Thầy ơi, em ghét thầy 1.1

18 Th9

Edit Phu Dung

Lần đầu tiên Phù Dung edit một câu truyện tình cảm pha lẫn hài hước như thế này, sẽ cố gắng và hy vọng mọi người sẽ có những phút giây đọc truyện thật vui vẻ, thoải mái.

(Truyện được post lại sau khi đã chỉnh một vài lỗi và đổi cách xưng hô thống nhất toàn bộ mạch truyện. Mong các bạn thông cảm ^^_mimi)

1.1 Đản Đản hai mặt

Khi tôi vẫn còn muốn nằm nướng trên giường, thì bên ngoài con gà cất tiếng gáy thật đúng giờ như bị động kinh. Nó là con gà yêu quý của Dì Phương nhà ở đối diện, là bạn tốt của con người chúng ta, là ánh sao mai buổi sáng, và là cái loa phóng thanh của toàn bộ khu vực này.

Tôi xin lỗi vì đã dùng từ quá văn chương để diễn tả nó. Trên thực tế, nói thẳng ra là nó chính là con gà trống, mỗi ngày không ngừng cất tiếng gáy đáng ghét đánh thức mọi người trong xóm này.

Tiếng gà gáy ồn ào khiến tôi cảm thấy phiền không thể ngủ tiếp được. Từ trên giường phóng xuống mở cửa sổ, tôi nhặt vội mấy hòn sỏi nơi ban công chọi vào con gà đang làm ầm ĩ ngoài kia, làm nó sợ tới mức an phận không dám kêu la nữa.

Giải quyết con gà phiền phức xong, tôi mới phát hiện bên ngoài đang mưa lất phất. Đây là cơn mưa đầu tiên khi bước sang mùa thu. Mưa dai dẳng không dứt, tiếng mưa rả rích khiến tôi không cưỡng được sự hấp dẫn của cái giường ấm áp, muốn vùi vào chăn tiếp tục ngủ nướng.

Cho đến khi bên ngoài có tiếng đập cửa của ba tôi vọng vào: “Đản Đản ơi! Dậy đi con, ba đã làm món trứng chiên Phù Dung mà con thích. Mau ra ngoài ăn, nếu không sẽ trễ học bây giờ…”

Tôi miễn cưỡng cầm cái đồng hồ báo thức lên xem… My God! Chúng tôi học lúc tám giờ, mà bây giờ chỉ có sáu giờ rưỡi. Cần gì phải thức sớm như vậy, tôi có phải là chú gà trống đâu chứ!

Tôi bực bội nằm trên giường lăn qua lộn lại vài lần, rồi mới chịu ngồi dậy, ho lên một tiếng như cố xua tan cơn buồn ngủ. Sau đó, mới ngọt ngào trở lời:

“Ba à, con đã dậy rồi, sẽ lập tức ra ngoài ngay. Ba trở về phòng đi, kẻo bị cảm lạnh đấy…” Vừa nói xong, tôi lấy vài bộ đồ từ trong tủ nhét vào chiếc cặp to đùng, rồi lấy bộ quần áo máng trên móc xuống thay.

Tôi mặc cái áo màu hồng phấn hoa đào, kết hợp với chiếc váy da viền ren hình cánh sen. Nếu ba nhìn thấy, chắc chắn sẽ cảm động chết luôn!

Vừa đẩy cửa ra, đã thấy ba ngồi chờ mình bên bàn ăn. Tôi tỏ vẻ ngoan ngoãn nở nụ cười, cúi đầu ăn từng miếng từng miếng món trứng chiên Phù Dung thơm phức mà ba đã chuẩn bị.

Nói đến món trứng chiên Phù Dung, xém chút quên giới thiệu với các bạn: Tôi tên làChuĐạm Đạm, là Đạm Đạm chứ không phải Đản Đản nhé! Còn về việc vì sao ba yêu quý của tôi vẫn thích gọi tôi bằng Đản Đản… Thì vấn đề náy quá sâu xa, thật sự hơi làm khó tôi rồi.

Theo như lời ba kể lại, thì khi vừa sinh ra, đầu của tôi vừa vàng vừa nhỏ bé xíu bằng cái bát trứng chiên Phù Dung. Đây rõ ràng là một câu chuyện cười, tôi có chỗ nào giống với cái chén trứng chiên Phu Dung chứ?

Vì vậy, tôi đoán rằng, lúc mẹ tôi còn sống có tên thân mật ở nhà là Đản Đản. Thế nên, kết quả tôi cũng được gọi như vậy luôn. Tuy nhiên, ngoại trừ ba tôi ra, nếu ai dám kêu tôi một tiếng Đản Đản, tôi sẽ không tha đâu!

Ăn xong miếng trứng cuối cùng, tôi đặt bát xuống, khẽ mỉm cười: “Ba, Con đi học đây! Hôm qua trước cửa trường của con mới mở một tiệm bánh bao, khi tan học con sẽ mua mấy cái về cho ba nếm thử…”

Ba nghe vậy rất hài lòng, nói: “Tốt lắm, nhưng con đừng mua nhiều quá, chúng ta ăn không hết đâu, ăn cho biết mùi là được rồi. Con mau đến trường đi, trong giờ học nhớ đừng phạm lỗi gì, biết không?”

“Vâng, con chào ba!” Tôi thong thả bước ra khỏi cửa.

“Đợi một chút đã, Đản Đản.” Ba bỗng nhiên đi đến cầm túi sách tôi lên ước lượng, sau đó nhướng mày hỏi: “Nhóc con! Rốt cuộc mỗi ngày túi sách của con chứa thứ gì trong đó, sao nặng quá vậy?”

Ôi mẹ ơi! Không biết tại sao hôm nay ba tôi tự nhiên nhớ tới chuyện này!

Tôi nhanh nhẹn ôm chặt túi sách vào lòng, nói: “Nặng gì đâu, con chỉ mang thêm mấy quyển sách về ôn bài, ba đừng lo lắng.” Nói dứt lời, tôi lập tức mở cửa ra vẫy vẫy với ba: “Con phải đi đây, chào ba.”

Khi chạy đến giữa sân thì tôi gặp dì Phương – chủ nhân của con gà ồn ào chết bầm kia. Bà đang thở hổn hển, đưa cho tôi một cái bánh quẩy, nói:

“Này, Đạm Đạm! Sao trông cháu gầy quá. Mỗi ngày ráng ăn nhiều một chút, thì cơ thể mới cao lơn lên được. Rồi mai mốt thi vào một đại học tốt, để cha cháu nở mày nở mặt với xóm giềng.”

Tôi ngại ngùng lễ phép cười cười: “Đó là chuyện đương nhiên… Cháu cám ơn dì Phương.”

Thi đại học à, việc này thật sự muốn làm khó tôi mà.

Chú ở nhà bên cạnh không biết xuất hiện từ lúc nào cũng góp lời:

“Thi vào đại học đối với Đạm Đạm chắc dễ như trở bàn tay. Nếu con gái chú cũng học giỏi, và biết quan tâm săn sóc người khác như Đạm Đạm đây, thì đời chú đã cảm thấy quá thỏa mãn rồi.”

“Ha ha ha….” Lòng tôi có cảm giác trống rỗng, đi như lướt ra khỏi sân lúc nào không hay.

Sau đó, tôi chạy một mạch như điên đến siêu thị nhỏ nơi góc đường, không thèm quan tâm đến ánh mắt hằn học của gã trẻ tuổi đứng sau quầy thu ngân, vội vàng vọt vào trong. Tôi cởi chiếc áo màu hồng, sau đó lấy từ trong túi sách ra cái áo có in hoa cùng áo khoác ngoài mặc cả vào, đổi cái váy ren da bò thành quần Jean bó sát.

Cuối cùng tôi ngắm mình vào gương mấy cái, rồi lười biếng đi đến chỗ gã Tóc đỏ, chẳng thèm liếc một cái, cướp luôn chiếc kẹo bắp trên tay hắn.

Gã Tóc đỏ hung hăng nhìn tôi, nói: “Này, Chu Đạm Đạm! Cậu có biết mình giỏi nhất là gì không?”

Tôi quá hiểu câu châm ngôn: ‘Miệng chó làm sao mọc được ngà voi’, cố tình làm ra vẻ yếu đuối: “Người ta giỏi nhất chính là việc học chứ gì nữa.”

“Xì…” Hắn xì một hơi rõ dài, nói: “Cậu hả? Giỏi nhất chính là làm ra vẻ đáng thương.”

“Người ta không thèm nói chuyện dư thừa với cậu nữa, người ta phải đi học rồi.” Tôi làm ra vẻ tội nghiệp, vẫy tay với hắn, rồi từ từ đi đến trạm xe.

Sau lưng còn mơ hồ nghe được tiếng lầm bầm giận dữ của gã Tóc đỏ: “Nhìn cái tướng đáng ghét như thế, mà mẹ tôi nói phải lấy nó làm tấm gương noi theo? Hừ! Còn cho rằng nó là mẫu nàng dâu lý tưởng nữa.”

Nếu đó là sự thật… Obama cũng có thể hát Opera! [1]

Tôi rất muốn có ý kiến với nội quy: tám giờ học thì bảy giờ ba mươi phải có mặt tại trường. Ý kiến của tôi là: Không cần quan tâm đến cái quy định khác người đó. Nếu tám giờ vào lớp, thì tám giờ tôi sẽ có mặt.

Nhắc đến trường học, tôi không ngại xấu hổ mà khoe khoang một chút: Nhất Trung là một trường trung học danh tiếng nhất ở thành phố A này. Nơi đây đã đào tạo ra những nhân tài lẫy lừng như: Các nhà lãnh đạo quốc gia, các nhà khoa học, các nhà văn, nhà thơ…

Dĩ nhiên, một trường học nổi danh như thế cũng thu hút rất nhiều thành phần con ông cháu cha, dùng tiền để mua lấy bằng cấp cho mình. Vì vậy, Nhất Trung cũng đồng thời đào tạo một đám những thành phần cặn bã.

Bạn thân của tôi – Lăng Linh thường cảm thấy khó hiểu. Bởi vì, trong nhân loại còn có một loại người không thể phân biệt được họ là nhân tài hay là người vứt đi. Kẻ đó chính là tôi!

Tôi không mang theo dù, bước chầm chậm trong mưa phùn, thật nên thơ vô cùng.

Không phải vì tôi ngại đón xe buýt mà lội bộ đến trường. Tôi làm vậy vì mình là một cô gái ngoan hiền có tâm hồn thi sĩ.

Nhưng làm nhà văn thường không có kết quả tốt. Mưa càng ngày càng nặng hạt, tôi chỉ còn cách nép vào mái hiên chờ mưa tạnh. Trong lúc tôi đứng yên lặng thưởng thức mưa rơi, thì một chiếc xe nhẹ nhàng lướt qua, bỏ lại phía sau một làn gió mát và… một vũng bùn màu vàng văng tung tóe lên chiếc quần Jean yêu quý của tôi.

Tôi giống như một con trâu rừng đang phun ra lửa, giận dữ nhìn chăm chú biển số của chiếc xe màu đen kia, ghi nhớ kĩ trong lòng.

Đối với chuyện vừa xảy ra, tôi chỉ có thể ngửa mặt lên trời hét to:

“Trời không giúp con thì thôi, nỡ lòng nào làm con mệt tâm trí, còn đừ luôn cả người nữa… a…”

 * * *

Cuối cùng đến tám giờ mười bảy phút, tôi cũng có thể lê bước chân tàn tạ tới ngôi trường thần thánh. Vào lúc này, toàn trường đều im lặng, chỉ còn một mình tôi… kéo từng bước chân rã rời đến lớp sáu, khối cấp ba.

Đi đã lâu cũng thấm mệt, tôi lấy tay lau những giọt nước dính trên tóc, mất kiên nhẫn đẩy cửa lớp học ra đi về chỗ ngồi của mình. Trong lớp yên lặng một cách kì lạ.

Trong lúc tôi đang nghi hoặc, thì sau lưng bất ngờ có một giọng nam vang lên: “Em là Chu Đạm Đạm phải không?”

Tôi quay lại, thì thấy một chàng trai trẻ mím môi, không biết đang vui hay đang giận. Trên tấm bảng đen sau lưng anh có viết hai chữ rất đẹp và cứng cáp: Chu Dật.

Lăng Linh liên tục nháy nháy mắt ra hiệu, nhưng tôi không hiểu ý. Vì vậy tôi lạnh lùng hỏi:

“Anh là ai vậy?”

Chàng trai đứng trước bảng đen nhìn xuống, một đôi mắt phượng mỏng manh, giọng nói đầy thu hút: “Tôi là giáo viên Ngữ văn mới, kiêm chủ nhiệm lớp của em.”

Anh ta dừng lại một chút, khóe miệng hơi nhếch lên: “Chu Đạm Đạm, em đến muộn gần nửa tiết, để tránh ảnh hưởng đến các bạn khác, mời em ra đứng ngoài hành lang.”

Bắt đứng ngoài hành lang? Tôi trợn mắt không thể tin nổi, cảm giác vừa mất mặt vừa giận dữ không biết từ đâu ùa về. Cái này có được xem như là đòn ra oai đánh phủ đầu của lão thầy giáo chủ nhiệm mới không?

“Thầy ơi! Thầy không biết loại hình phạt này chỉ thích hợp với những học sinh tiểu học thôi sao?” Tôi lên tiếng phản đối.

Cái tên gọi là chủ nhiệm lớp không hề có phản ứng gì, nói:

“Tôi không biết, mời em lập tức đi ra ngoài, để tôi còn phải tiếp tục dạy.”

Tôi trợn mắt há mồm… Trời ơi! không thể tin được, tôi bị anh ta đuổi cổ ra khỏi lớp!

[1] Obama: Tổng thống Mỹ. Opera: Loại nhạc chính kịch, thường đuợc ví là dòng nhạc sang trọng và được giới chuyên môn đánh giá rất cao. 

47 phản hồi to “Thầy ơi, em ghét thầy 1.1”

  1. mimi 16/02/2011 lúc 07:40 #

    TEM CHO NHAN NHAN

  2. Sieuluoi91 16/02/2011 lúc 07:41 #

    Thanks .ss

  3. Lala 16/02/2011 lúc 07:48 #

    Vip

  4. bapcaixanh 16/02/2011 lúc 08:05 #

    thanks

  5. miken 16/02/2011 lúc 08:13 #

    ua nho cai nay post roj ma ta

  6. hienhin1105 16/02/2011 lúc 08:17 #

    ?

  7. ViViNTT 16/02/2011 lúc 08:18 #

    Thanks Nang!

  8. bong 16/02/2011 lúc 08:25 #

    Có vẻ hấp dẫn đây

  9. Mess 16/02/2011 lúc 08:25 #

    Vip 8.hj

  10. Mess 16/02/2011 lúc 08:26 #

    Troj oi.ngaj qua!*do mat-ing*

    • hienhin1105 16/02/2011 lúc 09:01 #

      ho vjp 8 co gj mu ngaj dau nag
      day nguoj day lan bj ho tem doa
      hac hac

  11. blackherz 16/02/2011 lúc 08:53 #

    thanks nàng ^^

  12. be bi 16/02/2011 lúc 09:24 #

    keiu nay pai xin may nang so phone cu xng cai ta alo nhay len giat tem qua

  13. ruan hao 16/02/2011 lúc 09:43 #

    mới chap đầu mà hai người đã trở thành oan gia rồi :))

  14. nhokzezo 16/02/2011 lúc 11:18 #

    củm ơn đại tỷ nhìu nà, trn rất thú vị :X. muk lúc nào có thời gian thỳ đại tỷ check lại đôi chỗ chính tả đi ạ
    muội hóg chờ n~ màn tiếp theo của Đạm Đạm và Chu Dật nà ^.^

  15. chuotcute 16/02/2011 lúc 11:59 #

    haha
    truyen nay thay ngo ngo ha
    trung phu dung???
    la mon j ha ty ty

  16. yuujinluu 16/02/2011 lúc 13:44 #

    Ta định hỏi cái pic đó là gì. Mới đầu truyện mà thấy gai cấn rùi nhỉ? thanks cả nhà

  17. Nhung 16/02/2011 lúc 13:46 #

    Hay! Thanks!

  18. Tuyet Nhan 16/02/2011 lúc 14:14 #

    Oj,tjnh yeu.gjo muoj moj mo vao day. Ma daj ty cho muoj an trung

    • mimi 16/02/2011 lúc 16:58 #

      muội dấu iu đây rồi
      iu iu hun hun

  19. blackrose154 16/02/2011 lúc 14:45 #

    Thanks tỷ nhiều. Tr này gây cấn thiệt đó

  20. huongmai 16/02/2011 lúc 18:12 #

    thanks nàng nhiều

  21. tsumekusa 16/02/2011 lúc 19:40 #

    sao ma cai mon trrug phu dug day hap dan kinh
    muoi nhin e y ma ko co cam jac mun taste thu
    thak ss, truyen hay lam ah~

  22. mashimaro85 16/02/2011 lúc 21:27 #

    thanks.

  23. banhmikhet 16/02/2011 lúc 22:07 #

    thanks nàng

  24. shana 18/06/2011 lúc 12:04 #

    thanks nang

  25. miss_meou 21/06/2011 lúc 01:07 #

    thanks ss

  26. minh nghi 06/07/2011 lúc 22:12 #

    Thanks nang

  27. Thanh Thanh 11/08/2011 lúc 22:23 #

    “trứng chiên Phù dung” đọc tên món mà ta cứ théc méc kô biết có phải là nàng PD chém gió kô kô bít ^^ (mặc dù có giải thích but cứ thấy bùn cười wé) ^^

  28. gau5555 04/09/2011 lúc 11:47 #

    thanks ss..truyện vui quá

  29. lee_ah_eun 18/09/2011 lúc 08:46 #

    truyen nay neu ta nho ko nham thy da tung post o nha nang roy faj ko zy ta that wen wen nang ah

  30. muathulabay988 18/09/2011 lúc 13:53 #

    thanks

  31. candy 18/09/2011 lúc 14:54 #

    sao nang lai post lai vay

  32. hoahongtrang76 18/09/2011 lúc 23:51 #

    nen post tiep di,chu noi dung may chap nay thi da biet roi

  33. hue 19/09/2011 lúc 15:59 #

    cheeheh, mình có thể đề nghị bạn chỉnh sửa nhanh hơn một chút được ko?

  34. tutuongvi89 26/10/2011 lúc 10:28 #

    ho truyen nay co van an ko vay may ban, ong thay chu nhiem va Dan Dan se thanh mot doi ah, Dan Dan moi hoc lop 6 thoi a, sao nho vay nhi

  35. ufhriu 26/10/2011 lúc 13:51 #

    thanks

  36. hoalily 16/11/2011 lúc 03:17 #

    mới đọc chap 1 thui mà thấy thú vị quá!!!!
    Thanks nàng!!!

  37. huyenbibo 12/12/2011 lúc 02:29 #

    thank nàng

  38. Thongoc^_^ 28/12/2011 lúc 12:53 #

    thanks phu dung nhieu nghen hihi

  39. thesecretofepoch 05/01/2012 lúc 10:28 #

    Chua j 2 anh chj da doj dau ruj! se con co nhju truyen zuj nua 🙂 🙂 🙂

  40. Lily Tran 24/02/2012 lúc 02:39 #

    Lâu lắm rồi mới vào lại nhà Phù Dung, từ đợt đọc Phù Dung Vương Phi ở nhà cũ cũng chưa sang nhà mới bao giờ.
    Cám ơn Phù Dung đã dịch truyện này nhé, lời văn trong đây mượt mà hơn truyện PDVP nhiều :X

    Mình đọc một lèo đây, đến cuối lại comment tiếp 😀

  41. langthanphong 01/03/2012 lúc 14:49 #

    cam on ss! truyen ngay chuong dau da thay hay ho roi!!!

  42. tkt 11/03/2013 lúc 13:59 #

    Cảm ơn bạn

  43. Cecilia 10/05/2013 lúc 13:25 #

    Chu Dật là vs Chu Đạm Đạm.Như tên 2ae ý

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: