Phu dung vuong phi Chương 51

27 Th11

Hoàng thành phong vân Chương 50 Khách quý.

Đêm qua tuyết rơi đầy nhân thế, trước cửa của vương phủ băng bao phủ mấy tầng.

Đến giữa trưa tuyết trắng vẫn tung bay, có khách quý đến thăm Sở vương phủ, Sở cảnh mộc sau khi được báo lại, nhíu mày  đi ra thư phòng.

Trong đại sảnh, Tình nhân cùng Kim nhân sau khi dâng trà, lằng lặng đứng ở một bên, hương trà thơm lan tỏa ra cả gian phòng….Trong lòng các nàng dường như có bất ổn lại thêm bồn chồn…

Kim nhân hoạt bát, Tình nhân thông minh, đứng nép một bên, nghe gió lạnh ngoài cửa sổ gào thét, không ngừng lọt vào tai, giống như chỉ lắng nghe như vậy mới giúp các nàng thoát khỏi tâm trạng thấp thỏm bất an.

“Thật sự là khách quý a, Quang vinh vương gia, tuyết rơi nhiều như vậy mà cũng tới thăm, ngọn gió nào thổi người tới đây?”  Sở cảnh mộc vừa vào đại sảnh đã mỉm cười châm chọc, ánh mắt đầy vẻ tươi cười lại như có gì ẩn chứa trong đó làm cho người ta thấy quang mang sợ hãi.

Vân uyển phù đang đứng một bên vừa thấy thân ảnh tuấn tú của hắn, trong nháy mắt trở nên kích động nhưng cố đè nén xuống, dung nhan tuyệt sắc có tia ai oán….Lạnh lùng oán hận như lan tỏa trong không gian, Sở cảnh mộc cũng thoáng nhìn qua nàng, ngẩn ra một chút, sau đó tinh quang hiện lên đôi mắt.

Từ sau  chuyện của Vân gia, Vân uyển phù cũng bị tội liên lụy, vốn nên ở trong vương phủ, không được ra ngoài, Sở cảnh mộc âm thầm suy nghĩ.

Tình nhân ngày cũ gặp lại, đã không còn cảm thấy đau  khổ như trước, sự tiếc nuối cùng mất mát trong lòng hắn bất tri bất giác đã bị một dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn khác làm phai nhạt rất nhiều.  Chỉ còn lại sự bình tĩnh, trong thế gian có rất nhiều chuyện nói không rõ, giống như cảm tình vậy, đã từng tình sâu như biển thì như thế nào, cũng theo thời gian mà phai nhạt.

“Sở vương tại sao khách sáo như vậy, ta tới thăm thì có gì lạ đâu?”  Chúng ta lại có thâm tình sâu xa không phải sao?”  Quang vinh vương cười lạnh, làm như vô tình giữ lại Vân uyển phù.

Thật không hổ là Sở cảnh mộc!  Hai mắt không hề biến đổi, vẫn giữ được bình tĩnh như trước, khóe môi cong lên càng biểu hiện vẻ thâm trầm.

Mắt quét qua Vân uyển phù đang ngồi một bên, Sở cảnh mộc cũng không nói gì, lạnh lùng ngồi vào vị trí chủ thượng, tiện tay nhấc lên trường bào màu tím, trầm giọng hỏi “Quang vinh vương gia, người ngay thẳng không cần vòng vo, hôm nay ngài đến đây là có chuyện gì?”

Quang vinh vương vẫn như trước cười lạnh không nói gì, nhàn nhã uống trà, thâm ý nhìn hắn một cái, cười nói “Tại sao vương gia lạnh lùng như thế, bổn vương lần nầy tới là vì chuyện Phù dung huyết án”

Đáy lòng chợt động, không rõ là cảm giác gì , Sở cảnh mộc lên tiếng, ánh mắt sắc bén như bắn xa vạn trượng, giống như mũi tên bắn thằng đến cổ họng của Quang vinh vương, tức giận nói” Bây gờ đang tuyết rơi đầy, Quang vinh vương lại muốn đến nói cho bổn vương biết, ta làm việc bất lực hay sao?”

Vân uyển phù ngồi yên lặng một bên không nói lời nào, ánh mắt càng ra vẻ u oán, hôm nay nàng theo đến, chính là muốn nói rõ sự thật cho Sở cảnh mộc biết, vốn nghĩ nàng có thể chịu được, nhưng khi vừa thấy hắn, đáy lòng vốn giả vờ lạnh như băng lại bị phá hỏng, ánh mắt lạnh như băng của hắn chưa từng nhìn về phía nàng, hiện giờ lại…làm cho nàng cảm thấy xa lạ…”

“Sở vương vì sao phải tức giận, án tử nầy vốn do Sở vương phụ trách, nhưng phụ hoàng có ra lệnh cho tất cả văn võ bá quan phải tận hết sức phối hợp, đây là tội phạm quan trọng nhất của triều đình nên ai ai cũng phải có trách nhiệm, không phải sao?”

Tiếu nhạc đứng ở một bên thật hoảng sợ, bất an nhìn Sở cảnh mộc, nhưng thấy hắn vẫn bình tĩnh, …..nỗi bất an trong lòng Tiếu nhạc càng thêm trầm trọng.

Phù dung huyết án, là nghi vấn không ngừng đè nặng trong đáy lòng Sở cảnh mộc,   thời gian gần đây, nghĩ đến vẻ tươi cười vô tội của Lục phù, lại cảm thấy càng thêm trầm trọng.

“Không biết Quang vinh vương gia có manh mối gì để cung cấp cho bổn vương?’ Sở cảnh mộc lãnh liệt cười hỏi, giọng nói lạnh như băng, còn có vẻ bức người hơn trời đông giá rét.

Quang vinh vương nở nụ cười, làm như vô tình quét mắt khắp đại sảnh một cái, cười nói “ Có khách quý mang theo gia quyến tới thăm, tại sao lại không thấy bóng dáng của Sở vương phi? Dù cho tốt hay xấu, bổn vương cũng là hoàng thân quốc thích, không phải sao, Sở vương không thấy như vậy là không đúng với lễ nghi hay sao?”

Hắn làm như vô tình hỏi làm cho Sở cảnh mộc âm thầm kinh ngạc, nghe trong giọng nói của hắn, dường như hắn đã nghi ngờ….Lòng có chút lo lắng, Phù nhi làm việc cẩn thận như thế, lẽ ra không để lại dấu vết mới đúng, vì sao trong lời nói của hắn lại có tia hoài nghi…

Sở cảnh mộc đang muốn mở miệng, ánh mắt thoáng nhìn thấy một thân ảnh màu trắng đang đi vào đình viện,, tuyết trắng, áo choàng cũng màu trắng tung bay trong gió lạnh, tóc dài ở trong gió tuyết bay bay, đẹp đẽ như tiên….Theo tới là tiếng bước chân trên bậc thang, tiếng cười ấm áp cũng truyền đến “ Quang vinh vương gia nói rất đúng, ta đã tới chậm, xin vương gia tha thứ”

Trong mắt Quang vinh vương hiện ra một tia si mê, rồi biến mất trong nháy mắt, mà Vân uyển phù cũng từ giận dữ chuyển sang oán hận, hai tay nhỏ bé nắm chặt thành quyền, bị Quang vinh vương nhìn lướt qua, không cam lòng trừng mắt rồi gục đầu xuống…Như muốn che dấu vẻ oán hận của mình…

“Trời đông giá rét, ra đây làm cái gì?” Sở cảnh mộc trong giọng nói đầy vẻ đau lòng, từ khi nghe đại phu nói nàng sợ lạnh nghiêm trọng, hắn đã ra lệnh không cho nàng ra khỏi Tây sương nhiều, ngay cả sinh kế của Tô gia cũng tạm giao cho Tô lão gia quản lí, trong cái lạnh thấu xương nầy, hắn sợ một cơn gió mạnh thổi qua cũng làm thân mình mảnh mai của nàng bay mất.

“Đây là vương gia không đúng, nên cho người báo với ta một tiếng, không thôi người ta lại nói Sở vương phủ không biết tiếp đãi khách, có phải hay không, Quang vinh vương gia, Nàng bị Sở cảnh mộc kéo đến ngồi bên người, thoáng nhìn qua Vân uyển phù, có ý nghi ngờ trong bụng…

“Chúng ta là vì Phù dung huyết án mà đến, chắc vương phi cũng không xa lạ?” Vân uyển phù vốn đang ngồi yên lặng không nói gì bây giờ lại lên tiếng, đôi mắt thẳng tấp lạnh lùng nhìn đăm đăm biểu tình trên mặt nàng, nhưng cái gì uyển phù cũng nhìn không ra.

“Vân phu nhân thân ái nói giỡn sao, việc lớn như thế nầy, trong kinh thành có người còn không biết sao?”  Bổn vương phi dĩ nhiên là biết được, Vân vương đã chết vì Phù dung huyết án, ta nghĩ ngươi so với ta càng quen thuộc hơn”  Lục phù nói cười, nhận trà Bôn nguyệt dâng lên, nhàn nhã uống một ngụm, lại cười sáng lạn đến mê người, vẻ xinh đẹp giống như ma mị.

Lời của nàng sắc bén như dao đâm vào lòng Uyển phù, nhất thời dung nhan kiều diễm chợt biến sắc trở thành trắng bệch…Đôi mắt đầy vẻ oán hân gần như vô tận, như mưa rơi bắn thẳng vể phía Lục phù, phần lớn người trong đại sảnh, vì vẻ thù hân nầy mà kinh sợ, Bôn nguyệt bất an đứng ở bên người  Lục phù, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ đề phòng cùng lo lắng.. Mà sắc mặt Lục phù vẫn như trước, vẫn cười như gió xuân..

Hai đoá phù dung, đang giận dữ nói cười, không khí trong đại sảnh lan tràn đầy vẻ căng thẳng , rất rõ ràng.

Trong lòng Sở cảnh mộc , một người là tình nhân trước đây được hắn thương yêu cưng chiều nhất, một người hiện tại là thê tử hắn quý trọng và che chở , coi như mạng sống, hai người hiện giờ lại mang đầy vẻ hận thù, để ý không được, nhìn lại không rõ, phức tạp cứ  xoay vòng quanh, phiền nhiễu trong lòng hắn, lại có tia buồn bã.  Hắn âm thầm thở dài, nhìn vẻ tươi cười trên mặt Lục phù, lòng càng thấy khó xử ….

Rốt cuộc là ai thiếu ai một món nợ máu.

Ai làm biến đổi vận mệnh của ai?

Quang vinh vương không khỏi cảm thán sự tàn nhẫn của Lục phù, không chỉ có thủ đoạn làm người bị thương thổn sâu sắc, còn tung ra lời đàm tiếu, gặp phải nàng, ai có thể may mắn được bảo toàn tánh mạng?

“Sở vương phi thật là miệng lưỡi, không nể tình chút nào?  Ngươi xem phu nhân của ta kìa, bị ngươi làm cho tức giận đến mặt cũng trắng bệch rồi. “ Quang vinh vương cười nói, nheo hai mắt lại, như có ý trách cứ, có chút sầu não, cũng có điểm vui sướng khi thấy người gặp hoạ”

“Ta nói không phải là sự thật sao, có khi lời nói thật cũng làm người bị thương, thật sự là lòng người dễ thay đổi”  Lại là một lời châm chọc, Lục phù cười như gió xuân mơn man trên mặt, nhìn như vô tội, nhưng thực ra là không cho họ một chút mặt mũi, sắc mặt của Quang vinh vương cùng Vân uyển phù đều có vẻ không tốt, ánh lửa nhảy lên trong mắt của họ.

Sở cảnh mộc thong thả uống một ngụm trà, cũng không tỏ thái độ, trầm mặc nhìn thoáng qua vẻ mặt đang cười ấm áp của nàng, có chút trầm trọng, nếu nàng thích nói như vậy sẽ làm cho trong lòng   dễ chịu hơn, thì làm theo ý nàng đi.  Lúc nầy việc thông minh nhất chính là im lặng.

“Vương gia, án tử nầy là chuyện của nam nhân, nên cùng ta  bàn bạc, còn hai đóa phù dung của kinh thành nầy, hãy để cho nàng nói chuyện với nhau, thấy như thế nào?’  Quang vinh vương sau khi dứt lời , ánh mắt xẹt qua gương mặt tuyệt sắc đang tươi cười của Lục phù, ẩn trong đó có tia chờ mong.

Sở cảnh mộc hơi nhíu mày, mắt đảo qua ánh mắt hận thù của Uyển phù, đứng dậy nói “ Bôn nguyệt, coi chừng vương phi, đừng cho nàng ra khỏi phòng khách, bên ngoài rất lạnh”  Một câu nói lại chứa hai nghĩa.

“Vâng” Bôn nguyệt cúi đầu nhận lệnh, mọi người trong đại sảnh nhìn theo bọn họ rời đi…Ý tứ trong lời nói của hắn như đâm vào lòng Uyển phù, ẩn ẩn đau , sắc mặt nàng như tờ giấy trắng.

“Băng nguyệt, Bôn nguyệt, dẫn tất cả đi xuống hết, đừng cho ai tới gần, ta muốn cùng Vân phu nhân tâm sự” 

“Vâng, vương phi”  Các nàng khom người hành lễ rồi dẫn tất cả thị nữ xuống hết, Vân uyển phù cũng bảo thị nữ bên người mình đi  theo, trong đại sảnh giờ chỉ còn lại hai người họ, trong lúc nhất thời hai người mỹ nữ xinh đẹp như hoa đào hoa lý, như hoa xuân trăng thu, đẹp đẽ mê người,

“Vân phu nhân thầt là có nhã hứng, trời đông gió lạnh, cũng theo Quang vinh vương ra phủ, Sở vương phủ nầy là nơi thưởng ngoạn tốt như vậy sao?” Lục phù thong thả dựa vào sau ghế, từ từ nói ra, mang theo ý cười , giống như đang thưởng thức vẻ xinh đẹp của Uyển phù, lại giống như đang thưởng thức vẻ hận cùng oán trên mặt nàng kia, nàng cười đến hồn nhiên sáng lạn.

“Ngươi vì nguyên do vì muốn đem ta và ngươi tráo đổi ?  vì cái gì cho người hạ xuân dược với chúng ta, nàng không khỏi nêu ra nghi vấn đã đè nặng trong lòng nàng từ lâu , Vân uyển phù mang theo lửa giận ngập trời, gương mặt tuyệt lệ vặn vẹo vì hận, nữ tử ngồi trên vị trí chủ toạ đang cười ấm áp như thế lại là kẻ chủ mưu tất cả, làm cho thế gian chê cười, huỷ đi cuộc đời nàng, làm cho nàng không được hạnh phúc trong tình yêu, cũng làm cho nàng nhà tan cửa nát.

Lục phù nao nao, giống như than oán, “Quang vinh vương nầy, thật là…Thế nhưng không giữ lời hứa với ta….thật là lòng người khó lường…”

Hắn muốn làm gì đây…Tại sao lại nói cho Uyển phù những điều nầy…Như vậy?

“Ngươi thật sự quá đê tiện.”  Vân uyển phù hung hăng mắng, đến bây giờ nàng vẫn không rõ taị sao Lục phù phải làm như vậy?

“Ta có đê tiện hay không, ngươi không có tư cách bình luận”  Lục phù lạnh lùng nhìn vẻ mặt biến đổi của Uyển phù “ Sự việc đã thành kết cục đã định, nếu nói , người đê tiện không chỉ có mình ta” Lục phù không khỏi nghĩ đến mới đây  bị Uyền phù hãm hại, lòng thấy tức giận, đó là lần duy nhất nàng bị người khác đánh lén mà không đáp trả, cũng  bởi vì quyền lực chênh lệch.

“Nếu cảnh mộc biết chuyện nầy, ngươi nói hắn sẽ nghĩ như thế nào?”  Vân uyển phù cố đè nén tức giận, lành lùng nhìn nàng, vui sướng khi người gặp hoạ hỏi, tự nhủ không nên đem mặt nạ giả dối của nàng vạch trần bây giờ.

Có chút bối rối, Lục phù lạnh lùng cười, thuận tay vuốt vuốt áo choàng trên người, như muốn ngăn trở gió lạnh theo cửa tiến vào, làm cho toàn thân trở nên ấm áp “ Hắn biết được thì như thế naò, ngươi không có nghe nói sao, Sở vương cưng yêu thê tử, nói không chừng hắn rất vui mừng người hắn lấy là ta mà không phải ngươi”

Nữ nhân đối phó với nữ nhân nhiều khi còn ngoan độc hơn là nam nhân.  ..Thấy sắc mặt của Uyển phù đột biến…Lục phù cười lạnh.

“Hừ…còn Phù dung huyết án, ngươi là hung thủ, giết người nhiều như vậy, là tội phạm quan trọng nhất của triều đình, ngươi cho là hắn sẽ bỏ qua ngươi sao?’

Nàng bỗng ngưng mi, nhiều mũi nhọn trong mắt lạnh như băng như ngưng tụ lại, lệ khí làm cho người ta sợ hãi chậm rãi tràn ra mi mắt, theo ánh mắt di động , như mũi tên bắn thẳng vào tim của Uyển phù, nhất thời Uyển phù có thể cảm nhận được hàn khí lạnh như băng, trong nháy mắt làm nàng như bị đông cứng lại, sợ hãi và sợ hãi theo tới, kinh sợ nhìn mặt Lục phù giống như ma quỷ, một người sao lại có thể thay đổi sắc mặt nhanh như vậy?  Vừa rồi mới  tươi cười ấm áp như Bồ tát, trong nháy mắt lại trở thành khủng bố như ma quỷ. 

“Vân phu nhân, đồ vật có thể ăn bậy, nhưng không thể nói lung tung, thường tai họa sẽ từ miệng mà ra, nếu nói ta là hung thủ, ngươi có thể đưa ra chứng cớ?”  Lời nói lạnh căm  tràn ra từ đôi môi đỏ mọng, càng làm cho Uyển phù thêm khủng hoảng, cảm thấy bốn phía như kết thành  băng , lạnh đến phát run.

“Tuy rằng không có chứng cớ, nếu như ngươi không có nhắc đến việc đó trước mặt Tấn vương, cha ta sẽ bị hãm hại sao?’  Lúc cha ta bị giam, là ngươi bắt đầu rãi ra tin đồn ở tửu lâu khách điếm, nói cha ta là thông đồng với địch bán nước, ăn hối lộ trái pháp luật, gần với ngày ta tìm tới Sở cảnh mộc, cha ta lại xảy ra chuyện, sự tình có thể trùng hợp vậy sao? Những người chết trừ bỏ tử sĩ của Hàn phủ, tất cả đều là thị vệ của Vân phủ, tất cả chứng cứ đều hướng vào ngươi, Phù dung huyết án rõ ràng chính là do ngươi gây nên” Vân uyển phù ráng hết sức ngăn lại sự kinh hãi thốt lên, giận dữ trừng mắt nhìn nàng.

Lệ trong mắt đột nhiên trôi đi, Lục phù nhìn đăm đăm , không thể không cẩn thận đánh giá lại nữ tử ở trước mắt, xem ra nàng đã quá coi thường Uyển phù, nàng ta lại có thể điều tra ra chuyện của nàng, mà không làm nàng hay biết, chợt nghĩ đến việc bị ám sát gần đây, nở nụ cười “Ta có động cơ sao, vì cái gì ta phải làm như vậy?”

Vân uyển phù không nói lời nào, chính là giận dữ nhìn nàng đăm đăm, bởi vì nàng điều tra không ra nguyên nhân vì sao Lục phù lại làm như vậy

“Xem ra bổn vương phi đã quá coi thường phu nhân, nói đến giết người, ngươi cũng đã phái sát thủ giết ta , không phải sao?’

Vân uyển phù sửng sốt, Lục phù lại nở nụ cười, vốn nàng chỉ là suy đoán, không nghĩ đó lại là sự thật, mũi nhọn lạnh lẽo như đông lại, nhưng vẫn ha hả cười nhìn Uyển phù “ Người không thể xem hình dáng bên ngoài, nước biển không biết nông sâu, thì ra chính là ngươi làm”

“Là ta làm thì như thế nào, ngươi có chứng cứ gì?”  Thấy nàng cười đến chăm chọc, Uyển phù thẳng thắn thừa nhận, nàng vì sao phải sợ, còn có gì làm cho nàng sợ hãi nữa đâu?”  “Chỉ một việc làm sai kiệu hoa đó ta đã muốn đem ngươi bằm thiên đao vạn mã rồi”

“Thực là ác a.”  Lục phù ha ha cười, “Cho dù đem ta chém. thành muôn đoạn ngươi có thể biến đổi lại vận mệnh sao?”

“Cảnh mộc sẽ không tha thứ cho ngươi…Tuyệt đối là không”  Uyển phù cười lạnh.

Lòng Lục phù cứng lại, cũng cười lạnh “ Vân uyển phù, ngươi đánh giá quá cao địa vị của ngươi trong lòng của Cảnh mộc, nếu là đã khẳng định như vậy ,cần gì phải tỏ vẻ trước mặt ta”

“Ngươi…”

“Ngươi có biết hôm nay ngươi đã làm chuyện ngu xuẩn là bài ra vẻ lợi hại của ngươi trước mặt ta, làm cho ta có sự đề phòng, Người thật sự lợi hại sẽ không làm cho người khác nhìn thấu mình, Vân uyển phù, ta nên nói ngươi là kẻ thông minh hay ngu xuẩn đây?  Lục phù lạnh lùng cười, ánh mắt lại lạnh như băng.

Nghe những lời nầy, cả người Vân uyển phù kinh sợ, một trận run rẩy…Gió tuyết càng ngày càng mạnh, từng trận từng trận thổi vào phòng khách, khiến người ta cảm thấy lạnh hơn ba phần…

“Hai vị đang nói chuyện gì vậy , sao không khí lại có vẻ trầm trọng?” Một tiếng cười truyền vào phòng khách, thì ra là của Quang vinh vương , lại mang theo ý lạnh lùng.

Lục phù quay đầu lại, thấy hai người họ bước vào phòng khách, theo sát phía sau là Tiếu nhạc và Lâm long, trên mặt Sở cảnh mộc vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhìn không ra vui buồn, nhưng mũi nhọn trong mắt lại trở nên nồng đậm, …Khi nhìn thấy lòng nàng cả kinh, không khỏi âm thầm nghiền ngẫm, bọn họ đã nói gì sao?”

“Phù nhi, về Tây sương trước đi, ta tiễn họ”  Sở cảnh mộc nói rồi theo họ ra khỏi phòng khách.  Để lại Lục phù với nét trầm tư, thật lâu không nói gì, sau đó mới đứng dậy cùng Bôn nguyệt Băng nguyệt trở về Tây sương…

Bên ngoài vương phủ, Quang vinh vương đã lên ngựa, hình như có ý để Vân uyển phù cùng Sở cảnh mộc phía sau nói lời tạm biệt, trong gió tuyết nét mặt có tia tàn nhẫn , cười, phảng phất sự tức giận vô cùng.

Sở cảnh mộc, hãy chờ xem, coi ta muốn cái gì…

“Cảnh mộc, ngươi đã biết tất cả, có đúng hay không, vì sao lại bình tĩnh nhu thế?’ Nàng không thể tin nhìn vẻ mặt kiên định của hắn, giống như không có gì lay động được, tại sao chuyện của nàng không làm hắn bận tâm…?”

“Vân phu nhân, chuyện đã đến nước nầy, hãy nên bảo trọng, sau khi mọi việc đã xảy ra, ta không còn chấp nhất nữa, ngươi cũng nên buông tay”  Sở cảnh mộc nói hết ý nghĩ sâu xa của mình.

Tuyết vẫn rơi, mặt của Vân uyển phù đẩm lệ mông lung, lại không làm hắn động lòng..Hắn còn có thể nói với nàng như vậy sao…?

“Chẳng lẽ ngươi đã tha thứ cho nàng, là chính nàng gây ra tất cả, ngươi một chút cũng không tính toán với nàng sao? Vì cái gì, còn ta làm sao bây giờ?”  Nàng cúi đầu khóc, Xuân đào ở bên cạnh lo lắng nhìn Quang vinh vương cách đó không xa . lại nhìn xem sắc mặt Sở vương lạnh như băng, đối với việc Vân uyển phù thất thố rơi lệ lại đau lòng, hai người là những nam tử che chở Uyển phù đến cực điểm, vì sao lại biến thành cảnh tượng như bây giờ…

Cảnh vật còn đây, người đã đi rồi, tình cũng nhạt phai sao?

“Hiện giờ ngươi còn cần ta sao, ngươi có thể tự do ra vào vương phủ sao, có thể không có cấm kỵ cùng ta chổ nầy nói chuyện, Quang vinh vương không để ý sao, Vân uyển phù, ngươi còn cần ta sao?’ Sở cảnh mộc lạnh lùng hỏi, …Nhìn nàng lần cuối rồi xoay người hồi phủ, để lại Vân uyển phù tròn mắt kinh ngạc, nhìn bóng dáng lanh lùng vô tình của hắn, lại đứng đó si ngốc cười…

Thì ra hắn đã nhìn ra được….nàng cùng Quang vinh vương chung tay hợp tác với nhau…

Bông tuyết tung bay, gió mạnh gào thét, xen lẫn trong đó có tiếng ai đang khóc, thảm thiết cùng bi thương…Nghẹn ngào xoay quanh trong không trung…

Vậy ngươi đừng trách ta! Cảnh mộc.

Hoàng thành phong vân Chương 52 Mê tình.

Advertisements

11 phản hồi to “Phu dung vuong phi Chương 51”

  1. dark_witch13 27/11/2010 lúc 04:37 #

    *ngó qua ngó lại h0k có ai,lấy cái team xé cái xoẹt* Team trước đọc sau ^^!!

    • Phu Dung 27/11/2010 lúc 05:10 #

      Náng xé tem rồi nhớ cho ta lại phong bì nha. Nàng ơi ta có email cho nàng mà không thấy nàng trả lời, nàng có nhận được không vậy?

  2. Yuujin 27/11/2010 lúc 06:37 #

    Lien mot lan 2 chap, suong wa, bao gio nang cho ta chap tiep vay? ta thich wa di, mong sao cho Phu Nhi gap dc ca ca va Du Nha… Uyen Phu dang ghet, lam ra ve dang thuong… ta khinh… ta ghet tu luc be co, phai cho nang tu tu dau kho chu chet la het rui… thanks nang nhiu lam….

  3. Quinn 27/11/2010 lúc 08:16 #

    ủng hộ nàng,mà nàng chưa khỏe hay sao vậy, dạo này thấy năng suất thấp^^

  4. Nguyen Ngoc Bảo 27/11/2010 lúc 10:11 #

    Thanks bạn.

  5. hana 27/11/2010 lúc 12:42 #

    ôi ta đọc xong 1 chap mà ta chỉ muốn đọc luôn 1 mạch đến hết luôn, nhưng ta vẫn cố kìm lòng ko đọc cv mà đợi nàng edit
    nàng ơi nàng cố lên nha, ta iu nàng lắm :*:*:*

    • Phu Dung 28/11/2010 lúc 03:27 #

      Ta cũng yêu mấy nàng lắm, convert hơi khó hiểu, nàng thật đánh yêu mà, chịu chờ ta, mặc dù lúc nầy ta làm hơi chậm rồi

  6. banhmikhet 22/01/2011 lúc 21:55 #

    thanks

  7. jinie 31/01/2011 lúc 14:58 #

    Oa Uyển Phù đáng sợ wa *chạy tới núp sau lưng Phù tỷ thầm thì * ‘kill bả đy tỷ ‘ *cười man rợ* muahahahaha

  8. phungthuhong 06/09/2011 lúc 23:42 #

    thật đáng sợ “ăn k đc nên đạp đổ đây mà”, thanks nàng

  9. linhholla2210 29/12/2012 lúc 22:05 #

    con quận chúa này điên tình đây mà . thanks ss nha

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: