Tuyết Giáng Trần Duyên 2.1

23 Th10

Edit Phù dung đào hoa

Lúc này ở bên ngoài truyền đến đều là những lời nghị luận, đại khái tất cả đang nói về chú rể là quân nhân thì dáng người như thế nào, oai nghiêm đẹp trai như thế nào, cũng có một số ít lời nói mang Giang Triều ra bàn luận, vì thế liền xuất hiện hai cách nói trái ngược nhau.  Có người nói Giang Triều đẹp trai, có người càng ưu ái cho rằng Nghê Giáng Trần nho nhã, trong lúc nhất thời khó phân biệt được ai hơn ai, cũng coi như  ngang bằng nhau.

Thật ra ở trong lòng tôi, không thể so sáng hai người với nhau , Giang Triều đứng ở đó, giống như một gốc cây bạch dương, kiên định mà cao vút. Còn Nghê Giáng Trần nhìn qua càng giống một bức tranh thủy mặt thanh thoát, sẽ làm lòng người trong lúc nhất thời trở nên mê loạn, nhưng cũng không dám dễ dàng dựa vào….

“Các người thật sự biết Nghê Giáng Trần là ai sao?”

“Tôi biết, anh ta là người sáng lập ra nhãn hiệu  Snowlet, là nhà thiết kế thời trang kiêm thêm thân phận  chủ tịch”

“Nghe nói ông ngoại của anh ta là quan lớn ở kinh thành, còn cha mẹ là chủ của tập đoàn ở HongKong, bản thân  anh ta thì du học từ bên Pháp trở về, tự mình gầy dựng  sự nghiệp….”

“Giỏi như vậy sao? Khó trách Giang thiếu tá của chúng ta bị đá ….”

Tôi từng  hiểu biết sơ sơ về  Nghê Giáng Trần, nhưng  phần lớn đều do nghe được từ Nhạc Vũ, nhưng hôm nay tôi mới biết được, anh ta có nhiều thân phận vẻ vang  như vậy, như vậy sẽ mang đến nhiều áp lực cho tôi như  thế nào. Tôi nghĩ,  có rất nhiều người nói không chừng sẽ cho rằng tôi  thật sự là người phụ nữ như vậy, cho rằng tôi  vì vật chất từ bỏ Giang Triều mà đi.

Vào lúc Nghê Giáng Trần tiến đến đội ngũ bên nhà gái, giây phút vừa mới rảo bước tiến vào cửa lớn, trong nhà đột nhiên trở nên sôi trào.

Các cô bên nhà gái của tôi chạy vọt vào phòng, bảo là phải bày trận trong phòng, để làm khó dễ chú rể quân nhân.  Những người này đều  đến  từ khắp mọi nơi, vì vậy các cô mang tất cả phong tục của quê hương mình dùng trên người tôi, các cô nói làm như vậy để cho thấy  người phụ nữ không phải dễ cưới được về nhà, tương lai mới có thể được đàn ông phá lệ quý trọng.  Tôi suýt nữa bật cười, người khác đâu biết rằng, gả cho Nghê Giáng Trần là do tôi chủ động đề nghị.

Tôi để mặc cho các cô ấy náo loạn, bởi vì tôi suy nghĩ một lát nữa người bị hành hạ nhiều nhất không phải là tôi, mà chính là Nghê Giáng Trần.  Đột nhiên tôi có một loại hiếu kỳ, muốn nhìn xem cho biết , một Nghê Giáng Trần lãnh đạm như mây nhẹ như gió sẽ làm gì  để ứng phó….

Động nhiên bên ngoài truyền đến một đợt âm thanh đập cửa dồn dập, có một đám đàn ông đồng loạt kêu gào, mẹ vợ ơi xin mở cửa ra.  Cho dù là cách một phòng khách, chúng tôi cũng có thể nghe thấy rất rõ ràng. Tôi dám xác định trong đó không có giọng nói của Nghê Giáng Trần, hiện tại nhất định anh ta đang đứng ở ngoài cửa, nhàn nhã chờ đợi không làm mà hưởng lợi…

Không bao lâu, trận tuyến thứ nhất đã bị thất thủ, nghe nói là bị một số tiền lớn oanh tạc phải mở ra.  Đám người Nghê Giáng Trần cười nói ở phòng khách với cha mẹ tôi và cùng người trong nhà của tôi chào hỏi.  Đại khái qua khoảng một chén trà, khoảng cách của âm thanh kia cách cửa phòng của tôi càng ngày càng gần…

Nhìn xuyên qua tấm kính mờ mờ, tôi nhìn thấy một dáng người cao lớn  đứng thẳng ở đó, sau hai tiếng gõ cửa nhẹ nhàng, trong phòng và ngoài phòng đều là một cảnh im lặng…

“Vợ ơi, mở cửa đi….”

Giọng của Nghê Giáng Trần ôn hòa và trong trẻo, tôi chưa bao giờ biết có người có thể gọi cách xưng hô này , gọi một cách dễ nghe như vậy, các cô trong phòng đều hơi đỏ mặt, thậm chí quên bước tiếp theo nên làm gì.  Một khoảng thời gian ngượng ngùng trong im lặng lặng yên trôi qua, tiếp theo là một tiếng vợ ơi nữa, các cô giống như ở trong mộng chợt tỉnh, tôi nghĩ giờ phút Nghê Giáng Trần chịu khổ cũng nên tới rồi…

Quả nhiên các cô bắt đầu thay nhau ra trận, đưa ra những vấn đề một cái so với một cái càng xảo quyệt hơn, muốn làm khó chú rễ quân nhân, với khí thế không làm cho anh ta mất mặt thì không cam lòng….

Còn câu trả lời của Nghê Giáng Trần luôn bình tĩnh, âm thanh lại tao nhã, kiên nhẫn vô cùng.

Thời gian bị kéo dài như vậy, làm cho suy nghĩ của tôi  lại  không tự chủ được bay mất ..

Nhớ rõ tôi từng cùng Giang Triều đi tham dự hôn lễ của người bạn thân, cũng gặp qua trường hợp như vậy.  Lúc ấy tôi thường nói giỡn, hỏi nếu ngày đó anh ấy  đến cưới tôi sẽ ứng phó như thế nào.  Anh ấy nói, nếu ai muốn làm khó dễ anh ấy, anh ấy sẽ  lập tức cướp cô dâu, ở trước mặt rất đông người cướp tôi đi.  Nhìn vẻ mặt của anh ấy làm giống như thật, lúc đó tôi cười muốn đau bụng, tôi thấy anh ấy rất bá đạo và có khí chất của quân nhân. Còn hiện tại, Nghê Giáng Trần lại ứng phó khéo léo theo cách phong độ của người văn nhã, dường như cũng không khiến người ta phản cảm.  Xem ra anh đúng là một người quân nhân được rèn luyện đủ tư cách của một quân nhân, có thể nhanh chóng thích ứng mọi  hoàn cảnh sống còn  khác nhau, thậm chí bao gồm cả thế giới tình cảm.  Có một câu nói, người cũ không đi, người mới không tới…

Ở ngoài cửa , vấn dề vẫn còn đang tiếp tục, cho đến khi mẹ bị Nghê Giáng Trần kéo tới nhắc nhở các cô thời gian không sai biệt lắm, các cô mới đồng ý hỏi vấn đề cuối cùng.

“Xin hỏi,  lần đầu tiên anh  hôn chị Tuyết là ở năm nào, tháng nào và ngày nào, là sáng sớm hay vào buổi tối? Và ở nơi nào?”

Tôi hơi bật cười, có lẽ người khác còn  không biết, hai vợ chồng chúng tôi ngay cả một lần bắt tay thật sự cũng chưa từng có.

“Mười lăm  năm trước vào một buổi sáng sớm, trên đường đến trường”

Tôi đã bị anh ta đánh bại, vào lúc mười lăm năm trước chúng tôi mới gần mười hai tuổi, xảy ra chuyện như vậy, vì sao  một chút tôi  cũng không nhớ rõ? Nhưng lúc này tất cả những ánh mắt trong phòng đều nhìn về phía tôi, tôi bối rối gật đầu, nghĩ rằng nếu cứ kéo dài thêm, chỉ sợ  sẽ phải đợi dài đằng đẵng, đợi cho đến khi Giang Triều trở lại mà tôi còn không thể gả ra ngoài.

Được sự xác định của tôi, cửa lập tức mở ra, bên môi Nghê Giáng Trần lộ ra nụ cười nhạt đi vào phòng, anh ta thong dong và bình tĩnh làm cho tôi có ảo giác, giống như người bị vấn đề làm khó vừa rồi  không phải là anh.  Xem ra tôi đã mất đi cơ hội xem kịch vui rồi…

Tôi còn phát hiện, từ lúc  anh ấy tiến vào về sau, với vẻ nam tính kích thích của anh, các cô gái của tôi cũng không còn bĩnh tĩnh nữa, thậm chí đem chiếc giầy cất giấu, không biết tại sao lại chủ động đưa tới trong tay anh ấy.  Tôi bắt đầu hoài nghi, những người đó là người  của bên tôi sao? Nếu là  ở trận  tuyến đầu, nói không chừng ngay cả súng ống đều bị kẻ địch dễ dàng cướp đi?

Nghê Giáng Trần cười khẽ, đi đến trước mặt tôi, một bàn tay lơ đãng thưởng thức chiếc giầy mới tinh kia, tay còn lại thì cầm mũi chân hơi lạnh của tôi.  Tôi theo bản năng rụt chân về, nhưng bị động tác không buông tha  của anh ngăn lại….Một lúc lâu, nhưng anh vẫn không có hành động gì.  Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, chỉ mình tôi có thể cảm nhận được bàn chân bị anh ấy cầm so với chân kia ấm hơn rất nhiều….

Khi tay tôi bị Nghê Giáng Trần kéo đi, lúc sắp đi ra khỏi gian phòng nhỏ, tôi lưu luyến quay đầu lại vài lần, bởi vì nơi này có nhiều kỉ niệm và dấu vết cùng sự trưởng thành của tôi, dường như cũng lưu lại hương vị thuộc về Giang Triều, còn có em gái Nhạc Vũ nữa, thường xuyên bởi vì ngủ không được, chạy đến thế giới nhỏ này của tôi, mới trước đây cùng tôi nói chuyện, về chuyện của Nghê Giáng Trần và Giang Triều.  Nhưng những chuyện cũ theo năm tháng, cuối cùng cũng rời xa tôi, tại giây phút này đây, trong lòng tôi cảm thấy có chút chua xót…

Đi tới trước mặt cha mẹ đã dưỡng dục tôi hai mươi bảy năm, tôi trang trọng hành lễ.

Mẹ tôi khóc, tôi cũng cố nén nước mắt cười với bà.  Nhưng có ai biết được, tôi là con gái được cha mẹ toàn tâm toàn trí yêu thương, cũng được  sinh ra vào một ngày tuyết bay đầy trời, là đứa nhỏ được cha tôi từ cửa lớn của khu phố nhỏ mang  về, họ ban tặng cho tôi cái tên Nhạc Tuyết, cũng ban cho tôi mạng sống lần thứ hai, ơn dưỡng dục này, tôi không có cách nào báo đáp.

15 phản hồi to “Tuyết Giáng Trần Duyên 2.1”

  1. ufhriu 23/10/2011 lúc 07:35 #

    Tem. tuy k dc nhug van cuop tem. hjhj

  2. tiểu nguyệt nguyệt 23/10/2011 lúc 08:42 #

    tks :XXX

  3. hoa hồng nhung 23/10/2011 lúc 09:09 #

    em thích ảnh ss để ảnh nền Tưởng cần Cần:)) em thích vẻ đẹp của chị ấy lắm:))hihi
    không biết hai người cưới nhau rồi sẽ phát sinh những chuyện gì đây:)

  4. Panda đào hoa 23/10/2011 lúc 13:08 #

    hê hê có chap mới 😡
    *ôm hun 2 ty*

  5. Phong Văn 23/10/2011 lúc 15:30 #

    Cám ơn tỷ ^^

    • Phù dung đào hoa 24/10/2011 lúc 08:18 #

      Truyện mới mở đầu chưa hấp dẫn phải ko em, Cuối tuần rồi em có làm gì vui không nè?

  6. Phong Văn 24/10/2011 lúc 14:08 #

    M ko có quan niệm cuối tuần là phảj đj chơj như ng ta, nghĩ lạj cũg pùn ^^` , mở đầu câu chuyện thườg nhạt nhạt, nhất là vs style nhẹ nhàng này, nhưg vẫn đi về chữ hay, hj hj, chúc tỷ đầu tuần sug mãn! 🙂

  7. Phong Văn 24/10/2011 lúc 14:13 #

    “có ng đi r, nhất định sẽ có ng tớj”, nghe như câu ” ng cũ ko đj, ng mớj ko tớj” ha tỷ? , là tranh “thủy mặc” đúg ko tỷ? M hok ràh lắm đâu nga, nghj ngờ tí thuj ^^

    • Phù dung đào hoa 26/10/2011 lúc 02:06 #

      Ah để tỷ xem lại, câu thủy mặc nhé, tỷ cũng ko rõ, còn câu ng cũ ko đi thì nói như muội nghe êm tai hơn, cám ơn muội để tỷ sửa lại^^

    • Phong Văn 26/10/2011 lúc 04:11 #

      M cũg đọc nhìu r nhớ, nhờ thế mớj giúp tỷ đc chút, ^^

  8. Đông Phương Thủy Hàn 24/10/2011 lúc 14:57 #

    truyện này có vẻ nhiều tình tiết còn ẩn giấu nhỉ, mới đọc mà thấy nhiều vấn đề thế,
    Thanks nàng

  9. kunnie 25/10/2011 lúc 16:53 #

    truyen nay hay wa . minh rat thich the loai nhe nhang. tinh cam nhu the nay. cho minh hoi truyen nay bn chuong vay?

  10. ~ Yappa ~ 05/11/2011 lúc 17:37 #

    ông ngoại của anh ta là quan lớn ở kinh thành

    kinh thành ở đây là chỉ thủ đô, tức là Bắc Kinh nàng ạ

    tự mình gầy dựng sự nghiệp

    chỗ này lỗi type

    à mà có một cái sạn to nhất trong bản edit này, đấy là sai tên nam nhân vật chính nàng ạ T_T

    tên gốc của anh ý là 倪落尘 (Nghê Lạc Trần) chứ không phải giáng trần, giáng trần chỉ là nghĩa Việt của từ 落尘 thôi mà chữ Hán Việt của nó chính xác là Lạc Trần

    chữ giáng trần trong tên truyện, cũng là chữ lạc trần

  11. cunbong 11/02/2012 lúc 20:10 #

    van phong truyện này nhẹ nhàng
    k biết về sau có kịch tính gì ko

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: