phu dung vuong phi chương 6 (1)

4 Th11

Chương 6: Đêm tai biến 1

Phương thiên hoàng triều, dân phong thuần phát, hoàng đế mới đăng cơ, tứ hải thái bình , một mảnh thuận hòa, dân chúng bảo nhau rằng, trời ban phúc cho dân gian, ban cho một minh quân sang suốt, mọi người cùng nhau an cư lạc nghiệp.  Văn có nam vương Sở Thiên, võ có tướng quân Lưu Đình, một văn một võ, bảo vệ Phương thiên hoàng triều, sự nghiệp thống nhất đất nước.  Vương hầu và dân chúng, mọi người nói chuyện say sưa.  Trong năm thái bình, hàng năm tin chiến thắng mang về, hoàng đế có niềm tin cho nên chỉ lo hưởng lạc cung đình, trăm sự ít để ý tới.  Hậu cung chỉ sủng ái Hàn thị, ngày ngày hưởng lạc, chuyên sủng Hàn thị một người ngự ban thưởng ruộng tốt trăm mẫu, hoặc phong quan tam phẩm, Hàn thị bên ngòai thân thích thế lực lớn, cậy thế chuyên quyền.

Hoàng đế có 7 người con, thái tử năm nay mới vừa 20, do hoàng hậu Vương thị sinh ra, huyết thống cao quý, tính tình khiêm tốn thuần lương, hiếu lễ song toàn, được dân gian tiếng tốt lưu truyền, mọi người ca tụng, tuy nhiên thiếu quyết đoán, không phải bậc đế vương anh tài.  6 người con còn lại, năm người còn nhỏ, nhị hoàng tử do Hàn thị sinh ra, có thể thành công lớn, mưu mô tàn khốc, năm nay vừa mới 18, được Hàn thị cưng chiều, tùy ý làm bậy.  Tam hoàng tử hàng năm bệnh hoạn nằm ở trên giường, không màng thế sự.  Tứ hoàng tử không được vua cha sủng ái, hàng năm bị giam cầm ở lãng cung, việc tranh vị khó xảy ra. Ba vị vương tử còn lai hiệp thành một khối, tạo thành một thế lực bên trong, hậu cung triều đình ẩn tàng tranh chấp.

Từ xưa hoàng cung là nỗi đau lớn nhất của nữ nhân, cũng là chỗ hoàn mỹ để tàn phá gia đình, nhà không giống nhà, huynh không giống huynh, đệ không phải đệ, vì long bào, mỗi người đều thấy bất an, mọi người tranh giành, khi máu tươi chảy xuống, ai sẽ nghĩ tình huynh đệ.

Kinh thành tràn ngập một màu tuyết trắng, bông tuyết bay xuống trong đêm.  Trước mắt mênh mông bát ngát ,mặt đất đầy tuyết.  Toàn bộ trời đất một màu trắng xóa, lạnh thấu xương, trên nhành cây phủ đầy bông tuyết, mái ngói cũng bày ra một màu tuyết trắng.  Lạnh nhưng không phải cái lạnh của mùa đông, yên tĩnh mà không cô quạnh, vạn vật tựa hồ như trong giấc ngủ say.  Bên trong thư phòng của Lưu phủ, Lưu Đình nhíu mày, hôm nay trên triều,  hoàng đế trung niên thái độ bức người, giữa hai mi biểu lộ tâm tình, hàng đêm hưởng lạc, có thể nào có đủ sức để xử lý triều chính, mà trong triều thế lực của Hàn thị chuyên quyền, những trung thần kẻ sĩ ngày xưa, hoặc bị lưu đày, hoặc bi tù ngục, ngay cả Sở vương cũng ít hỏi tới triều chính để tự bảo vệ mình.  Nịnh thần ngang ngược, không còn vương pháp, lễ tế thái tổ hàng năm, tất cả các đế vương đi trước đều vì Phương thiên hoàng triều cầu phúc, mà năm nay hoàng thượng lại mượn cớ không đi, ra lệnh nhị hoàng tử thay mặt.

Lưu Đình can gián, lễ hiến tế, nếu hoàng đế không khỏe, thái tử là lựa chọn tốt nhất để thay thế, như thế nào cũng không nên để nhị hoàng tử đi thay, trong lời nói ám chỉ Hàn thị một nhà chuyên quyền.  Những lời nói ngay thẳng, dù có chính khí nhưng đắc tội với bộ tộc Hàn thị cùng nhi hoàng tử.  Quan trường bên trong, Lưu Đình quyền cao chức trọng, tay nắm binh quyền, hoàng đế cũng nhượng bộ ba phần, đổi lại thái tử đi thái miếu tế thái tổ, vì dân chúng cầu phúc.  Sở vương thở dài, nói trước mặt mọi người đắc tội Hàm thị không phải là cử chỉ sáng suốt, báo trước sắp tới tất sẽ có tai họa, làm cho ông lảng tránh kinh thành mấy ngày.

Lưu đình nắm chặt tay, ông cả đời rong ruổi trên lưng ngựa, chưa từng không đánh mà chạy, Hàn thị nắm giữ triều chính, nếu trốn có thể trốn tới đâu?  Ông không muốn làm đào binh.  Trong đình viện hàn mai tỏa hương, hương khí ần ẩn truyền đến trong mũi, một trận tiếng cười như chuông bạc truyền đến làm cho tinh thần của Lưu Đình sảng khóai, phiền muộn biến mất, tươi cười đứng dậy đẩy cửa sổ ra, một trận gió lạnh tiến vào trong đình viện, ông nghĩ đến hai nữ nhi đang truy đuổi trêu chọc lẫn nhau, ở hoa mai tỏa hương trong mưa, trời đất một màu, tuyết bay bay, nhiều bông tuyết rớt trên vai, mang theo một phong thái khác.

Phong nhi, Du nhi, Phù nhi, ba đứa nhỏ, ông ngựa chiến cả đời, vì quốc gia an vui, vì bảo hộ gia đình của người khác còn hơn là làm cho Lưu phủ một góc cười vui.  Ngày mai, nên đem đứa nhỏ tiễn bước. Lưu đình tựa cưa sổ thản nhiên mà than.

Đang đùa giỡn, Phù Nhã đột nhiên ngẩng đầu, không chớp mi, cười nói “Tỷ tỷ, ca ca, thời tiết dường như mau thay đổi, ngày mai tuyết rơi có thể nhiều hơn nữa”  Lá rơi lả tả, gió lạnh gào thét, ngoài phòng từng trận bông tuyết tựa như lông hồng, nhẹ bay đến, trong đêm vô thanh vô tức, Phù Nhã ngủ không an giấc, ngoài cửa gió lạnh vẫn gào thét, như ma quỷ rít gào, có tiếng vang, quấy nhiễu nàng không ngủ được, đôi mắt to linh hoạt ngời sáng như ánh nến trên bàn, như minh châu chói mắt, trong lòng ẩn ẩn có điểm bàng hoàng cùng sợ hãi…

Phù Nhã đứng dậy, khoác thêm một kiện áo bông tuyết hồ, thân mình ấm áp, nhẹ nhàng bước ra nội thất, ngọai thất so với nội thất lạnh lẽo hơn vài phần, tỳ nữ bên người của nàng đang ghé bên bàn ngủ, gió đông lạnh làm cho tay của nàng tím xanh, Phù nhã hơi nhíu mi, đi đến mang áo bông nhẹ nhàng khóac lên vai nàng, thị nữ vặn vẹo thân mình, vẫn như trước ngủ say không tỉnh.  Nàng bước lên nhuyễn điếm, cầm lấy một bức thêu dang dở, ngày mốt chính là đại thọ của Lưu đình, nàng muốn tự tay thêu một bức thanh tùng diễn trúc đồ cho phụ thân…Một lát sau, nàng nhẹ giọng kêu đau, không cẩn thận kim đâm làm tay nàng chảy máu, máu chảy ra một chút, dính đỏ sợi chỉ rất chói mắt.

Phù Nhã tay chân có chút phát run, tâm tình này nàng chưa bao giờ trải qua, nàng muốn đi tìm tỷ tỷ nói chuyện phiếm, gặp thư phòng có ánh sang, áng nến nhỏ lay động trong không trung, âm thầm kinh ngạc, đột nhiên, không xa truyền đến tiếng mèo kêu khiến cho nàng chú ý, xuyên thấu qua hành lang trống không, thấy ánh đao chợt léo, nhanh như tia chớp, một gã hắc y giơ tay chém xuống, hai gã thị vệ ngã xuống không một tiếng động, ngay cả kêu lên sợ hãi cũng không kịp.

 

Advertisements

8 phản hồi to “phu dung vuong phi chương 6 (1)”

  1. July 10/11/2010 lúc 03:50 #

    tem~ tộc độ bạn nhanh qua! thank nàng nè

  2. Ngọc Long Nữ 23/12/2010 lúc 21:10 #

    Truyện hay wá ..^.^

  3. banhmikhet 22/01/2011 lúc 14:43 #

    thanks

  4. jinie 29/01/2011 lúc 21:56 #

    Ths ss!$__$

  5. phungthuhong 03/09/2011 lúc 07:13 #

    thanks nàng

  6. Dâu 13/02/2012 lúc 11:01 #

    Tks nàng :”( Chap sau chắc thê lương lắm lắm :-<

  7. thanhyen 26/03/2012 lúc 12:32 #

    truyen gay can tu luc dau tien, biet truyen nay lau roi ma chua dam doc vi thay am muu chat chong, hieu lam noi tiep, so trai tim gia cua chi chiu ko noi. hom roi doc Dao phi thien ha thi tin tai chon truyen va vo cung thich cach edit cua em. hom nay vao xem cang luc cang hap dan. truyen nay set pass, thoi thi co nhieu coi nhieu, co it coi it, den khi chiu khong noi thi lai lam phien em xin pass. cam on em.

  8. linhholla2210 29/12/2012 lúc 12:52 #

    tr này xem càng lúc càg hấp dẫn mà ^^ thanks ss nhé

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: