạn Tuấn Mạc Nhiên cười lạnh, tà mị buông thõng hai tay: “Bổn vương chưa bao giờ nghĩ tới muốn trách tội các ngươi, do các ngươi tự mình đưa tới cửa  , không phải sao?”

Lời này vừa thoát ra khỏi miệng hắn khiến vẻ mặt khẩn trương  trên mặt Lâm Thế Vinh trở nên hơi  hòa hoãn, ông ta  chính là sợ Đoạn Tuấn Mạc Nhiên sẽ  trách tội vì vậy  nghĩ tới chuyện  mất bò mới lo làm chuồng đưa tới cửa xin chịu tội, chủ động thừa nhận sai lầm vì muốn  tranh thủ  được khoan hồng, mới đồng ý lời đề nghị  của Lâm Kiếm Hồng đem Yên Chi  đổi  lại  , nếu hôm nay  Đoạn Tuấn Mạc Nhiên không  có ý  này, chẳng phải là một công hai chuyện còn tiện lợi hơn

“Cám ơn Vương gia . . .” lời của Lâm Thế Vinh vẫn chưa nói hết, Lâm kiếm Hồng đã tiến lên một bước trầm giọng nói: “Vương gia không trách tội là vương gia có lòng dạ rộng lượng, hiện tại  nếu tất cả  hiểu lầm  đã được giải trừ, nhà họ Lâm  chúng tôi  dĩ nhiên nên  đem hai người đổi lại, ai quay về vị trí của người ấy, như vậy cũng coi như là  trả lại sự công bằng cho vương gia!”

“Đúng đúng đúng, Vương gia nếu như không chê tiểu nữ. . .” Lâm Thế Vinh lập tức gật đầu nói phụ họa , hiện tại thế lực quan phủ ở Giang Nam  đã ngày càng trở nên lớn mạnh, còn thế lực của Thiên Địa Thịnh  cũng  từ từ  bị  suy yếu, cuộc chiến tranh này ai thắng ai thua đã sớm có kết quả.

“Ta chán ghét !” Hắn cười lạnh như băng , một câu nói khiến  mọi người đều hút một hơi  khí lạnh, liếc nhìn  khuôn mặt nhỏ nhắn.”Ai quay trở về vị trí của người đấy?” Đoạn Tuấn Mạc Nhiên tà mị  liếc  Lâm kiếm Hồng một cái, khóe môi lạnh lùng nhếch  lên, trên mặt mang theo vẻ châm chọc  cười lạnh.”Ngươi cho rằng đây là chuyện của  một đứa trẻ chuyển nhà sao?” ánh mắt hắn tối sầm lại, trong ánh mắt đầy vẻ  âm độc và tà mị.

“Không phải cần  chuyển nhà mới có thể yêu cầu họ  trở về vị trí cũ sao!” Lâm kiếm Hồng không nhượng bộ bởi vì  hắn muốn cứu  Lăng Tây Nhi ra, tuyệt đối không thể để  nàng tiếp tục ở  trong hố lửa này mãi.

“Lâm Kiếm Hồng, ngươi không biết  tự lượng sức mình, nên nhớ đây là Đoạn Tuấn Vương phủ!” Hai tròng mắt sắc bén của Đoan Tuấn Mạc Nhiên trở nên   âm trầm,  ẩn chứa một sự  tự tin lạnh lùng và mãnh liệt, cả người toát  ra  khí phách khiến lòng người không nhịn được  khẽ run lên.

Không khí đột nhiên trong nháy mắt trở lên nghiêm túc , hai nam nhân ưu tú  ngang nhau, ngươi trừng mắt nhìn  ta, ta trừng mắt nhìn  ngươi, giống như  có một mạch nước ngầm ở giữa hai người va chạm mãnh liệt .

“Cái gì? Vương gia đi đến đại  sảnh rồi?” Lăng Tây Nhi đang  lo lắng đợi chờ  lập tức  nhảy dựng lên, biểu tình kinh hoảng  trên mặt  càng thêm  rõ ràng,  tại sao  hắn không thương lượng trước với nàng , chẳng lẽ. . . Nàng nghĩ tới khả năng đáng sợ nhất  , nên  chẳng màng đến chuyện trang điểm, vội vàng chạy về hướng đại sảnh.

“Nương nương, nương nương, người muốn đi đâu vậy?” Lục Nhi theo sát phía sau.

“Đi tới đại  sảnh, tìm Vương gia!” Bước chân của nàng không chậm lại, không sai, nàng đang sợ hãi, sợ kết quả không tốt kia sẽ xảy ra . Lâm Y Y thích Đoạn Tuấn Mạc Nhiên, nàng ta  nhất định muốn đem thân phận hai người  đổi  lại! Không sai!

Nàng vội vàng bước vào đại sảnh, chỉ thấy  Đoạn Tuấn Mạc Nhiên và Lâm Kiếm Hồng hai người đang lạnh lùng trừng mắt nhìn nhau, bầu  không khí trong sảnh  trở nên  quỷ dị tới cực điểm, cũng  khẩn trương  tới cực điểm, phảng phất giống như có một cuộc quyết đấu không thể tránh được.

Lăng Tây Nhi  xuất hiện lập tức làm cho không khí trong đại  sảnh có biến chuyển lớn, Lâm Kiếm Hồng si tình nhìn về phía Tây Nhi, Lâm Y Y thì bởi vì Tây Nhi  xuất hiện càng thêm khẩn trương, còn Đoạn Tuấn Mạc Nhiên chỉ  nhàn nhạt nhướng nhướng mày, đưa một tay ôm Lăng Tây Nhi vào  ngực, ngồi ở trên vị trí chủ tọa, hành động này chẳng những nói rõ địa vị nữ chủ nhà của  Lăng Tây Nhi, mà cánh tay siết chặt  ở trên eo nhỏ của nàng càng tuyên bố  quyền sở hữu của hắn!

Advertisements

59 phản hồi to “Vô diệm vương phi 83”

  1. thanh 25/10/2011 lúc 09:07 #

    tem a

  2. thanh 25/10/2011 lúc 09:22 #

    truyện hay quá, dạo này nhanh có chap mới quá, cảm ơn tỷ nha

  3. Nguyen Ngoc Bao 25/10/2011 lúc 09:23 #

    Xep thu 2, thanks ban.

  4. hoa hồng nhung 25/10/2011 lúc 09:25 #

    sao mà chuyện này chưa hết đã trồi chuyện khác
    ko để vợ chồng người ta yên ổn gì cả:)

    • Panda đào hoa 25/10/2011 lúc 13:28 #

      yên ổn thì làm gì còn tr mà đọc hử ss =))

  5. mạchnhađường 25/10/2011 lúc 09:44 #

    ^^ ôi đúng là tình yêu của ta…. bá đạo mà dễ thương…. chụt chụt chụt…..

  6. tiểu nguyệt nguyệt 25/10/2011 lúc 10:34 #

    tks :XXX
    yêu nv 9 chết mất!!!

  7. Han.nami07 25/10/2011 lúc 10:40 #

    nguoi nha ho Lam nay that la khong biet xau ho ah =’=

  8. phiyen33 25/10/2011 lúc 10:55 #

    Thanks nang !
    Chuong nay doc that da mat. Nguoi ta gao nau thanh com, tinh cam phat trien roi, lam sao ma doi duoc. Chuyen tinh cam chu co phai di mua do dau ma khong thich thi doi. LYY nay dang ghet qua di.

  9. daobichvan 25/10/2011 lúc 12:45 #

    thanks

  10. vickybui261 25/10/2011 lúc 12:53 #

    thanks Phu ^^!, mà ta nghi nên thay đổi cách xưng hô giữa ĐTMN và LTN vì “ngươi” nghe ko tình cảm lắm, với lại nương nương nên xưng hộ là người thay ngài sẽ hay hơn ^^ Đây chỉ là ý kiến của ta 🙂

    • Panda đào hoa 25/10/2011 lúc 14:01 #

      thanks nàng đã góp ý ^^

  11. Bluesky 25/10/2011 lúc 12:55 #

    Yeu anh Nhjen chet mat.

  12. minhthu 25/10/2011 lúc 13:01 #

    phu! cuoi cung thi hum nj cung tim dc nha moi of PD rui. ta ngong truyen nay mai co sap thanh co co den noi rui.hj. tuy rang da doc cv rui nhung ma van thik doc truyen of nang giong van of nang hayb lam co len nhe.

  13. t2pdung 25/10/2011 lúc 13:19 #

    chap moi chap moi \:d/

  14. Shine 25/10/2011 lúc 13:24 #

    tk tỷ! giờ mới biết nhà của tỷ! em lại đến ủng hộ tỷ đây! ^^

  15. Nhược Hy 25/10/2011 lúc 13:25 #

    thanks

  16. getsmart 25/10/2011 lúc 13:30 #

    oy troy oy hay wa. tks ss nha

  17. lungconuong 25/10/2011 lúc 13:34 #

    Cảm ơn nàng thật nhiều, truyện rất hay

  18. phuongruby 25/10/2011 lúc 13:41 #

    truyen hay lam, ban oi co gang lam nhieu vao nhe!!!!!!!
    thankssss

  19. Minh 25/10/2011 lúc 14:11 #

    Truyen cang ngay cang hay tks ss

  20. banhmikhet 25/10/2011 lúc 14:37 #

    Hay lắm
    Thanks nàng rất nhiều

  21. linh 25/10/2011 lúc 14:55 #

    tinh nhan 18 dau roi ban? minh dang coi hay. ban mau poss nhanh cho minh nge! cam on ban nhieu

    • Panda đào hoa 25/10/2011 lúc 15:16 #

      truyện ấy ko post ở nhà m` bạn ơi ^^
      bạn search gg thử nha

  22. nhimxu 25/10/2011 lúc 15:25 #

    rat vui gap lai phu dung!!!!!!

  23. Nana 25/10/2011 lúc 15:28 #

    a.hay wá.lâu òi lại đọc.thanks ss.lò mò vào nhà mèo con mới bít ss chuyển nhà a.

  24. vongmaicac 25/10/2011 lúc 17:14 #

    oa oa,muon duoc nhu TN qua,muon co 1 ong xa nhu MN. T.T. Thanks ss phudung & panda,iu iu 2 nang nhiu nhiu lam

  25. buigiabao 26/10/2011 lúc 00:59 #

    hehe doc vdvp lai thay suong ren ca nguoi cam on ss pd nhiu

  26. bean bean 26/10/2011 lúc 03:45 #

    hì hì, cố lên nha bạn. hôm nào cũng mong có truyện nì để đọc

  27. thuhuong5485 26/10/2011 lúc 03:53 #

    hay quá đi mất, chưa xong việc của MN lại tiếp tục bị chuyện của YY đến quấy rầy. Nếu được cùng nàng và mấy e nhà Hana tụ tập ở nhà ta làm 1 bữa giống tối qua thì tốt quá

  28. thuy 26/10/2011 lúc 04:45 #

    thanks nang
    anh nay an giam nha

  29. tigonhoa 26/10/2011 lúc 05:08 #

    hô hô, anh nhiên thật dứt khoát.
    thanks nàng

  30. TeViL HpLi 26/10/2011 lúc 05:48 #

    Chẹp chẹp, quá nam tính yh, men chịu hok đc, Há há ta kháo. Tks ss nhaz!!!

  31. Bluesky 26/10/2011 lúc 05:48 #

    That may wa.la ss quay laj.mjh tuong vdvp se thất truyền.bjo thj tôt rôj.thaks Phu Dung va ca Panda nua.*châm nuơc măt* (mưng wa)

  32. Hồng Trà Sơn Trang 26/10/2011 lúc 06:16 #

    Nhiên ca thật là phong độ ah~ Chap sau shock lắm đây *k0 spoil đâu=))*, hóng hóng!!!

  33. Tran.T 26/10/2011 lúc 06:47 #

    cám ơn nhiều đã viết tiếp truyện

  34. Tieu Cuong 26/10/2011 lúc 11:44 #

    Thanks nang

  35. meobeo 26/10/2011 lúc 12:21 #

    Thanks ss

  36. midori84 26/10/2011 lúc 13:22 #

    doan tuan mac nhien so cool.

  37. Bluesky 26/10/2011 lúc 13:28 #

    PD tỷ ah,m mun hoj la’baj hat cua Lang Tay Nhj’ muoj mun nge lam ma tjm tren Youtobe k thay.lam sao co the nge dc tỷ oj.

  38. ninjin 26/10/2011 lúc 15:52 #

    hic giờ mới biết nàng chuyển nhà, tuy là hơi muộn nhưng vẫn : “chúc nàng tân gia phát tài, ngày càng đông khách nha” ta luôn ủng hộ nàng hết mình hihi ^ ^)

  39. Bluesky 27/10/2011 lúc 03:24 #

    Bai hat ma LTN hat khj DTMN dua LTN vê Lâm phủ .DTMN nge baj hat do thj rat tưc.hj.Tỷ cố nhớ nha!m mong chơ lăm.

  40. phongnguyetanh 27/10/2011 lúc 04:40 #

    thank nàng Phù Dung nhìu, cho truyen nay mai

  41. Phong Văn 27/10/2011 lúc 08:23 #

    Cam on star.mimi va hoahongnhung nha, o co dai ma dug tu “huh” nghe hoj la ^^ , a vuog gja ăn chj r nen y chjem huu cag mah hon bao h het, hay!

  42. Thanh Thanh 27/10/2011 lúc 13:40 #

    thank PD ^^

  43. tieunamphong 27/10/2011 lúc 17:38 #

    muoahh! iu anh qua’!
    thanks cac’ ban nhie`u nhie`u.

  44. lạc hoa các 28/10/2011 lúc 08:14 #

    Mạc nhiên ca ca ! i love u ~
    Hôm nay mới biết tin nàng chuyển nhà. Chúc mừng nha. Nhà mới rất đẹp.

  45. roseatetern 28/10/2011 lúc 09:05 #

    thanks

  46. jullieanna 29/10/2011 lúc 04:00 #

    vuong gia den ma dang yeu. thanks pd

  47. Tiểu Miêu ♥~ 17/11/2011 lúc 16:23 #

    cảm ơn nàng đã edit:*
    chụt choẹt:*

  48. thanhtuyen 20/11/2011 lúc 08:54 #

    hay wa chừng lun thanks tỷ nhiều nha

  49. mrschoin 25/12/2011 lúc 23:37 #

    Ta thích cái pic ở đầu trang của tỉ quá chừng, phải công nhận giống thật, phải cọp pi về rùi ngắm dần mới được, ha hả ha hả
    Thanks ss nhiều lắm vì đã làm tiếp bộ này, t cũng mong chờ bộ Xà vương tuyển hậu nữa, ko biết bạn th0xjnh còn có ý định làm tiếp ko T.T đau lòng quá

  50. mrschoin 25/12/2011 lúc 23:48 #

    Quyền sở hữu ư, mình cũng muốn thử một lần, nhưng là với một mỹ nam cơ, hớ hớ
    Thanks ss Phudung nhiều nhá :)))))))))))))

  51. cunbong 10/02/2012 lúc 22:18 #

    lâm y y đúng là mặt dày, ko muôn cưới nhiên ca bèn để nhi tỷ đi thay, nay thấy hối hận lại muốn đổi lại
    đúng là nằm mơ giữa ban ngày

    • midnightsunpham 18/02/2012 lúc 23:34 #

      LYY đúng là mặt dày vô sỉ màh. Cái xấu thì để người khác gánh, đến khi bik đã vứt bỏ cái tốt thì đòi lấy lại. haizz. đúng là con người màh.
      Thanks PD tỷ tỷ nhìu nhen ^ ^

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: