Phu dung vương phi chương 5 (1)

1 Th11

Chương 5: Duyên sai.1

Bên trong chòi nghỉ mát, Phù Nhã mơn man ngọc bội ôn nhuận, tự hỏi, Phương Đông liệu có phải là họ, trong kinh thành, người nào mang họ Phương Đông?  Ấn tượng trong lòng cũng không có, cười nhạo, chính mình vì sao để ý như vậy?  Đang trong lúc suy nghĩ, một trận ồn ào theo tới, ngay sau đó là một trận hoa mai bay tới, Phù Nhã theo bản năng nhăn mặt lại, ngẩng đầu, chỉ thấy một thiếu nữ mang theo một đám nô bộc nha đầu mà đến.  Thiếu nữ cỡ bằng tuổi nàng, một thân tơ lụa hồng nhạt, quần bay theo gió, trên mặt tươi đẹp hoa đào, như mặt trăng giữa vạn ánh sao, như hoa hồng thanh nhuận mê hồn.

Phù Nhã ngẩn ra, thường nghĩ bản thân nhan sắc thế gian hiếm thấy, cô gái trước mắt so với mình cũng không kém cỏi, có thể thấy được ngày sau là một nhan sắc khuynh thành.  Bên người nàng là một lão mẹ, dáng người có chút phúc hậu, ánh mắt lợi hại, mơ hồ hiện lên vẻ hung ác, sáu người thị nữ hai bên, áo quần cùng màu, mùi hương tỏa khắp nơi,  tình thế này là như thế nào?  “Ngươi là người nào” cô gái nũng nịu hỏi, mang theo ý cười, tò mò ngồi đối diện với nàng, ở vị trí của thiếu niên vừa mới đi khỏi.

“Ngươi là ai?  Phù Nhã không chớp mắt, nhìn lướt qua bên kia bắt gặp ánh mắt hung ác của lão mẹ, âm thầm đoán dụng ý của nàng.   Lớn mật, ngươi nên biết quân chúa nhà ta là hòn ngọc yêu quý trên tay của Vân vương gia, còn không mau hành lễ” lão mẹ giân trừng mắt với nàng.  Phù Nhã cười lạnh, tiểu quận chúa?  Nữ chủ nhân của phủ đệ này, nàng không để ý đến lão mẹ kia, trầm tĩnh nhìn cô gái, khuôn mặt nhu hoà, không biết cô gái tại sao tìm đến nàng?

Gặp Phù nhã không trả lời, lão mẹ tức giận, bà giống như có điạ vị cao ở vương phủ, ít có người dám công khai phản kháng, sắc mặt đỏ bừng, âm hiểm nheo mắt lại, âm thanh lạnh lùng nói, “Xú nha đầu ngươi ngồi ngây ngốc ở đó làm cái gì? Còn không thỉnh an quận chúa, trước mặt quận chúa, có chỗ cho ngươi ngồi sao? Phù Nhã không thèm để ý, nhìn tiểu quận chúa đối diện cười duyên …Tiểu quận chúa cũng cười, không nói, hơi hơi nhìn phía nàng gật gật đầu, nũng nịu khuyên nhủ “Nhũ mẫu, đều là hài tử, còn nhỏ, có làm gì đâu, ngươi lui ra đi”

Bà vú găp Phù Nhã nói mấy lời thật là khó nghe, thần thái như châm biếm, bà sống hơn nửa đời người, ở vương phủ hưởng thụ ơn mưa móc, khi nào lại bỏ qua một nha đầu nho nhỏ như thế.  Hung hăng cười lạnh  “Quận chúa ngài đại nhân đại lượng, tất nhiên là không chấp nhất, theo tôn ti, nàng đối với người bất kính là đối với tòan bộ vương phủ bất kính, để lão nô giúp người giáo huấn nàng một chút”  Nói xong liền giơ tay lên hướng đến hai má của Phù nhã .  Bốn thị nữ một trận sợ hãi, đều nhìn về phía quận chúa, nàng vẫn như cũ ngồi ở nhuyễn thượng cười khẽ, giống như một người nhìn thấy nhưng lại khuyên can không được.  Phù Nhã cười lạnh, phụ thân của nàng là đaị tướng quân sa trường chiến công rực rỡ, ca ca nàng từ nhỏ luyện võ, nàng ở bên học được không ít, tuy là không cao, nhưng đối phó một người chỉ biết cậy mạnh như bà vú mà nói, vậy là đủ rồi.

Nàng nghiêng đầu, chân phải dùng sức một chút, bà vú phòng bị không kịp, té ngã trên đất, Phù Nhã đứng dậy cười duyên, một chân đạp trên người bà, cười nói “Tôn ti có phần, ngươi là lão nô đang làm cái gì?  “ Phù Nhã tuy nhỏ, ca ca buộc nàng đứng tấn thật vững, dưới chân nàng không giống sức của một đứa bé  8 tuổi.  Phù Nhã châm biếm liên tục, bên cạnh tỳ nữ không dám lên tiếng, thấy bà vú chật vật nghĩ muốn lay động chân của Phù nhã mà không nhúc nhích mảy may, mặt đỏ cả lên, nhìn cầu cứu về phía quận chúa.

Tiểu quận chúa khi thấy bà vú ngã xuống, sắc mặt khẽ biến, cười khẽ “Tiểu thư bao dung, nhũ mẫu trong phủ làm sai chuyện gì ta sẽ trừng phạt, còn không buông ra, sau đó bản quận chúa sẽ trừng phạt bà” Phù Nhã cười lạnh, nhìn bà vú dưới chân một lát, thả chân ra, bà vú đứng dậy, làm bộ muốn đi tới bên người quận chúa.  Phù nhã lạnh lùng la “Qùy xuống!” Bà quay đầu lại không thể tin nhìn Phù Nhã, rồi lại nhìn quận chúa, ngay sau đó ngoan độc trừng mắt nhìn nàng, tiểu quận chúa cũng hơi sửng sốt, nhìn Phù Nhã đã trở lại chổ ngồi.

“Tiểu thư có ý gì”, tiểu quận chúa hỏi thanh âm không hờn giận.  Phù Nhã cười, hai tay sửa lại mái tóc hơi hỗn lọan, lại cười nói “Quận chúa người là chủ ta là khách, chủ nhân khinh đãi khách đã là không đúng, còn dung túng tiện tỳ dưới tay vũ nhục khách lại càng vô lý.  Ta nghe thấy Vân vương gia thái độ làm người quang minh lỗi lạc, khen chê rõ rang, nô bộc lại như thế kiêu ngạo cuồng vọng, cậy được ưu ái mà kêu ngạo, thật là đáng tiếc”

Phù nhã buổi tối nói chuyện châm chọc liên tục, những câu nói đâm thẳng vào tiểu quận chúa, bên cạnh tỳ nữ thô suyễn một hơi, này chẳng phải chính là chỉ cây dâu mà mắng cây hòe  sao, tất cả đều nhìn về phía tiểu quận chúa, nàng sắc mặt hồng một mảnh, giống như xấu hổ mà như tức giận, khóe mắt thoáng nhìn ngọc bội trong tay Phù nhã, cười, giọng nói êm ái vang lên “Nhũ mẫu quỳ xuống!”  Bà vú không cam long, không thuận theo, tiểu quân chúa thu lại tươi cười, lạnh lù ng nói “Quỳ xuống, để người ta nói năng lực quản giáo nô tỳ trong phủ đều không có”

 

Advertisements

10 phản hồi to “Phu dung vương phi chương 5 (1)”

  1. July 10/11/2010 lúc 03:46 #

    hì! tem~.
    đang mong những chương tiếp theo.
    đọc hay quá nên quên Votes. 1 phiếu nào

  2. Yuujin 19/11/2010 lúc 08:05 #

    Các nàng mới có chừng ấy tuổi mà đầu óc suy tính ghê wá, ở tuổi các nàng ta chỉ biết ăn ngủ thui… thật là pó tay… thanks nàng

  3. Ngọc Long Nữ 23/12/2010 lúc 20:55 #

    Thank tỷ tỷ !

  4. banhmikhet 22/01/2011 lúc 12:54 #

    thanks nàng

  5. jinie 29/01/2011 lúc 21:46 #

    Oa. Thêm mỹ nhân nữa a>”< cơ mà em ko ưa nổj nàng này a

  6. phungthuhong 03/09/2011 lúc 07:00 #

    thanks nàng

  7. loveyou 23/01/2012 lúc 20:39 #

    quận chúa này chắc ko phải tay vừa
    thanks

  8. Dâu 13/02/2012 lúc 10:50 #

    Quận chúa này hình như để ý miếng ngọc bội trong tay Phù nhi tỷ…hổng lẽ người chôm miếng ngọc bội là quận chúa nhểy ?

  9. tramhuongxquantinh 09/03/2012 lúc 23:40 #

    đúng là con gái đại tươg quân có khác, thông minh lại có võ. hix, nhưng hình như PD gây chuyện rồi… thx 4 editing

  10. linhholla2210 29/12/2012 lúc 12:42 #

    quận chúa định cướp ngọc của PN đây mà @@ cám ơn ss nhé

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: