Phu dung vuong phi Chương 37 (1)

16 Th11

Hoàng thành phong vân Chương 37: Cung yến (1)

“Không cần, chúng ta đi vào thôi”  Sở cảnh mộc thật sâu liếc Vân Uyển phù một cái, có chút bất đắc dĩ, lại có nhiều điểm chua xót, ôm Lục phù đi vào cửa cung…

“Cảnh mộc..” Vân uyển phù muốn tiến lên nhưng bị Quang vinh vương giữ tay nàng lại.

“Đừng nên quên thân phận của mình, Quang vinh vương phi…” Hắn âm độc cố tình cường điệu ba chữ Quang vinh vương phi như để nhắc nhở nàng…

Nhu thuận nhìn xuống, khoé môi của Lục phù gợi lên ý châm chọc…

Không đành lòng phải không?  Nàng nâng mắt nhìn con đường thẳng tấp, trầm giọng trang nghiêm, giống như vô tình hỏi “ Vương gia đúng là một người có lòng”

Sắc mặt của Sở cảnh mộc trầm xuống, giận dữ trừng mắt liếc nàng một cái, tâm tư hắn bị người khác nhìn thấy nên con ngươi hiện lên vẻ phẫn nộ cùng phức tạp, Lục phù làm như không phát hiện, ánh mắt không ngừng lưu chuyển trên ánh đuốc đang lay động trong cung đình..

Vòng tay ôm ấp nhất thời thả lỏng, nàng cảm thấy có chút lạnh…

Trong gió thu hiu quạnh, lệ của Vân uyển phù tuôn rơi như suối, nhìn hình dáng hai người biến mất càng lúc càng xa, giống như hắn cùng nàng đã cách nhau một  hòang hà không thể vượt qua.

Nàng không tin, tuyệt đối không tin, bọn họ có ba năm thời gian ngọt ngào, nàng không tin hắn có thể quên không còn một mảnh.

Khi bọn họ đi vào, tạo ra một cảnh tượng kinh diễm không ngừng, Sở cảnh mộc cùng Lục phù phía trước, Quang vinh vương cùng Vân uyển phù ở phía sau, hai đôi bích nhân rất xứng đôi làm cho mọi người như ngừng thở…

Nơi đây đều là vương hầu, là những người đã trải qua rất nhiều sóng gió, nhưng cũng bị nỗi kinh ngạc làm cho trợn tròn hai mắt….

Hai nữ tử xinh đẹp tuyệt luân, phong tư yểu điệu, đầy ấp phong tình, làm cho yến hội trở thành một cảnh yên tĩnh, tiếp theo đó là những tiếng tán thưởng…

Ngọn lửa trong mắt của Tấn vương toát ra, giống như đã chấm trúng con mồi, khóe môi tà mị nhè nhẹ cười lạnh, Sở vương nầy quả thật diễm phúc, lấy sai tân nương mà cũng có thể có được một nhan sắc xinh đẹp như vậy.

Phù dung vương phi, thật là người cũng như tên..không có chút giả dối…

Sau quy cũ và lễ tiết, Sở cảnh mộc ngồi vào chổ của mình, ti trúc dễ nghe vang lên, y phục rực rỡ dao động, Lục phù âm thầm quan sát cung yến nầy…

Ở phía trên cao, mặc dù hoàng đế thân khoác hoàng bào, nhưng vẻ già nua đã hiện rõ, hoàng đế giống như cọng cỏ dại héo tàn trong ngày đông giá rét.  Bên cạnh của ông là một nữ tử, ngọc trâm  lay động, đầu giắt minh châu, phát ra ánh sáng loé mắt trong đêm, mặc dù đã là một thiếu phụ trung niên nhưng dưỡng nhan thật tốt, một thân tòan tơ lụa, vàng chói lóa mắt, diễm lệ phi thường.  Nàng chỉ là quý phi nhưng mặc một thânvàng óng như thế, ?  Như vậy rõ ràng rất có thế lực…

Đối diện là vài vị hoàng tử đang ngồi, thái tử nho nhã quý khí, giữa hai mắt hiện ra vẻ mệt mỏi, nếu sinh ra ở ngòai cung đình nhất định sẽ trở thành văn sĩ, đáng tiếc hắn đã chọn nhầm nơi để đầu thai…

Nhìn thấy Tấn vương…đáy lòng của Lục phù cười lạnh, rốt cuộc đã nhìn thấy tên đầu sỏ gây ra mọi chuyện….được đồn đãi là người rất ngoan độc, dáng vẻ đường đường, vẻ tươi cười bên ngoài không hợp với một người có tâm điạ tàn khốc như thế….Thấy ánh mắt nàng nhìn qua, hắn gật đầu thăm hỏi, nở nụ cười.  Lục phù sửng sốt cả người, nụ cười nầy giống như sài lang nhìn thấy con mồi cười…Nàng cảm thấy có một luồng khí lạnh thổi vào xương cốt, không khỏi hướng tới nơi ấm áp bên người…

“Phù nhi…cảm thấy như thế nào?”  Thấy sắc mặt nàng không tốt, Sở cảnh mộc ôn nhu hỏi.

“Lạnh..” Lục phù nhẹ phun ra một chữ, miễn cưỡng cười cười.  Một ánh mắt khiến cho người ta cảm thấy lạnh lẽo,  Tấn vương là người thứ nhất…

Tiếp theo nhìn đến Quang vinh vương, nàng đã gặp qua, nhưng vì ở quá xa, thâm ý trong mắt hắn nàng nhìn không rõ, mơ hồ cảm thấy được hắn thay đổi không ít, không còn như ngày đó ở Phong ba đình nhìn thấy chính khí nghiêm nghị.  Thời gian chỉ mới ngắn ngửi hơn nửa năm a…Hắn đã biến hoá nhanh như vậy có thể thấy được việc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế nầy quyết liệt đến cở nào, đứng trong một nơi đầy máu nhuộm, ai có thể giữ được sự tinh khiết như tờ giấy trắng…

Nàng không khỏi nhìn về Sở cảnh mộc ở bên cạnh, không giống như vẻ ôn nhu khi ở bên cạnh nàng, hắn đang ngồi yên lặng với sắc mặt lạnh như băng, như được bao phủ bởi  một tầng băng dày đặc, không ai có thể phá vỡ.  Làm cho người khác không dám đến gần, …Nàng cảm thấy có chút không thỏai mái, rốt cuộc đâu mới là bộ mặt thật của hắn….

Trong yến tiệc hôm nay, xoay quanh hắn và mấy vị hoàng tử, trong lời nói của mọi người,  hoặc tỏ vẻ kính sợ, hoặc trở nên khúm núm, cũng có nịnh nọt …không biết là thật hay giả , mọi người như đang mang những chiếc mặt nạ vô hình…

Họ đem mặt thật của mình che dấu rất kỹ, nơi hoàng cung xinh đẹp hoa lệ nầy, quả nhiên là khó phân biệt, ở bên ngoài tầng tầng đều được che đậy, khó có thễ biết đâu là thật, đâu là giả…

Hoàng đế có bảy nhi tử, nhưng chỉ có năm người ở đây, hai vị kia vẫn là thiếu niên mi thanh mục tú, chỉ trên dưới hai mươi…Thật đáng buồn cho vận mệnh, tranh chấp lợi hại như vậy, nhưng ngôi vị hoàng đế chỉ có một mà thôi, ngai vàng cũng chỉ có một, cuối cùng cũng chỉ có một người có thể ngồi lên, mà những người khác sẽ không tránh khỏi sẽ bị lưu đày hay ban cho án tử…mọi việc rồi sẽ ra sao đây?

Hiện giờ còn lại trong triều đình, trừ bỏ Sở vương, nếu không phải là người của Quang vinh vương thì cũng là người của Tấn vương.

Ánh mắt của Vân uyển phù thủy chung không rời Sở cảnh mộc, mang theo vẽ si mê cùng không thể tin tưởng, còn có tâm tình không hiểu, dung nhan kiều diễm tràn ngập một vẻ đau thương, lòng tràn đầy phiền muộn..

Mà người bên cạnh nhìn nàng không chớp mắt,  khuôn mặt lạnh lùng không hề có độ ấm, trừ bỏ nàng còn có người biến sắc mặt nhanh như vậy, hắn không thể nào không nhìn ra ánh mắt của Vân uyển phù, thật sự hắn thờ ơ như thế sao? (Ý nói Sở cảnh mộc thờ ơ nhìn Vân uyển phù làm cho Lục phù thắc mắc)

Mà thái độ của Quang vinh vương cũng làm cho người ta tò mò, ánh mắt của thê tử mình luôn nằm ở trên người một nam tử khác, hắn giống như không để ý, cố tình uống rượu, lại như vô tình thoáng nhìn qua  bên người Lục phù…

Bây giờ đã là hơn nửa năm sau khi chuyện sai kiệu hoa mọi người đều biết, hiện giờ gặp lại nhau, nhưng thật ra có chút kỳ quái…..có một tia quỷ dị phiêu đãng trong không gian…

“Sở vương gia, vị nầy chính là Phù dung vương phi sao?” một thanh âm lanh lãnh vang lên.  Nàng quay đầu lại biết được vị mới vừa cất tiếng hỏi là Hàn quý phi đang cao cao phiá trên…trong ánh mắt lợi hại của quý phi có vẻ giả dối…

“Vâng” ..giọng nói của Sở cảnh mộc không lộ ra biểu tình, cung kính vuốt cằm đáp, Lục phù ở bên cạnh rõ ràng nhìn thấy trong mắt hắn không có độ ấm.

“Tốt lắm, cùng ái khanh thật sự là anh hùng mỹ nhân, một đôi tuyệt phối, đúng rồi còn nghe nói chuyện vương phi ở An dương một kiếm chém tri phủ, quả thật là không thua cho tu mi, khiến người khâm phục”  vẻ châm chọc trong lời nói không thể dấu diếm…

Ánh mắt của mọi người chuyển đến trên người bọn họ, hơn phân nửa là muốn xem kịch, quyền thế của Sở vương nầy quá lớn, lại không để cho Tấn vương, Quang vinh vương sử dụng, có vẻ như không đắc tội với ai, nhưng thật ra cả hai hắn đều đắc tội.  Không ít người đã sớm chờ xem kịch nầy từ lâu, Sở cảnh mộc  từ trước đến nay rất lạnh lùng, không kết  giao với ai, trừ bỏ vài người võ tướng bên ngoài, trong triều không có vây cánh.  Mà hoàng đế chưa nói chuyện, quý phi nương nương đã đặt câu hỏi, dù không thể chạm tới Sở vương, nhưng cũng có thể động tới Sở vương phi, cho hắn một lời cảnh cáo phủ đầu cũng tốt.

Sở cảnh mộc nhẹ nhàng cười, nhìn thoáng qua Lục phù bên cạnh “  Quý phi nương nương…An dương phủ ăn hối lộ trái luât, ức hiếp dân chúng đã lâu, bổn vương muốn xử trí hắn, vương phi chỉ là tiện tay thay bổn vương thôi”

Chỉ bằng một câu nói đã đem hết trách nhiệm chuyển tới trên người hắn, Hàn quý phi lạnh lùng cười, nhìn dáng vẻ xuất chúng của Lục phù bên cạnh đang đềm đạm cười, như bọn họ đang nói gì không liên quan đến mình.

“Sở vương thật sự là có tình có nghĩa, xem ra âm kém dương sai là một chuyện tốt, đúng không?”

Tấn vương tà mị cười với âm thanh châm chọc, Sở cảnh mộc cùng Lục phù mặt không đổi sắc, mà mặt của Quang vinh vương lại hiện ra vẻ tàn khốc, tức giận trừng mắt liếc hắn một cái, chỉ có Vân uyển phù nghe thấy những lời nầy uỷ khuất nhìn về phía Sở cảnh mộc, thấy vẻ mặt sắc lạnh của hắn, nàng càng thêm ra vẻ đềm đạm đáng yêu.

Như vậy rõ ràng là khiêu khích, Quang vinh vương dĩ nhiên hiểu được, nhìn thấy Lục phù vẫn luôn tươi cười, nhất thời trong đầu hiện lên ý niệm, lúc trước nếu người hắn lấy là nàng cũng không sai…Hắn lắp bắp kinh hãi, Sở cảnh mộc nhìn thấy ánh mắt của hắn dừng lại trên người Lục phù, lãnh liệt đảo mắt nhìn hắn một cái, ngầm có ý cảnh cáo.

Trong yến hội, ca múa tưng bừng, nơi nơi vui vẻ hoà thuận, cao cao phía trên, hoàng đế cùng Hàn thị nói cười liên tục, mà trong lúc đó vài vị vương gia tuổi trẻ đang ngồi, nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng thật ra là ba đào mãnh liệt, như có mạch nước ngầm đang chảy qua, mỗi từ ngữ mỗi lời nói của bọn họ, đều có ẩn ý ngầm, vẻ tươi cười giả dối hiện ra trong đáy mắt.  Nghe Quang vinh vương cùng Tấn vương, ngươi nói một lời ta nói một tiếng, quốc trượng cùng thừa tướng cũng cười hùa theo, Lục phù ảm đạm cười, lúc nầy mới cảm nhận được cuộc đoạt vị đã đi vào hồi quyết liệt, công nhiên ở trong cung yến đấu đá lẫn nhau, đã có khí thế như thế.

Ngẩng đầu nhìn về phía hoàng đế, hắn cười đến già nua, vận mệnh đã hết, đã hơn mười năm trầm mê tửu sắc, không hề phát hiện chung quanh mình đang rất loạn hay sao?

Ngai vàng ở phía sau hắn là mục tiêu chú ý của người trong thiên hạ, cũng là Quang vinh vương, Tấn vương dẫm lên xương trắng để đi lên, vương miện  loè loè chói mắt, từ xưa đến nay vương vị có nhiều hấp dẫn như vậy, quyền lực lại đáng yêu như thế, làm cho vô số anh hùng cúi đầu khom lưng.

Nàng thấy qua đủ loại cười trên miệng đám quan lại, trên bàn bày đầy sơn hào hải vị, hương trà thơm lượn lờ quanh mủi, chợt nhớ đến bảy ngày ở thành An dương, nhất thời cảm khái rất nhiều…

Cách bức tường cao cao của hoàng cung, ở bên ngòai lại khác biệt nhiều như thế…

Advertisements

6 phản hồi to “Phu dung vuong phi Chương 37 (1)”

  1. sweet_cake0909 16/11/2010 lúc 04:03 #

    Cám ơn nàng nhiều nha, chap này đặc tả bữa tiệc cung đình cũng rất thú vị a.
    Bữa tiệc hoa lệ, ai cũng nói nói cười cười nhưng tất cả đều đeo mặt nạ, đằng sau vẻ mặt giả tạo là ẩn chứa bao nhiêu toan tính, mỗi lời nói đều có thể ẩn chưa gươm đao mang đến họa sát thân.

  2. ngoan 16/11/2010 lúc 11:36 #

    uk! minh thấy hay lắm, càng gây cấn kakaka, kẻ thù của phù thật sự của phù nhi xuất hiện rồi! Tấn vương gia

  3. winter 22/11/2010 lúc 09:20 #

    thanks

  4. banhmikhet 22/01/2011 lúc 20:13 #

    thanks

  5. jinie 30/01/2011 lúc 19:51 #

    Oà >”< nam nhân đáng ghét kia đã xuất hiện

  6. phungthuhong 05/09/2011 lúc 06:14 #

    kha..kha Sở Cảnh Mộc càng ngày càng có ý độc chiếm Phù Nhi, huynh như bình dấm bốc mùi hihihi.. thanks nàng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: