Phu dung vương phi chương 5 (2)

1 Nov

Chương 5, Duyên sai 2

Phù Nhã cười, cũng không nói gì, nhìn bà vú mặt đỏ lên, không cam lòng quỳ nhìn Phù Nhã, lâu lâu trừng mắt với nàng.  “Nhũ mẫu không yên phân tôn ti, ỷ có chủ tử sủng ái liền muốn làm gì thì làm, dám phạm thượng, tiểu quận chúa, theo gia quy của vương  các ngươi, nô tỳ vũ nhục khách nhân, ta nên thỉnh giáo vương gia, phải bị tội gì?”  Nhìn bà vú bỗng trợn đôi mắt, Phù Nhã cười khẽ, như hoa lan sáng lạn

Bà vú tựa hồ không dự đoán được có chút tự hỏi, không lường trước một đứa nhỏ 8 tuổi lại khó đối phó như vậy, đột nhiên cả người run rẩy..Tiểu quận chúa nhíu mi, lạnh lùng nhìn Phù Nhã, trong ao phù dung tỏa hương, tinh khiết nồng đậm, mà thế gian hai đóa phù dung hiếm thấy lại âm thấm đánh giá lẫn nhau.  Phù Nhã mỉm cười, quận chúa nén giận.  “Nhũ mẫu mau giải thích”.  Bà vú hung hăng cắn môi dưới, giống như không cam lòng giống như bất đắt dĩ, hung hăng nói “Nô tỳ biết sai rồi”

“Như thế nầy thôi sao?”  Phù Nhã vẫn như cũ cười như ánh mặt trời sáng sớm, ấm áp động lòng người, âm điệu cũng vô cùng ấm áp.  Tiểu quận chúa không khỏi tức giận, nheo mắt lại, nếu không phải vì khối ngọc bội kia, nàng cũng không chịu để cho Phù Nhã bài bố, tự nhủ , không nên mềm lòng, sớm nghe theo kế hoạch của bà vú…Như vậy chuyện gì cũng không phát sinh.

“Ngươi nghĩ muốn như thế nào?”  Phù Nhã thưởng thức ngọc bội trong tay, nhẹ nhàng chạm vào hai chử Phương đông, cũng không lập tức tỏ thái độ, ngược lại thấy trên mặt đất ánh mắt của lão phụ hung ác, lạnh lùng cười, “Nếu không phải ta từ nhỏ theo ca ca luyện tập quyền cước, hiện giờ mặt đã bị sưng đỏ một mảnh, vô cùng thê thảm”    “Ngươi..” tiểu quận chúa đỏ cả hai mắt, nhìn nàng thong dong phiêu diêu bóng hình xinh đẹp, giận ở trong bụng, nàng thường tự phụ là thiên hạ mỹ nhân, nay đối mặt với cô gái có nhan sắc tương tự, mà không hề có biện pháp, liền lạnh lùng nói với bà vú “Nhũ mẫu vả miệng”

“Quận chúa”  bà vú không cam lòng, khóc lớn, bi thương ai óan.  “Vả miệng” thanh âm ôn nhu vang lên có điểm hàn ý, vốn lạnh hơn gió rét  gào thét mùa  đông ba phần.  Ba, ba ba, ..bàn tay từng tiếng vang lên, trầm mặt quanh quẩn trong chòi nghỉ mát..Những nô bộc mặc dù bình thường ngang ngược thấy kết cục nầy, cũng không dám biểu hiện ra ngòai, chính là nơm nớp lo sợ nhìn bên mặt quận chúa.

Tiểu quận chúa cười  “Ta gọi là Vân Uyển Phù, tiểu thư tên gì?  “ Lưu Phù Nhã” trong tên cả hai đều có chử Phù, quay đầu nhìn phù dung ở trong ao, trách không được, âm thầm cân nhắc, quận chúa này, được vương gia  sủng ái cực kỳ, nếu không sẽ không ngay cả  tuyết phù dung ở Hàn thủy nhai cũng mang về trồng trong nhà, cúi đầu nhìn bà vú liều mạng vả miệng, khóe môi sưng lên, mi nhíu lại nói “Đủ rồi, ngươi xuống đi”

Tiểu quận chúa nháy mắt, một người thị nữ liền nâng bà vú dậy, nhìn quận chúa liếc mắt một cái, đi từ từ ra khỏi chòi nghỉ mát, biến mất ở chổ ngã rẽ.  Phù Nhã ngẫm nghĩ,  chủ tớ nầy hai người kẻ xướng người họa sớm bị nàng vạch trần, mới có thể trừng phạt bà vú, nhưng dụng ý của nàng ta là ở chỗ nào?  Đơn giản là tìm phiền toái như vậy sao?  Xem quận chúa giống người thông minh, sẽ không làm ra việc không sáng suốt như vây.  Phiền tóai!  Mới vừa đi một người thiếu niên khó chơi, lại xuất hiện một cô gái khó đối phó ở đây.  Xem ra hôm nay nàng không nên đi ra ngoài, vì sao phải thua bởi tỷ tỷ mà xuất môn?  Cho tới bây giờ nàng  chưa thua ai bao giờ

Đang suy tư, lại là một trận âm thanh ầm ỹ đưa đến, Phù Nhã cả kinh, phụ thận cùng Vân vương gia vội vàng vào chòi nghỉ mát, bên người đi theo bà vú, mà cách đó không xa lại theo vài tên thị vệ.  “Phụ thân” Phù Nhã đứng dậy, tay nhỏ bé cầm tay ấm áp của phu thân. Lưu Đình lo lắng hỏi han “Không có việc gì phải không?”  Phù Nhã còn chưa có phản ứng, bà vú trên mặt sưng đỏ, ngón tay run rẩy chỉ vào Phù nhã “Vương gia, chính là nàng, là nàng lấy ngọc bội của quận chúa, còn làm cho nô tỳ vả miệng..Vương gia, ngươi nên làm chủ cho nô tỳ và quận chúa a!”

Lưu Đình tức giận trừng mắt nhìn nàng liếc một cái, khí lãnh liệt, bà vú sợ tới mức không thể lên tiếng, lui về phía sau hai bước, Vân vương gia bước tới Vân uyển phù bên người, trầm giọng hỏi  Phù nhi, xảy ra chuyện gì?”  Phù nhã ý thức nắm chặt ngọc bội trong tay, nguyên lai mục tiêu của nàng là ngọc bội nầy, Phù Nhã như trước cười như gió xuân, ..lòng bàn tay nắm thật chặt, ngọc bội còn chưa đủ quen thuộc nhiệt độ cơ thể của nàng.

“Cha, là nhủ vầy, nữ nhi ở phía sau viện không cẩn thần đánh mất khối ngọc bội, vị tiểu thư này nhặt được, không muốn trả lại, bà vú khuyên can bị nàng thét ra lệnh vả miệng, nữ nhi….” Vân uyển phù rơi nước mắt lã chã, ôn nhu bi thương nói  Nữ nhi không thèm để ý khối ngọc bội kia, nhưng vị tiểu thư nầy khinh thường người qúa đáng, nhũ mẫu nàng..”  “Phù nhi, ngoan đừng khóc,..” Vân vương gia đau lòng vỗ vỗ lưng nàng, ngược lại thấy ngọc bội trong tay Phù nhã  “Lưu tướng quân..”

Ý vừa có trách cứ cùng lệnh Phù Nhã trả lại ngọc bội.  Lưu Đình nắm Phù Nhã , Phù Nhã đôi mi nhíu lại, ngẩng đầu, không xem quân chúa, không xem vương gia  nhưng xem Lưu đình “Phụ thân tin nhi nữ không?”  Lưu Đình cười khẽ, nữ nhi của ông là tính nết gì ông biết rõ, kiên định phun ra một lời “Tin”

Lưu tướng quân, nữ nhi của ngươi đem nử nhi của ta khi dễ thành ..”  Vân vương gia nhìn Lưu Đình , cả giận nói, còn chưa nói hoàn đã bị Phù Nhã chặn lại.  “Đủ rồi, đừng nói nữa..”  Mọi người sửng sốt, cùng nhìn về phía nàng, Vân vương gia có điểm không nhịn được, Phù Nhã nắm ngọc bội , thiếu niên ở trong đầu hiện ra một lát..khẽ cắn môi, ném ngọc bội lên bàn, vẫn như cũ cười “Vật này vốn là của ta thắng được, tiểu quận chúa nếu thích, nói một tiếng là được, làm gì phải diễn trò”  Không để ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người, nàng cười lạnh “Ta nghĩ đến hảo trúc ra ngạt duẫn, nguyên lai là ngạt trúc không sinh ra hão duẫn..   Hừ, phụ thân chúng ta về nhà, nơi nầy buồn chết đi”

Trong xe ngựa, Phù Nhã không có tươi cười, tỳ nữ bên cạnh cũng không dám lên tiếng, lần đầu tiên nhìn thấy Lưu gia tam thiên kim trên mặt không có tươi cười,  nhớ rõ năm thứ nhất vào phủ, quản gia dẫn nàng vào một sân toàn phù dung tỏa hương, nói cho nàng về sau nàng là người hầu hạ tam tiểu thư.  Khi đó nàng rất vui vẻ vì có thể làm bạn với một cô gái tuyệt sắc, nàng cảm thấy vận khí mình rất tốt, đặc biệt tiểu thư luôn cười nói động lòng người.  Nàng dần dần phát hiện, trong vương phủ người khó hầu hạ nhất chính là tam tiểu thư, cũng hiều được nàng cười thật đáng sợ, người như thế nào luôn cười, giận cũng cười, vui vẻ cũng cười, tươi cười mờ mịt hư ảo, căn bản làm cho người ta không rõ lòng nàng.  Hiên tại cảm nhận được tiểu thư không tươi cười càng đáng sợ.

Trong kiệu rõ ràng hơi ấm tỏa ra bốn phía, ẩn ẩn trong lúc đó có điểm lạnh run nhè nhẹ…Nhất thời xe ngựa ngừng lại,, tỳ nữ phía trước ngã xuống dưới chân, Phù Nhã nhíu mi, vừa đinh trách cứ, mành bị vén lên, Lưu Đình cười nói: “Phù nhi, trên xe ngựa buồn chán, phụ thân mang con rong ruổi một phen”

Một lát, trên lưng ngựa, Lưu Đình vuốt vuốt tóc nàng, áy náy hỏi “Khối ngọc kia quan trọng sao?”  Phù Nhã giật mình, tay vừa nắm ngọc bội khi nãy nắm lại thật chặt, bỗng nhiên buông ra, giơ lên cười, thanh âm tan trong không khí  “Phụ thân quan trọng hơn”  Nữ nhi ngốc, biết lời nói của ngươi có nhiều ý tứ.  Khối ngọc bội kia cũng quan trọng.

 

15 phản hồi to “Phu dung vương phi chương 5 (2)”

  1. July 10/11/2010 lúc 03:47 #

    tem~! hì Lục phù thật thông minh. không tin dc cô bé mới 8 tuổi

  2. Yuujin 19/11/2010 lúc 08:12 #

    Truyện hay wá, sao kg thấy bạn nào com hết vậy? Nàng quận chúa này mới ngần ấy tuổi đã gian xảo, ác độc như vậy thì lớn lên sẽ như thế nào nữa, thật bất hạnh cho thân sinh của nàng ta…

    • Phu Dung 20/11/2010 lúc 01:16 #

      Ừ cũng buồn, không biết sao truyện mình nhiều người đọc mà không ai thèm cm hết làm cho mình cũng không có hứng edit

  3. silver_eyes 03/01/2011 lúc 13:48 #

    Hay tuyet voi ah. Nang edit muot ma lam

  4. banhmikhet 22/01/2011 lúc 14:41 #

    thanks

  5. jinie 29/01/2011 lúc 21:52 #

    Tiểu quận chúa đáng ghét >”<

  6. phungthuhong 03/09/2011 lúc 07:08 #

    thanks nàng, mới 8 tuổi mà chẳng thấy dáng vẻ trẻ con đâu cả

  7. bee 03/10/2011 lúc 19:08 #

    thanks ss

  8. Mèo ghẻ 16/11/2011 lúc 13:47 #

    hic, ko thể là 8 tuổi mà là 18tuổi mới đúng >”< Rất háo hức xem những chương sau hihi thanks

  9. akuma_lee 24/12/2011 lúc 00:58 #

    8 tuổi mà còn già đời hơn em nữa

  10. loveyou 23/01/2012 lúc 20:45 #

    quận chúa này mưu mô quá
    thật đáng ghét
    thanks

  11. Dâu 13/02/2012 lúc 10:55 #

    Rồi xong, bay mất ngọc bội 😦 Sau này ca có nhận nhầm tri kỉ ko đây ? :”(

  12. tramhuongxquantinh 09/03/2012 lúc 23:52 #

    hấp dẫn rồi đây…

  13. vil 24/03/2012 lúc 15:21 #

    m doi dich het moi doc,b dich hay lam,tr nay HE hay SE ha b?

  14. linhholla2210 29/12/2012 lúc 12:47 #

    thế sau này n9 nhận nhầm r @@ thanks ss nhé

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: